Tắm rửa xong, mở cửa ra liền nhìn thấy người đứng bên ngoài. Cô nắm chặt khăn tắm trên người, khuôn mặt bị hơi nước làm cho đỏ hồng khiến hắn mê muội, chống lên khung cửa cười ngu.
"Vừa rồi anh vẫn luôn đứng ở chỗ này rình coi sao? Đồ biến thái."
Liễu Dục trừng lớn mắt, "Em mắng ai biến thái! Thân thể em còn có chỗ nào ông đây chưa thấy qua? Lúc em cao trào cũng không mắng ông đây như vậy đâu!"
Cô làm lơ hắn, đôi chân trần trụi đi ra ngoài, đầu tóc ướt dầm dề rơi xoã trên vai, bọt nước không ngừng từ trên người rơi xuống, làn da trắng mềm như ngọc, dường như có thể nhìn xuyên qua.
Cầm di động trên đầu giường lên mới phát hiện đã sớm hết pin, sau khi sạc điện, cô cầm quần áo chuẩn bị đi vào phòng tắm thay.
Ai ngờ Liễu Dục trực tiếp cướp mất quần áo cô.
"Mặc cái gì mà mặc, không cho, để như vậy cho anh!"
"Anh là biến thái à?"
"Biến thái cái đầu em! Trên người em anh đều nhìn thấy hết rồi, bây giờ anh muốn nhìn em trần truồng cũng không được à!"
Hắn vô cớ gây rối, giống như chó không ngừng gây sự chú ý.
Thậm chí còn muốn giơ tay kéo khăn tắm trên người cô xuống. Vệ Duy Nhất bày ra tư thế phòng bị, ngã lên giường đá hắn, ngược lại lại bị hắn ấn bả vai, trực tiếp đè lên.
"Không... Đứng lên!"
Hắn quỳ gối bên người cô, giữ chặt cổ tay mảnh khảnh nhấc lên đỉnh đầu, cúi đầu ngửi hương thơm trên người cô.
"Em thơm quá, muốn cắn một cái."
Sức cô không địch lại hắn, nếu biết dù có giãy giụa thế nào cũng đều phí công thì cô đã sớm bất động. Liễu Dục lại có cơ hội ghé vào cổ cô dùng răng nanh gặm cắn, tạo ra một vệt dấu hôn từ cổ đến bả vai.
Vệ Duy Nhất quay đầu đi, hai tay nắm chặt, cảm giác ngứa ngáy lan tràn. Cô cắn chặt răng ép mình không phát ra tiếng.
Bên cạnh là hơi thở thô nặng của hắn khiến tai cô dần đỏ như máu.
"Em thơm quá, thật sự thơm quá, anh muốn thao em, đem em thao hư được không?"
Chỗ nào đó dần dần đứng thẳng lên, hắn thật sự nhịn không được, muốn giơ tay cởi khăn tắm, di động đầu giường đột nhiên đổ chuông.
"Chậc."
Vang không đúng lúc.
Vệ Duy Nhất nhìn hắn, "Tôi muốn nghe điện thoại."
Liễu Dục bị nghẹn sắp điên rồi.
"Nghe xong để anh thao em!"
Cô không nói lời nào, thấy hắn thả lỏng tay, cô liền tránh thoát, cầm di động nghe.
"Xin hỏi đây là Vệ Duy Nhất sao?" Bên kia truyền đến giọng nam.
"Là tôi."
"Xin chào xin chào, rốt cuộc cũng đã liên hệ được với cô, trước đây di động của cô vẫn luôn tắt máy, thật tốt quá, tôi có chuyện muốn nói cho cô."
Vệ Duy Nhất khó hiểu hỏi, "Anh là ai?"
"Vệ Xuyên là ba cô đúng không? Tôi là người của công ty bảo hiểm Hằng Dự, 5 năm trước ba cô đã tới công ty chúng tôi mua hai phần bảo hiểm bỏ mình ngoài ý muốn."
"Bởi vì sắp đến hạn, cho nên tôi muốn hỏi cô có muốn làm thủ tục duy trì bảo hiểm không. Hai ngày trước tôi mới biết ông ấy qua đời, mà hai phần bảo hiểm này chỉ có thời hạn ba ngày. Người được hưởng có ghi tên cô, bây giờ vẫn đang trong thời hạn có hiệu lực. Dựa theo quy định của pháp luật, cô có thể được bồi thường hai ngàn vạn, chúng ta có thể hẹn nhau gặp mặt nói chuyện."
Cô nghe xong kinh ngạc không thôi, lặp lại lần nữa để xác nhận, "Chú nói ba tôi mua hai phần bảo hiểm ở chỗ chú?"
