Chương 48: 48. Cường ấn cường thao (H)

"Em nói thật lòng đi, em có muốn bỏ trốn không?"

"Anh muốn chết à?" Vệ Duy Nhất trừng mắt nhìn anh ta, thấp giọng cắn răng mở miệng, "Đi mau."

Anh ta buồn bực nhíu mày, "Cái gì?"

"Tôi nói anh đi mau đi!"

Đường Duệ còn đang chần chờ, giây tiếp theo cổ áo đã bị túm lấy, anh ta vừa xoay người, trên mặt đã bị đấm một quyền, ngã lăn xuống mặt đất.

Trong phòng học còn vẫn còn vài học sinh chưa kịp đi bỗng hét lên. Liễu Dục đá vào người đang nằm trên mặt đất, những người khác vì bị kinh sợ mà liên tục lùi về sau.

Đường Duệ ôm đầu, bày ra tư thế phòng bị, tránh không được mà đụng vào góc bàn.

Ánh mắt hắn cứng rắn như muốn giết người, hận không thể đá chết Đường Duệ ở chỗ này.

Liễu Dục kéo Vệ Duy Nhất qua, chỉ vào anh ta cảnh cáo, "Tao mẹ nó đã nói rồi, đừng để tao thấy mày tiếp cận cô ấy một lần nữa!"

Hắn lôi cô ra khỏi phòng học, nắm chặt đến nỗi chỗ bị tay cô không còn chút huyết sắc.

"Liễu Dục."

Người phía trước đang chịu đựng lửa giận, "Câm miệng! Hiện tại anh rất tức giận, đừng nói chuyện với anh!"

Cô vốn đã nhìn ra từ lâu, càng không có chuyện không có việc gì mà chạm vào bình thuốc nổ này.

Hắn trở lại chung cư liền ấn cô xuống giường, Vệ Duy Nhất lạnh nhạt nhìn hắn điên cuồng lôi kéo quần áo mình.

"Anh đem tức giận đổ lên người tôi, muốn dùng tôi để trút giận phải không?"

"Anh tức giận thì làm sao! Ông đây đã hai tuần không chạm vào em, để anh thao một lần thì có sao! Em sẽ chết à?"

 Liễu Dục giương nanh múa vuốt rống to, như con thú mất đi lý trí, cúi đầu cắn ngực cô.

Vệ Duy Nhất dùng sức đẩy đầu hắn, "Tôi thực sự rất chán ghét anh!"

"Em nói cái gì?"

Giọng hắn lạnh xuống, Liễu Dục ngẩng đầu bóp mặt cô, tức giận cười, "Em chán ghét anh? Hai tuần nay anh bị em xoay vòng, còn chưa đủ sao? Hiện tại em lại nói chán ghét anh, anh có từng chán ghét em chưa, em còn muốn thế nào nữa Vệ Duy Nhất?"

"Sớm đã biết tôi đang chơi anh, anh còn không biết mệt mà mắc mưu, anh có ý gì?"

Hắn cười, đem mặt cô bóp chặt, chậm rãi cúi đầu, nhìn xuống khuôn mặt không chút gợn sóng.

"Em nghĩ sao?"

Liễu Dục nhướng mày, "Nếu anh không yêu em, ông đây sẽ tình nguyện chơi đóng vai gia đình với em sao?"

"Em thật không biết tốt xấu, anh đã nỗ lực khiến em yêu anh như vậy, sao em không thể học một chút kỹ thuật lấy lòng anh đi?"

Khoảng cách giữa hai người quá gần, hơi thở Liễu Dục phả thẳng vào mặt cô, từng câu từng chữ hắn nói Vệ Duy Nhất đều nghe được rõ ràng, nụ cười của hắn có chút yêu nghiệt.

Liễu Dục giữ chặt tay cùng eo cô, sau đó đem người cô xoay ngược lại.

"Anh muốn thao em, tự em ướt hay để anh làm?"

Cô không hé răng, cánh tay chống giường đang phát run.

Liễu Dục sờ lên hai luồng nhũ thịt đang rũ xuống, lòng bàn tay nhẹ xoa nắn, "Anh sẽ nhẹ chút, làm em sướng, làm em cao trào sau đó mỗi ngày để anh thao."

"Không được..."

Vệ Duy Nhất muốn bò về phía trước, Liễu Dục nhanh chóng túm lấy cẳng chân cô.

"Anh thao em một tuần là được rồi, mỗi ngày khiến em cao trào, anh phải làm em biết việc được làm tình cùng anh là chuyện rất hạnh phúc."

"A!"

Ngón tay chọc vào âm đạo chật hẹp, bên trong bắt đầu co bóp, kẹp lấy ngón tay hắn, Liễu Dục cười nhẹ, càng thêm dùng sức đâm cô.

"Còn không ướt? Tao huyệt sắp không kiên trì được rồi, vừa chặt vừa mềm, hẳn là muốn anh cắm vào rồi."

Cô chôn cả khuôn mặt trên gối đầu, cố gắng kiềm chế tiếng rên rỉ, làm lơ cảm giác dưới thân mình. Vệ Duy Nhất nắm chặt lòng bàn tay, móng tay ấn sâu vào da thịt tạo ra vài mảnh trăng khuyết.

Liễu Dục đem ngón tay rút ra, nhìn chất lỏng trên đầu ngón tay, tự hào cười, "Em ướt rồi, vậy thì anh không khách khí nữa."

Nghe thấy tiếng cởi quần, Vệ Duy Nhất lập tức ngẩng đầu, còn chưa kịp hành động bước tiếp theo đã bị hắn giữ chặt hai chân.

"Thành thật chút!"

