Chương 49: 49. Đường Duệ, anh thích tôi à? (H)

Liễu Dục xoa côn thịt trướng đau, nếu không phát tiết sẽ khiến tâm trạng hắn cả ngày không tốt.

Nhưng Vệ Duy Nhất lại cố tình ồn ào kêu đau bụng, hắn căn bản không hạ thủ được.

"Con mẹ nó...... Em liếm cho ông, liếm rồi anh sẽ tha cho em!"

Hắn đổi tư thế ngồi vào trước ngực cô, đem côn thịt nhét vào miệng cô, Vệ Duy Nhất nhe răng uy hiếp, "Anh có tin tôi cắn đứt nó không?"

Lời này của cô khiến dưới thân hắn chợt lạnh. Liễu Dục bị làm cho tức đến bật cười.

"Em thật sự là chó à, Vệ Duy Nhất! Anh đã nhường nhịn em đến như vậy, thậm chí còn hào phóng để em liếm.Muốn bị anh thao phải không? Được, mặc kệ bụng em đau hay không, dù có đau chết cũng phải khiến anh bắn ra!"

Ngón tay hắn ấn lên hạ thân cô.

"Ô không được! Cút ngay, không được chạm vào tôi."

Liễu Dục bị cô làm cho nóng nảy, "Con mẹ nó, em muốn anh làm thế nào! Em khiến anh cứng lên, có biết anh rất khó chịu không hả, thao cũng không cho thao, liếm cũng không cho liếm, có tin anh trói em lại không?"

Khuôn mặt Liễu Dục hung dữ, khóe mắt thậm chí còn đang giật giật, hắn không nói dối, Liễu Dục thực sự nói được làm được.

Vệ Duy Nhất nén nước mắt, lần này hắn hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, trực tiếp chọc côn thịt vào môi cô, "Há mồm liếm! Nếu em dám cắn, đời này đừng nghĩ tới việc dùng miệng ăn cơm nữa."

Liễu Dục chỉ vào cô uy hiếp.

Chóp mũi truyền đến mùi hương dâm mị nhàn nhạt, đó là thứ đồ mới rút ra từ hạ thân cô, chính nó đã khiến cô sống không bằng chết, nếu có thể, Vệ Duy Nhất thật sự muốn cắn đứt.

Nhưng cô không có can đảm khiêu chiến điểm mấu chốt của Liễu Dục.

Thấy cô ngoan ngoãn há mồm ngậm lấy, Liễu Dục hừ cười, "Sớm ngoan như vậy không phải là được rồi sao, sao cứ phải nhiều chuyện như vậy."

Cô làm hắn tức đến mức sắp hói cả đầu rồi!

Môi nhỏ hút quy đầu, đầu lưỡi vờn quanh mã mắt, đem đến cho hắn ngập tràn khoái cảm.

"Được đấy, nắm được kỹ thuật rồi? Đừng quên liếm phía dưới."

Liễu Dục đẩy hông đem côn thịt thô dài cắm miệng cô, nhìn cô không thể không nỗ lực há to miệng, hai má hóp vào, biểu tình rất chi dâm đãng.

Không cần cô động đầu lưỡi, Liễu Dục trực tiếp xem miệng nhỏ phía trên như tao huyệt phía dưới, eo hông không ngừng thọc vào rút ra.

Hắn không biết mệt mỏi hỏi cô có sướng hay không, hỏi xong lại nhớ tới.

"À, miệng em đang ngậm đồ vật không thể nói chuyện, dù sao ông đây cũng sướng."

Cô chịu nhục nhã há to miệng, khóe môi như bị xé rách, hai cánh môi cũng nhức mỏi, nước mắt không ngừng rơi xuống. Liễu Dục cố gắng không nhìn cô, tiếp tục tàn nhẫn thao miệng Vệ Duy Nhất, qua một hồi lâu mới bắn tinh.

Vệ Duy Nhất xoay người muốn nhổ ra, Liễu Dục trực tiếp bịt chặt miệng cô, ép cô nuốt xuống.

Thấy cô bị sặc ho khan, thậm chí còn ghê tởm muốn nôn ra, Liễu Dục nắm tay cô cười nhạo, "Không phải em chưa từng nuốt, những thứ này là bảo bối đó, ăn đi, dù sao cái miệng này của em chỉ có thể ăn tinh dịch của anh, một giọt cũng không thể phí."

Vệ Duy Nhất nhắm mắt lại, mùi tanh trong khoang miệng chậm chạp mãi không chịu hết, cô buồn nôn không chịu nổi.

Không quá hai ngày, trường học tổ chức chương trình học tập thực tế. Vệ Duy Nhất đi tới khu tự nhiên giảng bài, không có Liễu Dục đi theo, tâm trạng áp lực mấy ngày này rốt cuộc cũng có thể nhẹ nhàng thở ra.

Phía trước có giáo viên đang giới thiệu về cảnh vật xung quanh. Nơi này chính là một ngọn núi, bọn họ còn đang không ngừng leo lên trên, thể lực cô vốn đã không tốt, cho dù cố hết sức đuổi theo đội thì vẫn đi cuối cùng.

