Chương 45: 45. Quá khứ của ba Liễu (Phiên ngoại)

Phía đông thị trấn khiến biết bao người đi qua đây không ngừng run rẩy, phía tây thì lưu manh ngay cả rắm cũng không dám thả. Năm đó quản lí khu vực còn lỏng lẻo, người dân đều bị côn đồ hai nơi làm cho khổ không nói nổi. Liễu Quý Xuyên chính là đại ca trấn áp phía đông, thiếu niên vô học không có bằng cấp. Từ khi bắt đầu đánh nhau, một quyền của hắn có thể áp đảo mười người, từ đó trở đi liền trở thành thủ lĩnh của đám côn đồ.

Về sau hắn càng thêm càn quấy, động thủ cũng không còn bị dính máu, nếu không phải làm người ta sống không bằng chết, thì là mượn tay người khác tàn sát vùng ngoại ô, không ít người bị lôi ra làm con tốt thí mạng, sở cảnh sát cũng không có cách nào đối phó được.

Không ngờ kiếp nạn của hắn tới rồi, chỉ vì tới rạp hát nghe một vở diễn mà phải lòng một con hát là thiên kim của Tần gia. Sườn xám dưới thân quyến rũ, đầy đặn lại không mất đi vẻ thướt tha, khuôn mặt nhỏ toát ra vẻ quyến rũ tựa tranh, khí chất thiên kim khó che đậy, cười rộ lên càng động lòng người.

Hắn bắt đầu theo đuổi, nhưng nhiều lần vấp phải trắc trở.

Hắn lớn lên đã yêu nghiệt, huống chi còn một thân lệ khí, không ít lời đồn đoán nói thủ đoạn của hắn rất tàn nhẫn.  Mà cha vợ của thiên kim lại đề phòng nhìn chằm chằm hắn, ông ta sợ hắn động tới một cọng lông tơ của con gái mình. Ông ta và người vợ đã chết của mình chỉ có duy nhất một cô con gái này, vì vậy cô rất quý giá.

Có lẽ do hắn động chân tình, anh em ra sức tìm cách cho hắn, nhưng tất cả đều khiến hắn không hài lòng. Vứt điếu thuốc lá trong miệng xuống đất, hắn kiêu ngạo hừ, "Không phải ông ta thấy tao không có tiền, không thể cho con gái nhà ông ta hạnh phúc mới vậy à! Tao càng cố tình làm ông ta vừa lòng!"

Vì thế làm mọi người không nghĩ tới chính là, hắn dựa vào thủ đoạn cùng vòng tròn quan hệ phong phú của mình, chưa đến một năm, đã trở thành thương nhân có tiếng trong thành phố. Cố ý che lại căn biệt thự khiến ai nhìn vào cũng phải líu lưỡi, sau đó thả tin tức ra ngoài, nói là muốn dùng để cưới đại tiểu thư Tần gia.

Tần lão vừa nghe được tin này liền nhốt con gái vào phòng, một bước cũng không cho ra, ngoài cửa cũng sắp xếp hết đám vệ sĩ này tới đám vệ sĩ khác.

Ban đầu, Liễu Quý Xuyên còn có thể bày ra gương mặt tươi cười, nói lời hay ý đẹp đón chào ông ta, bày ra tài sản hiển hách mình đang sở hữu. Nhưng lão già Tần này lại đen mặt, không chịu cho hắn mặt mũi, ngược lại còn đem toàn bộ đồ hắn đem tới vứt ra ngoài.

Tính hắn vốn ngạo nghễ, mười mấy năm qua giằng co tranh đấu không ít trận chiến, nào từng chịu qua sự sỉ nhục này, thậm chí ông ta còn không cho hắn chút mặt mũi. Liễu Quý Xuyên đã nhịn hơn nửa năm, cuối cùng cũng tức giận.

Đám côn đồ bị hắn giải tán không chút dấu vết gần một năm, nay lại bị hắn triệu về, từng người cầm công cụ tới cửa muốn thảo luận, Liễu Quý Xuyên đổi sang một bộ quần áo khác, trên người là lệ khí không ai địch nổi, hắn đen mặt, vác rìu kéo tới cửa Tần gia.

Kết quả rất rõ ràng, Tần lão bị đánh nằm bò trên đất không dậy nổi, Liễu Quý Xuyên khiêng mỹ nhân ra khỏi Tần gia, một đám lưu manh hoan hô hét to. Vui vẻ đã biến mất từ lâu nay lại xuất hiện, chỉ là mỹ nhân bị hắn khiêng về nhà lại không như vậy.

