Kể từ khi còn nhỏ, Liễu Dục cùng Liễu Quý Xuyên chẳng khác gì băng tuyết với than hồng. Chung sống dưới cùng một mái nhà, ngay cả hô hấp cũng rất khó khăn.
Áp lực quá lớn, thậm chí một ánh mắt hay một động tác của hắn đều nằm dưới sự kiểm soát của ông ta. Kể cả khi Liễu Xuyên không nói lời nào, chỉ đứng cần đứng đó cũng khiến Liễu Dục cảm thấy như có hòn đá lớn đập vào người hắn.
Từ lúc hắn có ký ức cho đến nay, mẹ hắn vẫn luôn bị nhốt trên lầu hai không được xuống dưới. Giúp việc trong nhà ngầm gọi bà là người phụ nữ trên gác mái, mặt ngoài lại cung cung kính kính gọi phu nhân, vì thế quan hệ của Liễu Dục cùng bọn họ trước nay đều không tốt.
Số lần hắn được gặp mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay, có một người ba không thân thiết cộng thêm độ tuổi dậy thì phản nghịch, hắn trở thành tên học sinh cả ngày chỉ biết đánh nhau, thi đại học năm ấy cũng là năm hắn điên cuồng nhất.
Để chứng minh bản thân mình có bao nhiêu vô dụng, hắn trực tiếp vẽ con rùa to đùng lên bài thi, quả nhiên được 0 điểm. Vì muốn gây sự với ba mình, đành vào luôn một trường học kém cỏi nhất.
Trước khi rời nhà, hắn đã cùng Liễu Quý Xuyên đánh cược, ông ta vĩnh viễn không bao giờ có thể ra lệnh cho hắn, chờ đến khi hắn bắt được nhược điểm của ông ta, nhất định sẽ cho ông ta nếm thử cái gì gọi là hối hận, hối hận vì đã sinh ra đứa con trai này.
Ông ta ngược lại rất bình tĩnh, thậm chí còn không thèm để ý, bận rộn xử lý công việc trên tay, cười lạnh, châm chọc mỉa mai hắn.
"Vậy sao? Vậy thì đừng để tao bắt được nhược điểm của mày trước."
Người ngoài nhìn vào, Liễu Dục chính là bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng Liễu Quý Xuyên vẫn còn nhớ hắn là con trai mình, không thể mặc hắn tự sinh tự diệt, mỗi tháng đúng giờ đều chuyển tiền cho hắn, cố ý lan truyền nhược điểm của mình ra ngoài, cho Liễu Dục số tiền hắn muốn, sau đó điều tra rành mạch những chỗ Liễu Dục vung tiền vào.
Liễu Dục cho rằng không ai có thể quản được hắn, ai ai ở trước mặt hắn cũng còn non lắm.
"Ngu xuẩn."
Vệ Duy Nhất không nghĩ sẽ đụng phải Đường Duệ ở đây, trên trán anh ta quấn băng gạc, khóe mắt còn có vết bầm tím nhàn nhạt. Anh ta nhìn thấy cô, cũng rất kinh ngạc.
"Em vừa lên lớp xong?"
Cô ôm quyển sách trên tay gật đầu, "Anh thì sao?"
"Ba ngày trước tôi mới chuyển tới đây, nhưng tôi không nghĩ em cũng ở đây, em cũng tham gia kỳ thi nên được nhận vào đây?"
Nếu xét theo bề ngoài mà nói, chính là vậy.
"Mặt anh bị đánh sao?"
Đường Duệ cả kinh, theo bản năng dùng tay che lại băng gạc, cúi đầu cười cười, "Lần trước ở bệnh viện bị Liễu Dục động tay."
Vệ Duy Nhất không tin nổi, "Anh ta đánh anh thành như vậy? Vì sao?"
"Chắc là ghen tị, không sao, vết thương đã sớm lành, không quan trọng."
"Tôi có thể hỏi anh một chuyện không?" Cô đột nhiên tiến lên hai ba bước.
Khoảng cách quá gần làm anh ta hoảng loạn, vành tai lặng lẽ hồng hồng, gật đầu nói lắp, "Em em nói đi."
"Nhà Liễu Dục làm gì vậy?"
"Em không biết à?" Đường Duệ nhìn cô với vẻ mặt nghi hoặc, hốc mắt thâm thúy híp lại, lắc đầu.
"Cậu ta, nhà cậu ta làm khoa học kỹ thuật y dược và kinh doanh bất động sản, ngành y học ở Đế Đại là do công ty nhà cậu ta tài trợ, một phần ba diện tích đại học cũng do nhà cậu ta cho Đế Đại thuê."
Vệ Duy Nhất rũ mắt trầm tư, trách không được những giáo viên đó khách khí lại với cô như vậy.
Nói cách khác, ngoại trừ Đế Đại, thế lực nhà hắn không duỗi được đến bên ngoài, nếu cô chạy, hắn không tìm thấy cô mới đúng.
Nhưng chạy đến nơi nào mới được đây?
Hai người đứng dưới cây liễu xanh lá mạ, nhìn cô suy nghĩ nghiêm túc, Đường Duệ không muốn mở miệng quấy rầy, bỗng ở phía xa truyền đến tiếng gọi, đánh vỡ suy nghĩ của hai người.
"Vệ Duy Nhất."
Người bị gọi tên đột nhiên lộp bộp một tiếng.