Một giờ sau, mọi người đều tản ra nghỉ ngơi.

"Các bạn học, trên núi khá rộng, nếu có ai không may bị lạc đường, có thể ngồi chờ và nghỉ ngơi trong đình, cứ cách một đoạn đường trên núi sẽ có một cái. Nếu như thật sự không tìm thấy người thì nói một tiếng trong nhóm chat." 

Vệ Duy Nhất cầm sách vở ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi, cô híp mắt, ngắm nhìn phong cảnh dưới dưới chân núi.

Rộng lớn mà vắng vẻ, từng trận gió thu thổi qua, sương mù trên đỉnh đầu tan đi không ít. Bàn tay cô ấn lên cục đá lạnh lẽo, lá cây bị thổi xào xạc rung động, bầu không khí lúc này cực kỳ yên lặng.

Vệ Duy Nhất hít sâu một hơi sau đó nhắm mắt lại, đột nhiên cô có cảm giác mê mang, không biết vì sao mình lại biến thành tình cảnh như bây giờ.

Mồ hôi trên trán đã bị thổi khô, Vệ Duy Nhất đứng dậy tiếp tục đi lên núi, kết quả chưa được hai bước đã vấp phải hòn đá dưới chân.

May là không quá nghiêm trọng, chỉ là hơi đau một chút.

Cô khập khiễng đi đến ngôi đình cách đó không xa, khi đang chuẩn bị nghỉ ngơi, bỗng thấy một nam sinh quấn đầy băng gạc trên trán.

Cô trầm mặc dừng bước, anh ta cũng nhìn lại, sau khi sửng sốt một chút liền cười với cô.

"Em cũng lạc đường?"

"Không có." Cô chậm rãi đi qua, "Sao anh lại ở chỗ này?"

Đường Duệ khom lưng chống hai chân thở dài, "Tôi tới học tập, em không biết à? Hôm nay đâu phải chỉ có nhóm sinh viên kiến trúc công trình bọn em tới."

Cô không hỏi nhiều, nhìn vết thương tím tái trên khuôn mặt anh ta, cô nhớ lần trước Liễu Dục đánh anh ta không nghiêm trọng như vậy.

"Thương thế của anh là thế nào vậy?"

Hỏi xong liền hối hận, giống như không nên xen vào việc người khác.

Ai ngờ anh ta nói, "Liễu Dục tìm người đánh, rất đau, trán cũng bị đấm đổ máu."

Vệ Duy Nhất có chút kinh ngạc, nhất thời quên cả nói chuyện.

Đường Duệ quay đầu nhìn cô, đặc biệt nghiêm túc.

"Chuyện lần trước hỏi em đã có đáp án chưa? Rốt cuộc em có nguyện ý rời khỏi cậu ta không?"

"Tôi không biết tại sao anh lại hỏi tôi vấn đề như vậy, rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Cô dứt khoát muốn làm rõ, nhưng Đường Duệ không đáp lại, chỉ cười.

"Tôi cảm thấy em không phải người có thể bị khống chế, em hẳn là rất muốn lấy lại tự do thuộc về mình, mà cậu ta lại không có cách nào cho em, lại còn có suy nghĩ cầm tù em."

Trái tim cô trầm xuống một chút, có hơi áp lực.

"Tôi cũng không có mục đích gì khác, nhưng tôi cảm giác em không thích cậu ta, nếu em thật sự thích Liễu Dục, sao có thể có chuyện mỗi khi nhắc tới tên Liễu Dục, gương mặt em bỗng trầm mặc ủ rũ."

Vệ Duy Nhất cũng không quay đầu lại, nhìn cảnh sắc trống trải dưới chân núi, những toà cao ốc ở phía xa trở nên nhỏ bé như một bãi đất bằng. Cô nhìn mây trắng đang nhàn nhã bay lượn trên trời, so với tâm tình của cô lúc này quả thực là khác nhau một trời một vực.

Đường Duệ chống chân đứng dậy, "Em suy nghĩ kỹ đi, tôi thật sự có thể giúp en, đi trước đây."

"Đường Duệ."

Bước chân anh ta dừng lại, quay đầu mỉm cười nhìn cô, "Hả?"

"Anh thích tôi sao?"

Ánh mắt Vệ Duy Nhất quá nghiêm túc, cô nhìn chằm chằm anh ta hồi lâu.

Đường Duệ mím môi, đầu lưỡi liếm răng, tự hỏi.

"Có lẽ."

Làn gió thu mờ ảo thổi qua gương mặt Đường Duệ, miệng vết thương có chút ngứa ngáy. Mùi bùn đất tươi mát hoà cùng hương hoa cỏ khiến anh ta nhớ lại lần trước vì một bình sữa bò mà cô không thể không bày ra nụ cười cứng đờ, Đường Duệ liền cảm thấy buồn cười.

Bàn tay anh ta nắm thành hình ống nghe điện thoại, lắc lắc bên tai, một bên lui về phía sau, hoạt bát cười nói, "Nghĩ kỹ rồi nói cho tôi, lúc nào tôi cũng lắng nghe tin tức từ em."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...