Nếu mọi chuyện có thể thương lượng, có lẽ Vệ Duy Nhất sẽ có một tia hy vọng cuối cùng với hắn. Đáng tiếc, cuộc đàm phán lần này đã khiến cô đi đến quyết định cuối cùng.
Liễu Dục điên rồi, những lời ngày đó của cô cũng tạo ảnh hưởng tới hắn. Mỗi buổi sáng tỉnh lại Vệ Duy Nhất đều bị hắn bóp cổ, hẳn là Liễu Dục đã mơ thấy gì đó, quỳ gối trên người cô không ngừng mắng.
Liễu Dục nói nếu cô rời khỏi hắn nhất định sẽ phải chết, sau đó bóp cổ cô, vết tay lưu lại càng ngày càng nặng. Khuôn mặt hắn dữ tợn, bóp xong liền khôi phục thần chí ôm lấy cô, xin cô đừng bỏ đi, sau đó lại nấu cơm cho cô ăn, chuyện này xảy ra hai lần, thiếu chút nữa cô đã chết dưới tay hắn.
Đối với cô mà nói, hắn chính là ác ma tội ác tày trời, sớm đã không còn là con người.
Trong lúc lơ đãng, Vệ Duy Nhất phát hiện trong ngăn bàn học có một tờ giấy.
Bên trên có một dãy số, rõ ràng đây là số điện thoại, cô nhớ tới Đường Duệ, muốn lấy di động gọi cho anh ta. Nhưng khi Vệ Duy Nhất gõ số điện thoại, cô bỗng dưng dừng lại.
Liễu Dục thần kinh mẫn cảm như vậy, nhất định sẽ động tay chân với di động của cô. Tính tình Liễu Dục như vậy, sau khi cô nói muốn rời khỏi hắn, nếu hắn không kiểm tra di động của cô, vậy thì hắn mới là người có vấn đề nhất.
Vệ Duy Nhất buông di động, vỗ vai một bạn học bên cạnh.
"Điện thoại của tớ hết pin rồi, có thể cho tớ mượn di động của cậu gọi điện chút không?"
Bạn học nữ vui vẻ đồng ý, mở khoá xong lập tức đưa điện thoại cho cô.
Hai người hẹn gặp nhau trước cửa, sau khi lén lút nhô đầu ra quan sát khắp nơi, xác định không có bóng dáng của nam sinh kia mới đi tới.
"Thật không ngờ nhanh như vậy em đã có đáp án, lại còn hẹn anh ra đây, dường như em đang nghiêm túc."
"Tôi rất nghiêm túc, nhưng anh trước tiên nói cho tôi biết, anh định giúp tôi bằng cách nào?"
Đường Duệ dựa vào thân cây.
"Đừng vội, tôi phải hỏi em trước, em cam tâm tình nguyện vứt bỏ trường đại học này, cam tâm tình nguyện rời đi sao?"
"Sao không?" Cô tự tin nhếch khóe miệng, "Dựa vào thành tích của tôi, bất kỳ trường đại học nào cũng có thể vào được, hơn nữa tôi còn có tiền, tất nhiên tôi sẽ chọn trường tôi muốn học."
Đường Duệ hơi sửng sốt.
"A...... Em thật đúng là, khiến anh có chút bội phục." Anh ta quay đầu che đi môi dưới, bày ra một tia cười khổ, "Chỉ sợ cũng chỉ có em có thể nói ra lời tự tin như vậy."
"Cho nên anh......"
"Đương nhiên, tôi có thể giúp em, trăm phần trăm có thể giúp em rời khỏi hắn." Anh ta đứng thẳng dậy, lấy ra một tấm vé tàu từ trong túi.
"10 giờ sáng ngày 21, tôi ở khu đông bến tàu chờ em."
Vệ Duy Nhất bỗng nổi lên lòng nghi ngờ, "Ngươi như thế nào làm đến loại đồ vật này?"
"Tôi sớm đã biết em sẽ rời đi, cho nên mua trước từ lâu rồi." Đường Duệ nhún vai cười, đem vé tàu nhét vào lòng bàn tay cô.
"Yên tâm, tiền tôi trả, không cần em bỏ tiền."
Cô cũng không khách khí, đem vé tàu cất vào trong túi, "Tôi rất tò mò, rốt cuộc là vì cái gì mới khiến anh có thể giúp tôi như vậy?"
Đường Duệ cười, "Coi như là tôi thích em, đừng vội nghi ngờ tôi, tôi cũng muốn rời khỏi cái địa phương quỷ quái này. Trước hết em đừng để lộ ra dấu vết gì, ngày 21 gặp."
Nếu đều đã nói tới tình trạng này, kia đối với lời hắn nói, nàng cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng.
Liễu Dục ngồi trong xe hút thuốc, lưng ghế ngả về phía sau, hai chân vắt trên tay lái, bộ dáng tiêu sái không thôi. Trong xe không mở cửa sổ, sương khói từ thuốc lá lượn lờ khắp khoang xe.
