Chương 44: 44. Tự mình loát cho tôi xem! (Hơi H)

Cô đi học, Liễu Dục liền đứng ở ngoài cửa phòng học chờ. Có khi hắn ở trên sân thể dục xem người khác chơi bóng rổ, hoặc là ngồi trong xe hút thuốc, một tấc cũng không rời.

Hắn tựa như chó con sợ bị người ta vứt bỏ, chỉ cần nhìn thấy có người lởn vởn quanh cô sẽ há to mồm ra cắn chặt cánh tay đối phương, đặt cô trong lồng ngực mình, bày ra tư thế phòng bị nghiêm ngặt bảo vệ cô.

Vệ Duy Nhất bị cảm giác này đè ép khó thở, không khí xung quanh vì thế mà trở nên trầm trọng.

Cô sợ không dám né tránh, chỉ sợ có chỗ nào vô duyên vô vớ làm hắn bất mãn, hắn sẽ ấn cô thao ngay tại đây, dùng nửa người dưới uy hiếp.

Cô ở trường học đôi khi sẽ gặp được Đường Duệ, mỗi lần anh ta đều muốn nói với cô gì đó, lại nhìn thấy người bên cạnh cô, liền cười cười rồi rời đi.

Liễu Dục áp sát vào gương mặt cô, cúi đầu cắn lỗ tai cảnh cáo, "Không được lui tới cùng cậu ta! Anh tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."

Vệ Duy Nhất lạnh nhạt đẩy hắn, "Đừng dựa gần tôi như vậy, anh rất phiền."

Kiên nhẫn còn chưa nổi một tuần, cô đã đem lời thật lòng nói ra.

Dáng vẻ hắn giống như chưa từng bị người khác mắng qua, hắn khó tin nhìn cô, giơ tay bóp lấy sau cổ cô uy hiếp.

"Em nói lại lần nữa!"

"Tôi nói anh rất phiền."

"...... Bảo em nói em liền nói, nếu đã nghe lời như vậy, anh bảo em yêu anh, sao em lại không làm!"

Vệ Duy Nhất tránh thoát khỏi tay hắn đi về phía cổng lớn, người phía sau bước nhanh đuổi theo, ríu rít bên tai cô.

Thật phiền.

"Anh là chó à? Sủa nhiều như vậy?"

Nói xong, thấy hắn dậm chân như sắp phát điên, cô liền hối hận, "Em mắng ông đây là chó? Chó con mẹ em, đối xử với em tốt như vậy mà em nói anh là chó, có tin anh cắn chết em không!"

Mọi người xung quanh đều nhìn về hướng này khiến cô cảm thấy rất mất mặt, không nói hai lời liền xoay người rời đi.

"Vệ Duy Nhất em đứng lại đó cho anh, hôm nay không nói cho rõ ràng anh làm chết em!"

Trên xe, hắn vẫn tiếp tục lải nhải không ngừng việc cô dám mắng hắn là chó, còn uy hiếp sẽ lột da cô.

Trở lại chung cư, Vệ Duy Nhất vào phòng tắm tắm rửa, Liễu Dục nổi giận đùng đùng chống chân ngồi ở đuôi giường, mặt đầy nghẹn khuất, tựa như đứa trẻ đang đợi người tới dỗ.

Hắn gãi tóc, muốn móc một điếu thuốc từ trong túi ra hút, lại phát hiện thuốc đã sớm không còn.

Muốn xuống lầu mua, bỗng nhận ra trong túi không có tiền.

Một đồng cũng không có.

Từ khi nào hắn đã nghèo đến nước này! Lão già đáng chết kia chính là muốn bắt lấy nhược điểm này của hắn để uy hiếp, khiến hắn không có tiền đành phải ngoan ngoãn chịu trói, không dễ dàng như vậy đâu.

Hắn dứt khoát lấy di động gọi cho Ngô Đoạn.

"Anh Liễu, anh còn tới à? Hiện giờ em còn phải gặm mì gói cùng màn thầu đấy. Tiền vay nặng lãi bọn họ chưa trả, kể cả em có đi đòi nợ cũng không kiếm được. Anh buông tha em đi được không, em thật sự không có tiền, anh nuôi vợ mình cũng không thể dùng tiền của em chứ."

"Mẹ nó vô nghĩa! Ông đây không phải chỉ mới mượn cậu mấy vạn thôi sao, có cần đến mức như này không? Tôi không có tiền mua nội thất, nếu là anh em của tôi thì cho tôi mượn 2 vạn đi."

Bên kia khóc không ra nước mắt, "Anh Liễu, em quỳ xuống xin anh mà. Nếu anh còn mượn em nữa, em phải đi vay nặng lãi đó, xin anh thương xót tha cho anh em của anh là em đi. Nếu không anh trở về nhận sai với ba mình, như vậy anh muốn bao nhiêu tiền cũng có, còn có thể trả tiền cho em."

