Tốc độ càng lúc càng nhanh, Vệ Duy Nhất quên cả chớp mắt, cuối cùng lại mở to mắt nhìn quy đầu phun ra lượng lớn tinh dịch bắn thẳng lên trên, rồi nhỏ giọt xuống giường.
Liễu Dục thở gấp, cánh tay nhức mỏi, thấy cô vừa lòng vỗ tay, còn kinh ngạc cảm thán một tiếng, "Thật lợi hại."
"......"
"Được rồi, giặt khăn trải giường đi."
"...Vệ Duy Nhất em nháo đủ chưa?"
"Không có mà, tiền tôi chuyển cho anh rồi, loát không tồi, tôi rất vừa lòng."
Liễu Dục nghiến răng ken két, sao bây giờ hắn lại bán thân rồi!
Không có máy giặt, hắn chỉ có thể trở thành ván giặt đồ hình người, ngồi xổm trên đất xả nước lên vết bẩn, cổ tay giờ vẫn còn đau, dòng nước lạnh lẽo tận xương cốt xối vào khiến tay hắn vì lạnh mà đỏ hồng.
Sớm biết như vậy đã sớm bắn lên mặt đất, nào cần nhiều chuyện như vậy!
Tâm trạng của Vệ Duy Nhất chưa bao giờ sung sướng như hiện tại, cô cầm di động đặt cơm hộp. Đến tận bây giờ cô mới biết cảm giác vui sướng của người có tiền, quả nhiên có thể xúi giục ma quỷ, ngay cả tội phạm cưỡng gian cũng có thể bị sai khiến.
Liễu Dục giặt xong khăn trải giường, đi đến phòng ngủ dựa vào khung cửa, chỉ chỉ hạ thân.
"Anh vẫn còn cứng, thao em một lần không cần tiền, em nằm xuống đi."
"Anh nghĩ hay đấy, tối hôm nay ngủ trên sô pha đi, bằng không tôi sẽ đem anh đuổi ra ngoài!"
Hắn liếm răng hàm, gật đầu cười ha ha, chỉ vào cô, "Được, em rất có năng lực! Ông đây nhớ kỹ em rồi!"
Vệ Duy Nhất nở nụ cười, hiếm khi mới được thấy cô cười, Liễu Dục bĩu môi.
Tùy cô chơi đi.
Nhưng buổi tối nằm trên sô pha, hắn lại ngứa ngáy khó nhịn. Liễu Dục đáng thương chỉ có thể ôm một cái gối cùng với một cái chăn, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, nhớ tới người đang ngủ trong phòng.
Hai giờ sáng, hắn thật sự nhịn không nổi, ném gối chạy vào phòng.
Người trên giường ngủ rất sâu, bỗng bị đè nặng khiến cô khó chịu, hai chân bị tách ra, cảm giác ướt át kỳ quái truyền khắp toàn thân, Vệ Duy Nhất đột nhiên mở mắt.
Nắm chặt khăn trải giường, trừng lớn đôi mắt nhìn xuống dưới thân, Liễu Dục đang chôn giữa háng cô, vươn đầu lưỡi liếm láp môi âm hộ.
"A!"
Cô kinh sợ giãy giụa, lại bị hắn kịp thời ấn giữ hai chân, ngẩng đầu cười tà tứ.
"Không thao em cũng được, dù sao cũng phải để anh liếm, chỗ này không có ai chăm sóc, rất đáng thương."
"Cút ngay...... Cút ngay!"
Cô kinh sợ giãy giụa, hai chân bị ấn chặt xuống, Liễu Dục nhìn phản ứng của cô, hạ thân cứng không chịu nổi, há mồm cắn âm đế.
"A......"
Đau quá.
Đầu lưỡi chui vào bên trong, không ngừng ma sát thịt non, không biết là đầu lưỡi hắn ướt át, hay là nước từ trong thân thể cô chảy ra, cảm giác kỳ quái khiến Vệ Duy Nhất run rẩy.
"Liễu Dục...... Đừng."
Giọng cô làm hắn càng thêm hưng phấn, Liễu Dục bẻ hai cánh hoa, liếm lên nếp uốn trong âm hộ, hạ thân ngày càng cứng, vốn định liếm cho cô ướt liền cắm vào, giờ lại muốn nhìn bộ dáng cô cao trào.
Vệ Duy Nhất nắm chặt khăn trải giường, hai chân dùng hết toàn lực giãy giụa, chỉ là sức lực hắn quá lớn, bóp chặt đùi cô, uy hiếp không cho phép cô nhúc nhích.
"Còn lộn xộn anh cắn hỏng âm đế em!"
"Đừng, buông tôi ra!"