Vệ Duy Nhất nhận được đáp án khẳng định.
Liễu Dục nhướng mày, "Chuyện tốt."
Đến tận khi gặp mặt cô vẫn khó tin nổi. Đối phương là một người đàn ông trung niên, lấy ra hợp đồng mua bảo hiểm 5 năm trước, góc dưới cùng bên phải là chữ ký của Vệ Xuyên, cũng viết tên cô.
"Trước đây mỗi năm ba cô đều tới chỗ tôi làm thủ tục duy trì bảo hiểm, cuối cùng trực tiếp mua hẳn 5 năm, lần đó ông ấy đã lấy ra toàn bộ tiền tiết kiệm để chi trả."
Vệ Duy Nhất cầm hợp đồng, ngón tay đều đang run rẩy, "Vì sao ba tôi lại mua cái này?"
Ông ta hồi tưởng nói, "Lúc ấy ba cô nói với tôi, sợ mình sẽ xảy ra chuyện, muốn để cho con gái một đường lui."
"Ký tên ở chỗ này, hai ngày này tôi sẽ làm theo thủ tục, đem toàn bộ tiền bảo hiểm cho cô."
Cô cầm bút, tay không ngừng run. Nhưng lại không chút do dự ký xuống. Nhìn hai chữ Vệ Xuyên bên cạnh, hốc mắt lại đỏ lên.
Đi ra khỏi quán cà phê, Vệ Duy Nhất giữ chặt cánh tay Liễu Dục.
"Tôi muốn về nhà một chuyến."
Phòng ở hỗn độn nào giống một ngôi nhà, trên đất là khung ảnh bị quăng vỡ, bàn trà bị đập nát, sô pha rách nát lăn sang một bên. Nơi này từng xuất hiện dấu vết đánh nhau, do những người tới đòi nợ trước đây để lại.
Cô đi vào phòng ngủ của Vệ Xuyên tìm trong ngăn kéo. Quả nhiên, dưới đầu giường có hợp đồng bảo hiểm cùng với rất nhiều quảng cáo mua bảo hiểm. Bên trên phủ đầy tro bụi, có lẽ chính ông cũng đã quên.
Vệ Duy Nhất tìm được rất nhiều ảnh chụp, đều là cô lúc còn nhỏ, mặt sau còn viết ngày chụp và tên cô cùng với một quyển nhật ký đã ngả vàng, ghi lại mọi sự kiện trong 100 ngày kể từ khi cô được sinh ra. Tuy chỉ còn lại mấy chữ có thể nhìn rõ, nhưng từng chữ đều khắc vào tim cô.
【Hôm nay Duy Nhất ê ê a a muốn nói chuyện, con gái tôi rất ngoan, nhìn thấy người lạ cũng không khóc, sau này lớn lên nhất định sẽ hoạt bát】
【Duy Nhất biết bò rồi, mỗi lần không tìm thấy tôi liền muốn bò xuống giường, suýt chút nữa thì ngã xuống. Tôi đã tìm rất nhiều lan can giường cho em bé nhưng đều không hài lòng, chỉ có thể tự mình làm một cái, mẹ con bé còn giễu cợt tay nghề của tôi】
【Duy Nhất cao lên, con bé càng ngày càng đáng yêu giống mẹ nó, về sau nhất định sẽ là đại mỹ nhân. Tôi không nỡ đem con gái chính tay mình dạy dỗ giao cho tên tiểu tử thúi nào được, không thể để con bé tìm người giống như tôi】
Những chữ phía sau không còn đọc rõ, nước mắt cô lạch cạch rơi xuống. Vệ Duy Nhất dùng sức lau mắt, ôm đồ đi ra ngoài.
Liễu Dục ôm cánh tay, tựa lên khung cửa nhìn cô.
"Tôi muốn thu dọn một chút."
"Không vội."
Cô ngồi xổm xuống nhặt ảnh chụp, cửa lớn cũ nát nghiêng lệch bỗng bị gõ vang.
Ngẩng đầu nhìn lại, là một bác gái trung niên mập mạp, sau khi thấy cô còn kinh ngạc đôi chút.
"Ai nha, đây không phải là Duy Nhất sao? Sao cháu còn ở đây, đồ vật trong nhà còn chưa thu dọn sao?"
"Sao ạ?" Cô kỳ quái hỏi.
Bác gái càng kinh ngạc, "Cháu không biết sao? Nơi này sắp bị phá bỏ và di dời, mỗi hộ gia đình đều được bồi thường một trăm triệu!"
Bạn thấy sao?