Côn thịt trướng to như sắp bùng nổ, mã mắt tràn ra tinh dịch màu trắng, quy đầu đỏ tươi nhắm vào môi âm hộ, gân xanh trên dương vật sung huyết nhảy lên, tiến vào tiểu huyệt không chút kẽ hở.

"Ngô...... Cút ngay!"

"Em nói cái gì!"

Liễu Dục túm tóc ép cô ngẩng đầu, thậm chí còn dùng sức đem nửa cây côn thịt đang ở bên ngoài đi vào, quy đầu mẫn cảm dường như đã chạm tới cổ tử cung, khóe miệng Liễu Dục nhếch lên.

"Nếu em còn dám động một chút, anh liền chọc hỏng tử cung em, cắm cũng đã cắm, em còn muốn anh rút ra? Không có khả năng!"

Cô run rẩy dùng một tay đỡ thân thể, một tay khác che trên bụng mình, đau đến mức nước mắt không ngừng rơi.

"Quá lớn...... Đi ra ngoài!"

"Lớn? Lớn mới làm em sướng! Rõ ràng là rất dâm đãng, giả bộ trinh tiết liệt nữ làm gì, em có nghe được tiếng nước bên trong mình không?"

Liễu Dục nhắm thẳng nộn huyệt đâm vào, không khí bên trong hoà cùng dâm thủy phát ra âm nhóp nhép, dâm thủy của cô xối lên thân gậy, khiến hắn thao cô dễ dàng hơn.

"Sướng không?"

Hắn buông lỏng tóc cô, tát lên cánh mông mềm mại, mật huyệt kẹp càng chặt hơn.

"Tê! Anh rất sướng đấy."

"Dâm thuỷ quá nhiều, dương vật sắp bị ngâm cho mềm nhũn bên trong rồi, rõ ràng nước nhiều như vậy, anh không tin em khó chịu, nói cho anh, em có sướng không?"

Vệ Duy Nhất khó chịu nắm chặt gối đầu, cắn chặt răng, cô không biết vì sao, rõ ràng khó chịu trướng đau muốn chết, nhưng vì sao cơ thể mình lại có phản ứng.

"Có sướng không, ông đây đang hỏi em đấy!"

Hắn bóp chặt vú cô chất vấn.

"Khó chịu!"

Âm thanh phản bác kiên định khiến hắn không khỏi nở nụ cười, Liễu Dục cảm thấy cô rất thú vị.

"Khó chịu đúng không? Được, hôm nay dù em có chết ngất ở chỗ này, anh cũng sẽ khiến em cao trào, ông đây nhất định phải làm em sướng!"

Sức lực dưới thân bỗng tăng lớn lên, tốc độ nhanh hơn, tinh hoàn không ngừng đánh lên môi âm hộ tạo ra một mảng đỏ hồng, thanh âm bạch bạch vang liên tục khắp phòng.

Vệ Duy Nhất không chịu nổi va chạm mãnh liệt như vậy, cô la hét bò về trước, Liễu Dục bắt lấy cánh tay cô kéo về sau, hô hấp dồn dập hỏi cô.

"Không phải khó chịu sao, hiện tại thế nào? Dương vật sắp chọc em thành một cái động rồi! Em còn khó chịu không, tao bức hôm nay phải bị anh cắm hỏng, thọc chết em được không? Ông đây dùng đại dương vật làm chết em!"

Cô rốt cuộc cũng không chịu nổi, hoàn toàn xụi lơ trên giường, ôm bụng giãy giụa, lắc đầu cắn răng.

Nhưng lại nhịn không được, khóc lên, "Tôi không chịu được...... Anh chậm một chút, chậm một chút, buông tha tôi đi, tôi thật sự không chịu được."

Âm thanh cô cầu xin hắn tha cho mình khiến cho trái tim hắn run lên, tốc độ cũng đột nhiên chậm lại.

Cô nức nở, "Thật là khó chịu, thật sự khó chịu, anh tha cho tôi, đừng thao tôi."

Liễu Dục trưng ra gương mặt dục cầu bất mãn, côn thịt cứng như sắt từ trong huyệt cô rút ra.

"Nơi nào đau, ông đây xoa giúp em!"

Hắn đem người cô xoay ngược lại, Vệ Duy Nhất nâng lên chân đá hắn, "Không được thao tôi, cút ngay!"

Vệ Duy Nhất cực kỳ sợ hãi đồ vật dưới thân hắn, Liễu Dục đen mặt giữ chặt cẳng chân cô, "Không muốn sống nữa?"

Một thân dục vọng không có chỗ phát tiết, hiện tại tâm trạng Liễu Dục đặc biệt xấu, có thể rút ra đã là cực hạn.

"Không thao em cũng được, liếm đến khi anh bắn ra, bằng không anh làm chết em!"

Vệ Duy Nhất ầng ầng nước mắt trừng hắn, "Anh có tin tôi cắn chết anh không?"

"A? Ngậm miệng lại đi! Em thật sự cho rằng ông đây sợ em à." Hắn đỡ côn thịt, uy hiếp liền phải lại cắm vào đi, Vệ Duy Nhất liều mạng giãy giụa thiếu chút nữa thương đến hắn huynh đệ, Liễu Dục không thể nhịn được nữa bóp lấy nàng cổ rống giận.

"Con mẹ nó nằm yên, anh nhẫn nhịn em quá lâu rồi!"

Vệ Duy Nhất lập tức dừng giãy giụa, bắt lấy cổ tay hắn, hai mắt phủ kín sương mù, đáng thương nhìn hắn, cô giận mà không dám nói gì, chỉ có thể cắn chặt môi dưới.

——————————

Liễu lão đệ: Làm! Mẹ nó tôi vẫn còn có thể nhịn!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...