Con mồi vất vả lắm mới bắt được về tay, hắn nào sẽ dễ dàng bỏ qua. Buổi tối đem cô về đã đem mỹ nhân biến thành người phụ nữ của mình. Trời sinh hắn tính tình thô lỗ, làm tình tất nhiên không chút nhẹ nhàng, mà đây lại là lần đầu tiên cô giao hợp, suốt một buổi tối, hắn không cho mỹ nhân một giây nghỉ ngơi, đã đem người thao đến ngất xỉu.

Hắn ngồi bên mép giường hút thuốc chờ người tỉnh lại, vất vả tự tay làm một bàn lớn toàn món ngon chuẩn bị đút cho cô. Vậy mà từ lúc cô mở mắt ra, ngoại trừ sợ hãi thì là tức giận, lật đổ toàn bộ đồ ăn xuống đất, khóc rống quở trách hắn.

Làm tình biến thành cưỡng gian, mỹ nhân coi hắn thành kẻ thù, hắn từng ảo tưởng rất nhiều lần về tình yêu hạnh phúc giữa hai người, vậy mà lúc này lại thành một kẻ cường thủ hào đoạt. (Ủa chứ k phải hả =)))

Tính tình Liễu Quý Xuyên không tốt, hắn không chịu được những điều trái với ý nguyện của mình hắn, hoặc là không làm, hoặc là phải làm đến cùng. Vì thế hắn liền đem người trói lại, uy hiếp ép cô ăn cơm, rất nhiều lần không nặng không nhẹ bóp cổ cô, suýt chút nữa đã bóp chết.

Tần Thục sợ hãi chỉ có tăng chứ không có giảm, ngoại trừ khóc ra thì chính là khóc. Gương mặt vốn quyến rũ lúc này vì khóc quá nhiều mà đôi mắt sưng đến đổ máu. Mỗi đêm hắn đều xuất hiện, ngồi trên mép giường, tra tấn cô hết đợt này tới đợt khác.

Làn da trắng sáng sớm đã bị che lấp bởi một mảnh xanh tím, trước ngực và phía dưới cực kỳ nghiêm trọng. Hắn không cho cô mặc quần áo, không cho phép cô từ chối, không cho cô khóc, nếu để hắn phát hiện cô không ăn cơm, sẽ dùng dương vật đáng sợ hành hạ cô.

Liễu Quý Xuyên không biết cách chăm sóc, càng không biết khi phụ nữ tới kỳ sinh lý nên làm cái gì. Hắn chỉ đơn giản thuê rất nhiều người hầu tới đây, trừ những lúc giúp cô ăn cơm tắm rửa hầu hạ cô, thì khoảng thời gian khác không được tới đây.

Tần lão mang theo cảnh sát tới muốn tìm hắn đòi con gái về rất nhiều lần, chẳng qua người còn chưa đi được tới cửa, đã bị đuổi về.

Sự nghiệp của Liễu Quý Xuyên càng làm càng lớn, đôi khi thậm chí không kịp về nhà, nhưng hắn nghe người báo lại rất nhiều lần, Tần Thục muốn chạy trốn. Cô thừa dịp người hầu không chú ý bọc khăn trải giường chạy xuống lâu, cuối cùng bị đám côn đồ nói lời hay đuổi trở về.

Liễu Quý Xuyên vô cùng lo lắng quay về, nhìn cô bọc khăn trải giường cuộn tròn trên giường, hắn nhanh chóng tiến lên bóp cổ cô, "Em còn muốn chạy? Anh cho em ăn uống là quá xa xỉ cho em, ngoại trừ làm thứ để anh phát tiết, em không còn lựa chọn nào khác, nếu dám chạy trốn thêm một lần nữa, anh sẽ chặt đứt chân em!"

Người bị bóp cổ đến mức nghẹt thở vẫn xem thường nhìn hắn, thậm chí còn không đem lời hắn nói để vào tai.

Hết lần này tới lần khác, kế hoạch chạy trốn bị cô lặp đi lặp lại không dưới năm lần! Toàn bộ cửa sổ trong biệt thự cô đều quen thuộc. Mỗi lần chạy trốn bị bắt trở về, đón chờ cô chính là một trận tàn nhẫn thao, phía dưới đã chảy máu không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng không làm cô mất dũng khí.

