Chương 37: 37. Chó ghen (Hơi H)

Di vật được chuyển phát nhanh tới ký túc xá trường học, cô biết bên trong có đồ ăn vặt, cho nên ở đây đợi một ngày.

Vệ Duy Nhất đã gấp không chờ nổi mà ra mở cửa, bên ngoài là một nam nhân viên đang ôm trong tay một rương rất lớn.

"Vệ Duy Nhất phải không?"

"Đúng vậy, vất vả rồi."

"Đừng khách khí, cẩn thận, vật phẩm hơi nặng."

Cô ôm đồ gật đầu nói cảm ơn sau đó đóng cửa, quay đầu lại thì thấy hắn đứng ngay phía sau nhìn chằm chằm.

"Em thích người kia?"

Vệ Duy Nhất sửng sốt một chút, "Anh nói cái gì?"

"Ông đây nghe rất rõ ràng! Em mẹ nó đối xử với tên kia khách khí như vậy, em cũng chưa từng ôn nhu như vậy với anh, em không yêu anh, có phải em thích hắn không!"

Hắn đột nhiên trở nên ấu trĩ, Vệ Duy Nhất lắc đầu, "Anh suy nghĩ nhiều rồi, tôi không thích anh ta."

Vẻ mặt của hắn lập tức thả lỏng, đẩy cô đến cửa cảnh cáo, "Không cho em thích người khác! Không cho!"

"Vậy tôi phải thích ai?"

"Em chỉ được thích anh!"

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Thấy cô không phản kháng, hắn nhếch môi nhe răng cười, "Anh có quà muốn tặng cho em, chờ lát nữa cùng anh ra ngoài một chuyến."

Cô không hỏi nhiều, mở rương ra tìm đồ bên trong. Một túi đủ loại đồ ăn vặt khiến trái tim cô lập tức trầm xuống, Vệ Duy Nhất cầm những bịch bánh quy đó lên nhìn.

Đều là những thứ khi còn nhỏ cô rất thích ăn, mỗi lần về nhà ông sẽ cầm tiền công không nhiều lắm dắt cô đi siêu thị, trộm mua cho cô ăn, nói không được cho mẹ biết.

Nghĩ tới hồi ức thú vị, khóe miệng cô nâng lên.

Giây tiếp theo, Liễu Dục đột nhiên đoạt lấy đồ ăn vặt trong tay cô.

"Em có phải thích đồ đống ăn vặt này hay không?"

Vệ Duy Nhất nhìn hắn một cái, "Đúng vậy, ăn rất ngon."

"Em mẹ nó thích một túi đồ ăn vặt cũng không thèm thích anh? Vệ Duy Nhất! Anh đối xử với em tốt như vậy em nhìn không ra sao? Đồ ăn vặt này có thể cho em cái gì, em thích nó ở điểm nào?"

"Nó ăn ngon."

"Anh cũng ăn ngon, toàn thân trên dưới anh đều ăn ngon, không phải em đã hưởng qua rồi sao? Chỗ nào anh cũng ngon! Em thích anh được không?"

Hắn nhíu mày thành một đường, Vệ Duy Nhất trầm mặc không nói gì.

Hắn như sắp điên rồi, cúi đầu dùng sức gãi tóc, không biết đang lầm bầm lầu bầu cái gì, có lẽ là đang mắng người, cuối cùng còn đá một cái vào cái rương kia.

"Không thích anh cũng được, nhưng nếu em dám thích người khác, ông đây liều mạng với em!"

"Đi, có thứ muốn tặng cho em!"

Hắn bắt lấy cánh tay cô túm ra cửa, để cô ngồi sau xe, không biết muốn đi đâu.

Nhìn biểu tình hắn nghẹn khuất, dáng vẻ ghen tị, cô không hiểu hắn ăn dấm cái gì.

"Anh không cần tới trường học sao?"

"Em không đi, anh còn đi làm gì? Em ở đâu anh ở đấy."

Trong lòng Vệ Duy Nhất trầm xuống.

Bộ dạng hắn lúc này chẳng khác gì cún, rất nghe lời, còn biết bảo vệ chủ.

Toà chung cư gần 40 tầng, mỗi hộ một tầng, cửa thang máy mở ra sẽ là một cánh cửa khác đi vào nhà. Thang máy càng lên cao, cô càng cảm giác không thích hợp.

"Vì sao lại mang tôi tới đây?"

Liễu Dục nắm cánh tay cô bước ra khỏi thang máy, mở cửa, trong căn phòng cực kỳ sáng sủa không có bất kỳ thứ gì. Bốn phía là cửa sổ sát đất, ánh sáng bên ngoài toàn bộ đều chiếu vào phòng, còn có thể nhìn thấy núi lớn.

"Thích không?" Hắn đầy chờ mong.