"Cậu câm miệng! Không cho mượn thì thôi, ông đây có rất nhiều cách khác!"

Hắn nổi giận đùng đùng cúp điện thoại, đột nhiên bên cửa xuất hiện đôi bàn chân trắng nõn.

Liễu Dục đột nhiên ngẩng đầu, nhìn người không biết đã đứng ở cửa từ khi nào. Cô vừa mới tắm xong, mái tóc còn ướt xoã trên vai, trên người là áo đồng phục của hắn. Mỗi một bước đi là một giọt nước nhỏ xuống theo, câu dẫn chúng sinh khiến hắn không ngừng cười.

"Không có tiền hả? Liễu đại gia."

"......"

Ban đầu hắn ỷ vào việc có tiền mới làm nhục cô, bây giờ lại nói hắn không có tiền, quả thực chính là một loại sỉ nhục!

"Ai, ai không có tiền chứ! Anh nói cho em biết anh có nhiều tiền lắm, đều...... Đều...." Càng nói càng chột dạ, "Đều bị đóng băng trong thẻ."

Không cẩn thận đã lỡ miệng nói ra sự thật, Liễu Dục bực bội nắm tóc.

Cô tùy tiện lau tóc, ném khăn tắm trên cổ mình đi, ngồi xuống giường, "Thật ra tôi có cách giúp anh kiếm tiền."

Liễu Dục dừng lại, quay đầu nhìn cô, "Cách gì?"

Hai chân bạch ngọc nhấc lên đặt trên mép giường, Vệ Duy Nhất nhàn nhã dựa ra sau, cười mị hoặc, ngoắc ngón tay với hắn, bày ra động tác quyến rũ, làm cho hạ thể Liễu Dục trực tiếp muốn quỳ xuống thần phục.

"Để tôi chơi, một lần cho anh năm vạn."

Thái dương Liễu Dục giật nảy, cảm giác này thật sự quá quen thuộc, khóe mắt hắn cũng co giật một chút.

"Em muốn chơi như thế nào?"

"Cởi quần."

Hắn nhướng mày, "Muốn bị thao hả, sao không nói thẳng! Anh thỏa mãn em."

Liễu Dục sốt ruột cởi quần muốn chạy tới ấn ngã cô, Vệ Duy Nhất trực tiếp vươn chân ra, thiếu chút nữa đá vào hạ thể hắn, Liễu Dục vội vàng lui về phía sau hai bước.

"Em làm gì thế?"

"Tôi không nói để anh thao tôi, ngồi ở đó, đừng nhúc nhích."

Cởi quần còn không cho hắn thao, hạ thân có chút nghẹn khuất. Liễu Dục duỗi thẳng chân ngồi lên giường, dưới ánh mắt nóng rực của cô, dương vật chậm rãi thức tỉnh.

"Đem hai chân tách ra." Vệ Duy Nhất đá vào cẳng chân cơ bắp.

Khoé miệng Liễu Dục giật giật, làm theo lời cô nói. Hắn nhìn cô vươn ngón trỏ chọc lên cự vật cứng rắn. Trong nháy mắt, cả người hắn khô nóng, chỉ biết trơ mắt nhìn đồ vật vốn còn mềm oặt càng ngày càng cứng, trướng thành màu tím dọa người, gân xanh chẳng chịt vờn quanh côn thịt.

Chính thứ này đã cắm cô sống không bằng chết, đầu ngón tay chọc lên quy đầu đỏ tươi, mã mắt dần dần tiết ra di tinh màu trắng.

"Xì, lớn lên thật xấu."

Liễu Dục nắm chặt nắm tay, kiềm chế không được, "Em nói thêm một câu nữa, anh sẽ thao em ở chỗ này!"

Cô ngẩng đầu, cười với hắn, "Không muốn kiếm tiền à? Muốn tiền thì ngoan ngoãn nghe tôi nói, tự mình loát cho tôi xem."

"Em nghiêm túc đấy à? Vệ Duy Nhất!" Hắn nheo lại hai mắt sắc bén, cắn răng mở miệng.

Gót chân nhỏ trắng nõn cọ vào côn thịt hắn, cảm xúc lạnh lẽo khiến hắn thoải mái hít hà một hơi.

"Nhanh lên, nếu anh không làm, tôi sẽ đuổi anh đi, dù sao căn nhà này cũng viết tên tôi."

"......"

Hắn tính sai rồi, không ngờ cô vậy mà rất phúc hắc, hắn lạnh lùng 'A' một tiếng, nắm lấy dương vật mình.

"Em cứ chờ đó!"

Tốc độ loát bắt đầu nhanh hơn, ánh mắt Liễu Dục nóng như lửa nhìn chằm chằm Vệ Duy Nhất đang cười yêu diễm. Cho tới bây giờ hắn vẫn không thể tin được sẽ có một ngày hắn phải dùng cách như vậy để kiếm tiền!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...