Rốt cuộc cô cũng đã chạm phải giới hạn của hắn, hắn muốn khiến cô trả giá.

Biệt thự bất ngờ an tĩnh lạ thường, người bị nhốt đã sớm lập mưu kế bỏ chạy, thề rằng lần này nhất định phải trốn ra.

Cô xé ga giường trên người xuống, bọc lại vết thương chồng chất trên người mình, cẩn thận mở cửa. Mỗi một bước đi, hạ thân cô đều phải chịu đủ loại dày vò, lầu hai không có người, cô gấp không chờ nổi chạy tới cầu thang.

Tần Thục khẩn trương đi xuống xem, cũng không có người, nhưng trái tim lại không ngừng nhảy dựng, cô xoa đôi mắt đã sưng lên vì khóc, tay chân nhẹ nhàng chạy xuống dưới lầu.

Thần kinh cô cực kỳ khẩn trương, Tần Thục không phát hiện ra vết bẩn trên cầu thang, đó là một tảng lớn dầu quả trám, phủ kín toàn bộ bậc thang. Đôi chân trần trụi không kịp đề phòng mà trượt về phía trước, cả người cô cũng lăn xuống lầu.

Dao nhỏ đâm sâu vào thịt, cô thậm chí còn nghe rõ rành mạch tiếng dao cứa qua da thịt mình. Cơn đau tê tâm liệt phế làm cô gào khóc chói tai, Tần Thục cúi đầu, trơ mắt nhìn con dao đang cắm trên đùi mình, thê thảm khóc lóc.

Nam nhân chậm rãi bước ra từ bóng tối, trong tay cầm nửa bình dầu quả trám ném xuống đất, bóng tối đem hốc mắt thâm thúy phân thành hai nửa, hắn ngồi xổm xuống trước mặt cô, bóp cằm nâng lên, không nặng không nhẹ thở ra một câu.

"Chân sợ là phải chặt đi rồi."

Tần Thục đau khổ tuyệt vọng xin hắn tha mạng, thề rằng mình không dám chạy trốn nữa. Liễu Quý Xuyên cười cười, nhìn con dao trên đùi cô, hắn sớm đã chuẩn bị tốt bẫy rập, chỉ còn chờ cá cắn câu, trong mắt Liễu Quý Xuyên không hề có chút gợn sóng.

"Không phải em thích chạy sao? Nhưng mà cái giá phải trả rất lớn."

Tay hắn vỗ mặt cô, làm lơ tiếng khóc rống, đôi môi mỏng đỏ thắm khẽ mở, giọng nói lạnh băng như quỷ từ dưới địa ngục bò lên, bắt lấy trái tim cô.

"Tiện thể nói cho em một tin tốt, ba em chảy máu não chết trong nhà, đến chết cũng chưa được gặp mặt em lần cuối cùng."

Tần lão bị hắn làm cho tức chết, mỗi ngày đều nhận được ảnh hắn gửi tới, là ảnh bóng dáng cô bị hắn ngược đãi, trên cổ đầy vết xanh tím, hắn đang cảnh cáo ông ta đừng cố tìm cách chống lại hắn, vì sẽ chạm tới giới hạn cuối cùng của Liễu Quý Xuyên.

Chân dự là đã phế, gân bên trong bị đứt, vết cắt quá sâu, không có khả năng nối lại, nhưng hắn cũng không đem chân cô cắt đi, thời thời khắc khắc nhắc nhở cô đây là hậu quả của việc đối đầu với hắn.

Từ đó về sau, cô không còn đặt chân xuống giường nữa, ý đồ phản kháng cũng mất rồi, mặc cho hàng đêm bị hắn thao, đến tận khi cô hoài thai, hắn mới vội vã mang cô đi lãnh chứng.

Liễu Quý Xuyên rất bá đạo, nói một thì không có hai, nhưng lại sợ nhất là cô sinh bệnh. Hắn đối với cô hết lòng chăm sóc, từ cái gì cũng không biết, đến bất cứ chuyện gì cũng yêu cầu hắn, nhưng điều này lại đúng lúc thỏa mãn Liễu Quý Xuyên, hắn muốn cô chỉ có thể dựa vào hắn.

Đúng là mỹ nhân sẽ mãi là mỹ nhân, dù bị nhốt trong phòng vài chục năm, dung mạo của Tần Thục dường như bị thời gian bỏ quên, năm tháng không hề lưu lại chút dấu vết trên mặt cô, chỉ là làn da tái nhợt khiến người khác nhìn vào đều cảm thấy cô như mắc phải bệnh nặng.