"Ý anh là sao?"

Liễu Dục đi đến phòng bếp, cầm giấy chứng nhận bất động sản cho cô.

"Của em."

Không nhìn thấy biểu cảm hắn muốn, Liễu Dục nhíu mày, "Em không thích?"

Vệ Duy Nhất không thể hiểu nổi hắn, "Tôi không biết tại sao anh muốn tặng tôi phòng, nhưng tôi không có cách nào nhận được, anh đã giúp tôi rất nhiều rồi, tiền tôi thiếu anh tôi sẽ đi làm trả lại, còn nếu anh làm vậy vì muốn khiến tôi thích anh thì đừng mơ nữa."

Liễu Dục ném xuống trong tay đồ vật triều nàng tới gần, đẩy bả vai cô ấn lên tường, Vệ Duy Nhất cảm thấy có chút buồn cười.

"Anh......"

"A, đúng vậy! Ông đây muốn được em yêu, tặng em căn phòng thì có sao, ông đây chính là một tên ngốc nghếch lắm tiền được không! Ba em sống cả đời cũng chưa thực hiện được nguyện vọng mua phòng cho em, anh thay ông ấy thực hiện được chưa!"

Liễu Dục đen mặt, bóp cằm cô nâng lên, đầu ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.

"Anh thật sự muốn nhìn xem trái tim em được làm từ gì! Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể khiến em yêu anh, Vệ Duy Nhất, coi như anh cầu xin em được không, yêu anh sẽ chết sao!"

"Tôi sẽ không yêu anh."

Ánh mắt cô kiên định, Liễu Dục cảm thấy mình hoàn toàn điên rồi, cắn răng trừng mắt nhìn, hận không thể bóp cổ cô uy hiếp.

Hắn thật sự làm vậy, bàn tay ấn lên cần cổ non mịn, cúi đầu há miệng gặm cắn môi cô, đầu lưỡi điên cuồng càn quét bên trong khoang miệng.

Bàn tay hắn giữ chặt tóc cô kéo xuống, Vệ Duy Nhất bị bắt ngẩng đầu đón ý hùa cùng hắn hôn môi.

Âm thanh nước miếng giao nhau ngày càng vang, hắn hôn cô say mê, bản thân đắm mình trong tình yêu, tốt đẹp mà tinh tế, muốn biến cô trở thành đồ vật của riêng hắn.

Ngay khi hắn chậm rãi mở to mắt, nhìn đến lại là cặp mắt không chút gợn sóng kia. Dù hắn đã hôn rất mãnh liệt, cô vẫn chẳng khác nào một cúc đá, còn hắn như gã hề đang biểu diễn.

"Mẹ nó!"

Hắn đem đầu gối đặt giữa hai chân cô, tay với vào quần jean kéo quần lót xuống sờ soạng. Vệ Duy Nhất bắt lấy cánh tay hắn, con ngươi bình đạm rốt cuộc cũng dao động.

"Anh muốn làm gì?"

"Em nói xem?"

Đầu ngón tay đẩy ra hai cánh môi âm hộ phì nộn, ngón cái gảy lên âm đế mẫn cảm, ngón giữa chậm rãi cắm vào trong. Mắt hắn không chớp lấy một cái mà chăm chú nhìn cô, tốc độ cực kỳ thong thả, kích thích toàn bộ âm đế.

"A, còn tưởng rằng em ý chí sắt đá, không phải vẫn chảy nước sao? Còn nói không yêu anh, cơ thể em sao lại thế này? Bị anh dạy dỗ nên mẫn cảm như vậy?"

Cô đầy khó chịu ngẩng đầu, bắt lấy cánh tay hắn muốn tránh né, ngón tay cắm vào ngày càng sâu, thịt non mẫn cảm xoắn chặt ngón tay hắn.

"Kẹp cũng thật chặt."

"Yêu anh." Hắn nói.

Vệ Duy Nhất lắc đầu, khó chịu chống cự, "Rút ra ngoài......"

"Yêu anh!"

"Không...... A."

Liễu Dục cắn răng tức giận, "Anh làm em yêu anh!"

Hai ngón tay đột nhiên thọc vào.

"A!"

Đột nhiên cao trào làm cô không kịp phản ứng, đại não nháy mắt trống rỗng, cả cơ thể dựa vào vách tường trôi xuống, Liễu Dục ôm lấy vòng eo mềm mại, hắn rút ngón tay ra giơ tới trước mặt cho cô xem, bên trên ướt đẫm dâm thủy, phía dưới là một mảnh nhão dính dính.

"A, nhìn cho kỹ đây là cái gì?"

Hắn nhướng mày, đem ngón tay để vào miệng mình liếm liếm, đôi mắt âm u bốc cháy ý cười, "Dâm thuỷ của em, ăn ngon lắm."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...