Chương 36: 36. Cầu hắn

Tích, tích...... Tích.

Tiếng máy phát ra lặp đi lặp lại, tiếng khóc của cô cũng dần nhỏ đi. Vệ Duy Nhất che lại hai mắt đau đớn, không ngừng hít hít cái mũi, lau mặt.

Song cô vẫn nhịn không được mà nức nở, gắt gao nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của ông.

"Duy Nhất."

Cô ngẩng đầu, nước mắt tràn mi, "Ba!"

Người đàn ông nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi không còn tiêu cự, thậm chí sức nâng tay cũng không có.

"Ba xin lỗi con."

Mỗi câu nói ra đều khiến toàn thân Vệ Xuyên đau nứt, ông khó chịu ngậm vào một hơi, nuốt không được, mà nhổ cũng không xong.

Vệ Duy Nhất khóc lớn, "Ba xin lỗi cái gì! Trước nay ba đều nói xin lỗi, bây giờ cũng thế, ba đâu có làm sai điều gì chứ, tại sao cứ luôn xin lỗi con!"

Môi ông run rẩy, mắt đã trở nên mơ hồ không thể nhìn rõ dung mạo cô.

"Ba chưa...... Mua được phòng cho con, thực xin lỗi."

"Con không cần ba mua phòng cho con! Con không cần, con không cần cái gì cả, con sẽ kiếm tiền nuôi ba, con sẽ mua phòng, ba đừng tới công trường nữa, cái gì cũng được, ba có khác sự......"

Giọng cô nghẹn ngào, cuối cùng lại khóc không ra tiếng, nước mắt mãnh liệt rơi xuống, "Con xin ba! Ba."

Mắt ông nặng trĩu, không muốn nhắm lại cũng không được, cổ họng nghẹn ngào, chỉ thở thôi cũng khó chịu đau đớn. Ông biết mình sắp gặp phải cái gì, dường như bị ngàn cân treo trên mí mắt, qua một hồi giãy giụa liền nhắm lại.

"Đừng ngủ! Ba đừng ngủ, con cầu xin ba,... Ba, ba!"

"Duy Nhất......" Ông bất lực gọi cô, thậm chí ông cũng không còn nghe rõ mình đang nói gì.

"Kiếp sau..." Ông nghẹn ngào, cô chỉ muốn hét lớn một tiếng, để ông im miệng!

"Không cần, con không cần!"

"Kiếp sau ba mua phòng cho con, nếu con còn làm con gái của ba, nhất định ba sẽ cho con một mái nhà, ba sẽ không liên lụy đến con, xin lỗi, ba lại để con phải trả nợ thay ba, thật sự xin lỗi con."

"Ba đừng nói nữa, ba không có lỗi, đừng nói nữa!"

Vệ Xuyên mở to hai mắt nhìn, sắc mặt tái nhợt, dùng hơi thở cuối cùng không ngừng gọi mãi tên cô.

Duy Nhất, Duy Nhất.

Duy Nhất của ông.

Vệ Duy Nhất như phát điên ấn chuông cứu hộ trên đầu giường, bắt lấy tay ông gào khóc, trên mặt rơi đầy nước mắt. Vài bác sĩ cùng hộ sĩ vọt vào kéo cô ra, nhanh chóng cầm máy sốc tim.

Cô giãy giụa không màng tất cả muốn tiến lên, lớn tiếng gọi ông. Bỗng một bàn tay từ phía sau kéo cả người cô vào trong ngực, cánh tay mạnh mẽ có lực vòng lên lưng cô, lúc này giọng cô cũng dần trở nên mơ hồ.

Nước mắt cô tẩm ướt quần áo hắn, móng tay cào lên ngực hắn, bén nhọn đau đớn, nhưng biểu cảm của Liễu Dục trước sau như một.

Tiếng máy vang lên mười mấy cái, sau đó là một trận trầm mặc, an tĩnh đến mức làm trái tim người ta rơi xuống đáy vực. Máy đo nhịp tim vang lên cảnh báo chói tai, từ một đường cong uốn lượn giờ đã thành một đường thẳng tắp.

Người bị băng gạc quấn quanh người rốt cuộc cũng có thể an nghỉ.

Cô không nhớ rõ mình đã ký xuống hiệp nghị hoả táng kia thế nào, chỉ nhớ toàn bộ quá trình tay cô đều run rẩy, nước mắt không ngừng nhỏ lên tờ giấy, làm ướt một mảng lớn.

Vệ Duy Nhất gọi về nhà nhưng không có người nhận, cô nhớ ông từng nói mẹ đã về quê, vì thế liền gọi về quê, nhưng người nhận lại là bà ngoại tuổi già si ngốc.

Cô không có cách nào nói cho bà sự thật này, nhịn lại tiếng khóc, nhẹ giọng hỏi, "Bà ngoại, mẹ con đâu?"