Cô rất ít cười, cũng không muốn cười, thậm chí đã sớm không nhớ rõ lần cuối mình cười là khi nào. Mỗi ngày đều ngồi trên xe lăn nhìn ra ngoài cửa sổ phát ngốc, cảnh sắc hết thay đổi lại đổi thay, lặp đi lặp lại, nhân sinh của cô đã chết ở đây từ lâu lắm rồi.

Về đến nhà, đám người hầu theo thường lệ phân phó hôm nay cô sẽ phải làm cái gì, vẫn là mấy chuyện nhàm chán như cũ, ăn cơm, phát ngốc.

Mở cửa, cô ngồi trên xe lăn nhìn ngoài cửa sổ, nơi này có tầm nhìn khá tốt, ba phía đều là rừng cây, cảm thấy xem thế nào cũng không đủ.

Trên đùi cô có đắp một tấm chăn mỏng, đôi tay nắm chặt, đặt trên hai chân đã không còn cảm giác.

Liễu Quý Xuyên đi qua, kéo một cái ghế ngồi bên cạnh cô, giúp Tần Thục vén tóc ra sau tai, trên cổ tràn đầy dấu cắn xanh tím, tựa như một nụ hoa bị tàn phá, trong mắt hắn mang theo ôn nhu, "Hôm nay có nhớ anh không?"

Cô không hé răng, thậm chí còn không nháy mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ đến xuất thần. Liễu Quý Xuyên cũng không bực tức, vuốt ve bàn tay cô, thân thể cô đột nhiên run lên.

Hắn phát hiện có gì đó không thích hợp, liền bẻ tay cô ra, bên trong vậy mà lại có một sứ mảnh vỡ! Còn nắm rất chặt, lòng bàn tay không ngừng chảy máu.

"Ai đem sứ tới đây?"

Giọng nói tức giận chấn động toàn bộ biệt thự, người hầu vội vàng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy khuôn mặt hắn phát hoả, hai chân run lên cúi đầu xin lỗi.

"Là, là phu nhân nói muốn dùng chén sứ ăn cơm, nếu không sẽ không ăn. Vừa rồi chén sứ bị rơi vỡ, tôi đã thu dọn sạch sẽ......"

"Tôi mẹ nó đã nói qua bao nhiêu lần! Không được đem đồ dễ vỡ lên lầu, nghe không hiểu có phải hay không? Tất cả đều cút cho tôi, đều cút cho tôi, đi ra ngoài! Toàn bộ sa thải, cút!"

Tần Thục ngồi trên xe lăn, bên tai là tiếng hô đinh tai nhức óc của Liễu Quý Xuyên, làm cô sợ hãi mà xuất hiện phản ứng, đôi môi run rẩy nhịn xuống xúc động muốn nôn mửa.

Sắc mặt Liễu Quý Xuyên dữ tợn, hai hàng lông mày khủng bố dính chặt lấy nhau. Hắn cầm hộp y tế tới, bôi thuốc cho cô, động tác không hề ôn nhu.

"Em muốn chết phải không?"

Hắn rốt cuộc cũng đã hiểu vì sao cô lại nắm chặt một mảnh sứ nhỏ, "Vừa rồi em suy nghĩ nghiêm túc như vậy, có phải muốn chết đúng không!"

Hắn hung hăng ấn vào lòng bàn tay đang bị thương, Tần Thục đau nhưng không nói lời nào, hàm răng ngược lại bắt đầu run lập cập, rung động khanh khách.

Liễu Quý Xuyên đột nhiên cười lạnh, vừa đem băng gạc quấn quanh tay cô, vừa nói, "Con trai em rất có tiền đồ, vì một con bé mà không biết đã trả phải giá bao nhiêu, nghĩ mọi cách đem cô ta tới tay, em nói xem liệu nó có giống anh không, cũng sẽ như anh mà đối xử như vậy với cô ta!"

Tần Thục dường như không nghe thấy, sợ hãi nhìn chằm chằm nơi nào đó ngoài cửa sổ.

Nam nhân bóp lấy cằm cô, khiến cô nhìn thẳng vào mình, nụ cười đáng sợ lại lần nữa xuất hiện.

"A, thật ra anh rất chờ mong, dù sao trong người thằng nhãi đấy cũng đang chảy dòng máu của anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...