Hắn giống như đang ngẩn người, tàn thuốc rơi trên quần hắn. Mãi đến khi thấy người từ trong cổng trường đi ra, Liễu Dục mới mở cửa sổ xe thông khí.
Vệ Duy Nhất không thích ngửi mùi khói thuốc, nhìn đám sương trắng mờ ảo bên trong, cô dừng lại đứng bên cạnh xe.
Hắn mở cửa xe, khuôn mặt tang thương giống như người đã trải qua vài thời đại.
"Lên xe."
"Tôi không thích mùi thuốc lá."
Hắn hừ một tiếng, "Anh bảo em lên xe!"
Vệ Duy Nhất trầm mặc thở hổn hển, trực tiếp ngồi xuống phía sau.
Hắn liếm răng hàm, biểu tình toàn là mất hết kiên nhẫn.
Liễu Dục lái đến một công viên thưa thớt người, đột nhiên hắn bước xuống xe, kéo cửa ghế sau.
Vệ Duy Nhất kinh hãi trốn ra sau, "Anh làm gì?"
"Làm em!"
Đóng cửa xe, không gian nhỏ hẹp phía sau khiến Vệ Duy Nhất không thể giãy giụa, hai tay bị hắn trói lại, cổ tay bị ấn xuống ghế, hắn bắt đầu cởi quần jean của cô.
Sau khi thành công cởi ra, hạ thân bỗng chợt lạnh, quần lót cũng bị kéo xuống.
Hắn cởi quần, không có bất kỳ màn dạo đầu gì đã lập tức thọc vào âm đạo khô ráo.
"Liễu Dục anh điên rồi sao?" Cô mất khống chế gào lớn, cũng chưa phát giác bản thân lúc này đang khóc nức nở.
Quá chặt, không thể vào được, Liễu Dục liếm hai ngón tay mình, nhét hai ngón tay dính đầy nước miếng vào bên trong.
"A, đúng vậy! Anh điên rồi, mỗi một câu nói của em đều đang tra tấn anh, em muốn chạy, ai cho em đi? Ai cho em lá gan đó, con mẹ nó ông đây khách khí như vậy với em chỉ để đổi lấy loại kết cục này?"
Huyệt khẩu bị nước miếng nhiễm ướt, hắn đỡ côn thịt cứng rắn, bắt đầu đút vào hoa huyệt mềm mại.
"A...... Đau quá, đau quá!"
"Đau mới có thể khiến em nhận giáo huấn! Nếu không em cũng không biết mình là người của ai, anh muốn em không thể rời khỏi anh. Nói, người đang thao em là ai? Ai hả?"
Đầu Vệ Duy Nhất bị áp vào ghế, cô liều mạng giãy giụa. Bên ngoài là một con phố không người, cô sợ sẽ có một đôi mắt nhìn chằm chằm vào nơi này.
"Đau...... Đau!"
Liễu Dục bỗng ngừng lại, nhìn chằm chằm côn thịt thô to được bao phủ bởi huyệt của cô, môi âm hộ bị căng đến tái nhợt, âm đạo hẹp hòi không chứa nổi đồ vật của hắn.
Một cái tát đánh trên mông cô, "Anh hỏi em, người đang thao en là ai?"
"Ô Liễu Dục...... Liễu Dục."
Cô biết cách duy nhất giảm bớt thống khổ chính là nghe lời hắn. Liễu Dục vừa lòng cười, nắm lấy tóc cô kéo lên trên.
"Liễu Dục là gì của em?"
Cô không biết, thật sự không biết.
"Ô... Đau quá."
"Là bạn trai của em, nhớ rõ chưa?" Liễu Dục nhếch môi cắn tai cô.
Côn thịt lại tiếp tục tiến vào bên trong, Vệ Duy Nhất gân cổ trốn lên phía trước, "Nhớ rồi, nhớ rõ rồi! Đau quá, xin anh đi ra ngoài, cầu xin anh!"
Nếu ngoài cửa sổ có người qua đường đi qua, tất nhiên có thể nhìn thấy một màn cưỡng gian tàn ác trong xe, cô vì đau đớn mà khóc lớn, thanh âm cũng đủ làm người ta sởn tóc gáy.
Nước mắt nhiễm ướt cả khuôn mặt Vệ Duy Nhất, Liễu Dục ngược lại cười rất nhàn nhã. Hắn nghe tiếng cô xin tha, thân dưới lại không ngừng tiến công. Hắn mặc kệ cô có thể cao trào hay không, không sao cả, chỉ cần hắn sướng là đủ rồi.
Trẻ nhỏ không nghe lời thì phải chịu phạt, đó là cô tự chuốc lấy.
"Chịu đựng cho anh! Em là đồ của anh, ai cũng đừng hòng chạm tới!"
=========
tặng quà cho mn rồi sủi tiếp =))
Bạn thấy sao?