"A, dâm thuỷ đều chảy vào trong miệng anh, còn nói không cần, em không cảm thấy tiểu tao bức quá đáng thương sao?"
Nước mắt chảy ra, cô không biết đó là sợ hãi hay là sướng, không tự chủ được kẹp chặt chân, đầu lưỡi càn quét ngày càng càn rỡ, Vệ Duy Nhất nắm lấy tóc của hắn, ngón chân cũng căng chặt.
"Liễu Dục...... Buông ra, cầu xin anh."
Cô khẩn khoản cầu xin, ánh mắt hắn tối sầm lại, đầu lưỡi đảo vòng quanh, hàm răng chỉnh tề lại lần nữa khẽ cắn âm đế.
"A......"
Môi âm hộ bắt đầu run rẩy, cô càng dùng thêm sức kéo tóc hắn, cả người căng chặt, nháy mắt đã cao trào. Liễu Dục liếm vào toàn bộ, hạ thể ướt át bị hắn liếm sạch sẽ, Vệ Duy Nhất lại không còn chút sức lực, liền buông lỏng tóc của hắn, giữa khe hở ngón tay còn có mấy cọng tóc bị đứt gãy.
Trong đêm tối, trên cằm hắn dính đầy dịch lỏng, bò đến trước mặt cô cúi xuống hôn môi, đem cô ôm chặt trong ngực, cự vật cương cứng nóng rực chạm vào hạ thể ướt át.
Đầu lưỡi triền miên giao nhau, hắn giữ quyền chủ động, nắm lấy bộ ngực non mềm khiêu khích đầu vú.
"Cao trào rồi, tiểu dâm hóa, liếm em sướng không?"
Cô há to miệng thở dốc, không còn sức trả lời, ánh mắt mê ly nhìn hắn, chỉ có tiếng hô hấp đem bầu không khí ái muội đẩy đến đỉnh.
Đêm tối làm người ta điên cuồng, cũng khiến người ta mất đi lý trí. Cả người cô thần chí không rõ, phảng phất như con rối trong tay hắn, nhất cử nhất động đều phụ thuộc vào hắn, không hề phản kháng.
"Anh cắm vào nhé." Hắn cười bên tai cô, thậm chí chưa đợi cô đáp lại, nhục huyệt ướt át đã cắn nuốt côn thịt.
"Ô......"
"Sướng không?"
Nước mắt lập tức chảy ra, cô ra sức gật đầu, đẩy ngực Liễu Dục, quyến rũ thở dốc, "Trướng, quá lớn."
"Nhưng miệng nhỏ phía dưới rõ ràng đã ăn vào rồi, anh muốn cắm vào toàn bộ, nhất định sẽ sướng chết em!"
"A......"
Cô trừng lớn hai mắt, che bụng xin tha.
"Chậm một chút... Chậm một chút, từ bỏ."
"Sao đã từ bỏ rồi? Em nghe xem, thật nhiều nước."
Côn thịt chọc vào hạ thân chật hẹp, dâm thủy bên trong bị quấy đảo phát ra tiếng nhóp nhép. Tốc độ dưới thân Liễu Dục càng lúc càng nhanh, thanh âm cũng càng ngày càng lớn, cô bị đâm đến phát ngốc. Liễu Dục duỗi tay che lại đỉnh đầu cô, sợ cô bị đụng đầu vào giường.
Dưới thân không chút lưu tình, cô càng kêu khó chịu, sức hắn càng lớn, mỗi lần thúc vào lực càng thêm mạnh. Dương vật căng mở tử cung, Vệ Duy Nhất thét chói tai nắm lấy cánh tay hắn xin tha, Liễu Dục bị móng tay cô vẽ ra từng vệt đỏ cũng không chịu buông tha.
"Tê, làm chết em!"
Cảnh vật dưới ánh trăng đều mang vẻ tình thú, cơn gió nhẹ từ ngoài cửa sổ tiến vào phòng, cơ thể cô kẹp chặt đồ vật của hắn, khiến hắn như được cổ vũ ra sức làm tình.
Vệ Duy Nhất phun ra lượng lớn dâm thủy, làm đùi Liễu Dục và khăn giải trường đều ướt nhẹp.
Liễu Dục thở gấp, đặc biệt hưng phấn bắn tinh vào âm đạo. Cô khóc đến hôn mê bất tỉnh, rõ ràng là sướng không chịu nổi, ở dưới thân hắn dâm đãng như vậy, vì sao còn khóc, chẳng lẽ cô không muốn làm tình với hắn?
Cự vật chưa mềm xuống lại đang chọc lên vách thịt bên trong cô, "Đời này em chỉ có thể bị anh thao, vứt hết mấy ý đồ đáng đánh kia đi, dù ông đây không có tiền, em cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay anh!"
Bạn thấy sao?