Chương 40: 40. Đưa nhược điểm tới cửa

Bầu không khí trong phòng dần ngột ngạt, cô bị nhốt trong một cái chai nhỏ hẹp, ngay cả hô hấp cũng là điều xa xỉ.

Cô như món đồ chơi bị khóa ở một chỗ, để mặc hắn chơi đùa, nhìn phản ứng thú vị của cô để thỏa mãn dục vọng.

Ngay cả hiện tại hắn cũng dùng hết mọi quan hệ, tìm cách nhét cô vào Đế Đại. Cô không cần tham gia kỳ thi để tiến vào đại học, vĩnh viễn không bao giờ rửa sạch được danh hiệu sinh viên dựa vào quan hệ mới được nhận vào trường.

Mấy giáo sư xung quanh cũng rất khách khí, không biết họ đang sợ hãi cái gì.

Thật phiền.

Sao cô không thể thoát khỏi khống chế của người này, rõ ràng đã có nhiều tiền như vậy.

Cô liếc mắt nhìn người đang lái xe, đột nhiên cảm thấy hắn không có gì là không làm được. Dù cô đào tẩu đến chân trời góc bể nào đi nữa, hắn vẫn có thể bắt lại, Vệ Duy Nhất không biết rốt cuộc nhà hắn làm gì.

Vệ Duy Nhất chống cằm tự hỏi, xe không biết đã ngừng từ khi nào. Liễu Dục túm tóc ép cô quay đầu đối diện với đôi mắt lạnh thấu xương.

"Em đang nghĩ cái gì?"

"Không có gì." Mặt cô không chút biểu cảm.

"Dám nghĩ đến tên khác thì em chết chắc!"

"Không có."

Liễu Dục buông tay dựa ra sau, "Đúng rồi, anh còn chưa hỏi em chọn ngành gì."

"Thiết kế công trình."

Hắn nhíu mày, "Vì sao lại chọn ngành này?"

"Thích."

"Vậy em có thích anh không?"

Cô ngậm chặt miệng, bỗng nhiên hối hận vì đã nói ra chữ kia. Biểu cảm trên mặt hắn từ bình tĩnh thành phẫn nộ.

Cuối cùng bị một tiếng chuông điện thoại đánh vỡ.

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua di động. Vệ Duy Nhất nhẹ nhàng thở ra, cô không phát hiện ngón tay mình đều đang run rẩy.

Hắn cầm di động tựa như đang cân nhắc cái gì, nhìn cô một cái.

"Không phải em muốn đi học sao, xuống xe đi."

Xe ngừng trước cổng Đế Đại, cô cũng không đáp lại một câu, gấp không chờ nổi mà xuống xe.

Liễu Dục không thoải mái bĩu môi, nghe điện thoại.

"Làm sao, lão già?"

"Tới công ty một chuyến."

"Nghĩ gì vậy, từ khi nào đến lượt ông ra lệnh cho tôi."

Đầu bên kia truyền đến một tiếng trào phúng, "Vậy sao? Tao cho người đi điều tra cô gái tên là Vệ Duy Nhất một chút."

Khóe miệng hắn trong giây lát huề nhau, sắc mặt nháy mắt trầm xuống.

"Chờ đó!"

Liễu Dục ném di động sang một bên, dẫm chân ga phóng như bay.

Cửa lớn công ti đột nhiên có người bước vào, nhân viên dưới đại sảnh lầu một đi qua đi lại không khỏi nhìn theo, trợ lý thấy hắn liền chạy tới.

"Chủ tịch chờ ở văn phòng đã lâu."

Liễu Dục không phản ứng anh ta, trực tiếp đi vào thang máy ấn nút tầng 38, chân không kiên nhẫn mà vỗ lên mặt đất, phát ra tiếng vang.

Thang máy trong suốt nhanh chóng đi lên, ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu vào bên trong. Thư kí đứng bên cạnh một tấc cũng không rời, chờ sau khi hắn đi ra khỏi thang máy cũng vội vàng đuổi theo.

Liễu Dục một chân đá văng cửa, người đàn ông ngồi giữa phòng đang cầm bút máy xoay xoay, nhìn hắn một cái, con ngươi sắc bén không chút khác biệt, ngũ quan lạnh lùng, toả ra uy nghiêm không thể xâm phạm.

"Ông mẹ nó muốn chết à!"

Còn chưa đợi hắn tiến lên, không biết từ đâu xông ra vài gã vạm vỡ, mặc âu phục giống nhau như đúc, trên tai còn có tai nghe, rõ ràng là vệ sĩ.

"Làm gì đấy!"

Người đàn ông dựa ra sau, bút máy trên đầu ngón tay chuyển động, lạnh nhạt trầm giọng mở miệng.

"Đánh."

Dứt lời, Liễu Dục bị đá ngã xuống đất, ăn thêm hai cú đá, sau đó là một trận nắm tay to lớn đấm vào người hắn.

Hắn sao có thể chịu được loại nhục nhã này, muốn nhảy dựng lên phản kháng, lại bị một vệ sĩ ấn chặt hai tay làm cho không thể động đậy. Tuy sức hắn lớn, nhưng cũng chỉ chịu được cùng lắm hai người đã được huấn luyện chuyên nghiệp, nhiều hơn thì không có khả năng.