Liễu Dục đang đứng phía sau, vết thương trên mặt so với Đường Duệ còn nghiêm trọng, thậm chí trên áo hoodie màu trắng cũng dính vài vết máu, đôi mắt sưng húp, khóe miệng trầy xước, má bị tím bầm.
Cả người hắn chật vật đứng đó thở gấp, nhìn khoảng cách giữa hai người bọn họ, bàn tay đang rũ bên người bỗng nắm chặt.
Vệ Duy Nhất bị dọa, "Anh bị sao vậy?"
Liễu Dục chẳng sợ mặt mình đã bị đánh thành như vậy, biểu tình hắn phẫn nộ âm độc, tựa như ma quỷ từng bước đi tới bên cô, bóng ma bao phủ từ trên đỉnh đầu buông xuống.
Đường Duệ cau mày, cho rằng hắn lại muốn đánh cô, duỗi tay chuẩn bị ngăn lại.
"Liễu Dục......"
Bang.
Hắn nắm lấy cánh tay non mịn, không nói thêm nửa lời đã tóm tay cô rời đi.
"Mặt anh bị sao vậy? Anh đánh nhau với ai à?" Cô muốn dùng chút quan tâm che giấu nội tâm hoảng loạn. Liễu Dục lại không thèm hé răng mà kéo cô lên xe.
Cửa xe bị khoá trái, hắn nắm chặt tay lái, gân xanh trên mu bàn tay nhảy lên, một bên mắt bị đánh của hắn híp lại, nghiến răng dò hỏi, "Vì sao em lại ở cạnh cậu ta! Mẹ nó có phải em thích cậu ta? Lần trước cũng thế, lần này cũng vậy, vì sao em đi đến đâu cậu ta cũng như âm hồn không tan vậy!"
Hắn dẫm mạnh chân ga, Vệ Duy Nhất vì bị dọa sợ mà làm rơi quyển sách trên tay, hai tay nắm chặt đai an toàn.
"Tôi chỉ trùng hợp gặp anh ta nên chào hỏi một câu mà thôi, anh nghĩ nhiều rồi."
"A, phải, anh nghĩ nhiều, anh mẹ nó chính là suy nghĩ rất nhiều!"
Sau khi đem cô trở về khách sạn, hắn ấn cô lên giường, điên cuồng xé rách quần áo trên người cô, mặt hắn bị đánh rất thê thảm, đặc biệt là biểu tình phẫn nộ càng thêm doạ người.
Thế cho nên người dưới thân chỉ dám nằm yên không dám động đậy, để hắn làm xằng làm bậy lôi kéo quần áo trên người, đau quá.
"Vì sao, vì sao?" Hắn phẫn nộ lẩm bẩm, "Anh yêu em bao nhiêu vì sao em không nhìn thấy! Anh đã thành thế này, em còn muốn anh phải làm sao đây? Em muốn anh moi tim mình ra cho em sao!"
"Vệ Duy Nhất, tâm em làm bằng sắt đá à? Kể cả có là băng tuyết ngàn năm thì cũng nên bị hòa tan rồi chứ? Coi như anh cầu xin em, đừng tới gần những tên đàn ông khác được không, chỉ có anh mới được yêu em, anh yêu em!"
Quần áo bị cởi ra, trên mặt bị giọt nước bất thình lình rơi xuống khiến cô nhắm mắt lại.
Cô mở mắt, thấy hắn đang cắn răng khóc, nước mắt không ngừng rơi xuống, giống như trân châu đọng lại trên má cô.
"Anh còn phải làm thế nào...... Như thế nào mới có thể khiến em yêu anh, trái tim anh rất khó chịu! Ông đây chịu không nổi, Vệ Duy Nhất cầu xin em, yêu anh, mau chóng yêu anh đi."
Hắn cởi quần mình, không ngừng xoa âm đế, nhưng cô không ướt khiến cho nước mắt của người xấu cũng trở nên lạnh băng rồi. Liễu Dục cúi đầu há mồm cắn vai cô, làn da trắng nõn xuất hiện thêm một dấu răng, là dấu vết thuộc về hắn.
Âm thanh nức nở vang lên không ngừng, cô cảm thấy hắn thật đáng thương, nhưng vốn nên như thế.
"Liễu Dục, không có kết quả đâu, anh thả tôi đi đi, tôi không cần anh giúp, tiền tôi sẽ trả lại cho anh, một đồng cũng không thiếu."
Hắn đột nhiên im bặt, nghẹn lại nước mắt, thậm chí nghẹn lại hô hấp.
Cổ cô bị bóp chặt, trên khuôn mặt kia bị thay thế bởi nụ cười lạnh, không còn dáng vẻ đáng thương vừa rồi.
"Em muốn trả anh tiền như thế nào? Dùng một trăm triệu đó của em sao?"
Hắn lẩm bẩm tự nói, hàm răng dùng sức cắn tai cô, Vệ Duy Nhất vì đau mà chảy nước mắt.
"Em cho rằng một trăm triệu kia của em từ đâu ra?"
———————
Duy Nhất: "Tôi đã không cần anh giúp, biến."
Công cụ hình người Liễu Dục quỳ xuống đất ôm đùi khóc: "Vợ ơi đừng đi, em nhìn anh xem, tuy anh không có tiền, nhưng mặt anh rất trắng mà!"
Tiểu bạch kiểm Liễu Dục cầu bao nuôi jpg.
Bạn thấy sao?