Tiếng nói run rẩy, bên kia "A" vài tiếng mới hiểu cô đang nói gì. Giọng bà tang thương, lớn tiếng thét to.

"Không, không có! Nó chạy đi rồi, tôi không biết nó đi đâu! Nó ném tôi ở chỗ này, tôi không biết!"

Tình cảm của cô và bà ngoại trước nay không tốt, tính bà vẫn luôn táo bạo, cho dù bị ngốc cũng không thích đứa cháu gái này, càng đừng nói là ba cô. Bà từng nói đời này đến chết cũng không bao giờ thừa nhận đám người họ Vệ là người một nhà.

Liễu Dục lẳng lặng ngồi một bên, tay chống lên hai chân, hiệu quả cách âm của di động không tốt lắm, toàn bộ cuộc nói chuyện hắn đều nghe được rõ ràng.

Cúp điện thoại, cô lại thấp giọng thút thít rơi nước mắt, so với bất kỳ thời điểm nào bị thao cũng nhiều hơn, đây là lần đầu hắn thấy biên độ cảm xúc của cô lớn tới vậy.

Vệ Duy Nhất bắt lấy cánh tay hắn, nghẹn ngào khàn giọng cầu xin.

"Giúp...... Giúp tôi, tôi không có tiền, không thể mua mộ địa, cầu xin anh, anh bảo tôi làm gì cũng được... Xin anh giúp tôi."

Mí mắt cô lúc này trầy xước hồng hồng, vành mắt bị xoa tới rướm máu, chóp mũi đỏ bừng, hai mắt Liễu Dục không ngừng gợn sóng.

"Anh giúp em." Hắn nặng nề nói, "Không cần trả giá."

Hắn giúp cô làm tất cả, làm mộ, hoả táng, an táng. Còn cho Ngô Đoạn triệu tập rất nhiều người tới hỗ trợ xử lý tang sự. Vệ Xuyên hèn mọn sống cả một đời, có lẽ cũng chưa từng nghĩ tới sau khi chết lại được an táng trong ngôi mộ hơn ba mươi vạn.

Hai mắt đã rơi nước mắt cả một ngày vô cùng đau đớn khó chịu, cô cuộn tròn trên giường thút tha thút thít, hô hấp có chút không xong.

Liễu Dục quỳ gối trên giường bẻ hai chân cô ra, Vệ Duy Nhất cho rằng hắn muốn thao mình, ngoan ngoãn không phản kháng.

Nhưng đến khi ngón tay mang theo đồ vật lạnh lẽo tiến vào, hắn bôi thuốc mỡ lên trên nộn huyệt sưng đỏ, cô mới biết không phải.

Âm hạch sưng to rớm máu là do hắn ban tặng, bị mạnh mẽ cưỡng gian không hề dễ chịu.

"Vệ Duy Nhất."

Hắn dõng dạc gọi tên cô, ngữ khí như chìm vào vực sâu, không đợi cô đáp, đã nói tiếp, "Người cho ba em vay nặng lãi là anh."

Tiếng khóc đột nhiên nín bặt, hắn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt cô đang bị cánh tay che lại, "Anh không biết đó là ba em, nếu anh biết, sẽ không ——"

"Không sao, tôi không trách anh, mẹ tôi đánh bạc thiếu tiền người ta, anh cho vay nặng lãi, là cho ông ấy hy vọng, về sau ông ấy cũng đã nói anh không hề đòi tiền lãi nữa, điều đó khiến ông ấy rất kích động, cũng rất vui vẻ."

Còn hứa hẹn mua phòng cho cô.

Nghĩ đến đây, cô lại nghẹn ngào khó chịu.

Tảng đá lớn trong lòng chậm rãi rơi xuống, áp lực trong tim cũng được khơi thông.

Hắn còn cho rằng cô sẽ trách cứ, cho nên hắn rất sợ hãi, lời của Đường Duệ nói với hắn không phải không có ảnh hưởng, ngược lại còn rất sâu nặng.

Hơn nữa hắn đã mất khống chế cảm xúc mà cưỡng gian cô, nói không chừng cả đời cô thật sự sẽ không yêu hắn, thậm chí còn xem hắn thành kẻ thù mà đối đãi. Nghĩ tới kết quả này, hắn nghĩ nếu thật sự như thế, vậy thic trực tiếp quyển dưỡng lên, hắn không tiếc dùng bất kỳ thủ đoạn gì.

"Vệ Duy Nhất, em sẽ yêu anh sao?"

Cùng với hô hấp nghẹn ngào là cơ thể cô run rẩy liên hồi, gương mặt bị giấu sau hai cánh tay.

Trái tim hắn trong lồng ngực điên cuồng loạn nhảy, giống như muốn thoát ra ngoài nói rằng nó ở nơi đó thật khó chịu, biểu tình hắn đọng lại, gắt gao nhìn chằm chằm cô.

"Sẽ không."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...