Tiếng máu thịt vật lộn vang dội khắp phòng, bụng Liễu Dục bị đá mạnh, sắc mặt dữ tợn thống khổ há to miệng, hô hấp thác loạn ho khan, hai mắt tràn ngập phẫn nộ trừng như muốn rơi ra. Hắn dùng hết toàn bộ sức lực còn lại nâng chân, đá vào nửa người nam nhân kia một cái.

Ai ngờ hắn đã sớm bị phát hiện, anh ta nghiêng người né tránh, giơ tay đấm vào mặt hắn một đấm.

Quá nhục, hoàn toàn nhục nhã, đời này hắn chưa từng gặp ai dám đấm lên mặt hắn!

Máu mũi nháy mắt tuôn ra, một bên xương gò má cũng sưng lên.

"Mày mẹ nó bức......"

Người đàn ông trung niên nhướng mày, "Tao chưa từng dạy mày nói tục, còn dám mắng mẹ mày, đánh vào miệng."

"Vâng!"

Vệ sĩ nhận lệnh, một quyền trực tiếp đấm vào, không biết cái răng nào đã bắt đầu lung lay, trong khoang miệng cùng ngoài mặt chảy đầy máu.

Trận ẩu đả này giằng co hai mươi phút, đến tận khi hắn nằm trên mặt đất không thể mắng nổi một câu. Nhúc nhích ngón tay một chút cũng không làm nổi, mặt mũi bầm dập, hơi thở gấp gáp, đôi mắt híp lại như không còn thần chí.

Người đàn ông ra lệnh dừng lại, buông bút máy đứng lên, chậm rì rì đi đến chỗ hắn. Giày da đen lên cánh tay hắn, bắt đầu châm chọc mỉa mai.

"Không phải mày rất lợi hại sao? Dám dùng danh nghĩa của tao để làm việc, sai người ta phá một đống nhà ở để quy hoạch nghĩa trang, còn dám đưa một con bé vào Đế Đại, mày rất càn rỡ."

Liễu Dục động cũng không động, tròng mắt phảng phất muốn trào tơ máu ra ngoài. Hắn há miệng thở. Đột nhiên ông ta ngồi xổm xuống, nắm tóc hắn nâng lên, gương mặt kia thảm không nỡ nhìn, Liễu Quý Xuyên cười.

"Mắng tiếp đi, sao không mắng nữa? Con bé kia rất quan trọng với mày à, đến mức khiến mày phải làm như vậy, mày nói xem có phải tao đã tìm thấy nhược điểm có thể uy hiếp mày không?"

"Ông dám......" Hắn nghẹn ngào gắng sức cảnh cáo, lời nói cũng trở nên mơ hồ.

Ông ta vỗ vỗ khuôn mặt hắn, mày kiếm sắc bén, "A, tiểu quỷ, mẹ mày năm ấy do tao cầm rìu ép cô ấy trở lại, mày như vậy mà cũng dám nói là con trai tao?"

"Ông muốn làm cái gì..." Da đầu khẽ động, đôi mắt sưng đỏ chật vật hướng lên trên.

"Mày nghĩ sao?"

"Chỉ là cảm thấy gần đây mày rất không ngoan, xem lời nói của tao thành gió thoảng bên tai, còn dám cầm tiền của tao cho vay nặng lãi."

Liễu Dục thế nhưng còn cười được, "Lão già, không sợ tôi đem chuyện ông bao dưỡng mấy tình nhân bán cho truyền thông sao?"

"Chậc chậc chậc."

Ông ta đáng tiếc lắc đầu, buông tóc hắn ra.

"Sao mày có thể là con trai tao, chỉ số thông minh thấp như vậy, ngay cả việc tao cho người thả tin tức ra ngoài cũng không phân biệt được. Tao cố ý để mày tưởng mình nắm được nhược điểm của tao, nhìn xem, hiện tại ai mới là người thắng? Ông đây chính là người bắt được nhược điểm của mày trước."

Ông ta chống hai chân đứng dậy, hai tay đút túi, đá lên hai chân hắn, cao cao tại thượng cúi đầu nhìn hắn tức giận ra mặt.

"Mày thua rồi, từ giờ trở đi, toàn bộ thẻ ngân hàng đều bị đóng băng, một đồng cũng không có. Mày thích con bé kia, tao sẽ để nó tiếp tục ở lại Đế Đại, ở ngươi chưa nghĩ ra cho ta đi lên quỹ đạo phía trước, nếu còn dám làm ra chuyện khiến tao không thoải mái, tao sẽ lấy nó uy hiếp mày."

Liễu Quý Xuyên nhếch khóe miệng, "Do mày chủ động đem nhược điểm đưa tới cửa, đừng nói tao không cho mày cơ hội."

——————————

Ba Liễu tự tay chặt đứt chân vợ mình, có ai muốn đọc không _ (: D ) ∠ ) _

【Vậy mới nói biến thái là di truyền】

CHÚC MỪNG NĂM MỚI MỌI NGƯỜI OIIIII

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...