Chương 52: 52. Lấy lòng / Chạy trốn (Hơi H)

Âm đạo bị xé rách, Liễu Dục cũng không để trong lòng, sau khi thoa thuốc liền thao miệng cô.

Thậm chí còn muốn thao cái động nhỏ phía sau, nhưng do cô liên tục xin tha, khóc lóc nói sẽ ngoan ngoãn để hắn thao, sẽ không rời khỏi hắn, biểu hiện rất thành thật, khó chịu cũng không phản kháng.

Liễu Dục lúc này đang trầm mê trong khoái cảm dạy dỗ mang lại, nửa nằm nửa ngồi trên sô pha thở hổn hển. Vệ Duy Nhất quỳ dưới háng hắn, không ngừng liếm láp, dương vật đâm sâu vào cổ họng cô khiến hắn mừng rỡ như điên.

Bộ dáng cô thuận theo, miệng nhỏ không thể ngậm được hết côn thịt, nước mắt vì khó chịu mà chảy ra, cực kỳ đáng thương.

Liễu Dục nở nụ cười, xoa đầu cô, "Sớm nghe lời như vậy không phải là tốt rồi sao? Em cứ phải ép anh nổi nóng. Kỹ có tiến bộ đấy, đại dương vật ăn ngon không?"

Vệ Duy Nhất đang ngậm thứ đồ kia trong cổ họng, cũng không nói chuyện. Cô nhẫn nhịn như vậy chỉ để có thể thuận lợi bỏ trốn, nhưng trước tiên phải nghĩ mọi cách làm hắn mất cảnh giác.

"Nhìn em xem, ăn đến mức không khép miệng được, chắc chắn rất ngon đúng không?"

Vệ Duy Nhất không hé nửa lời, Liễu Dục híp mắt, dùng sức ấn mạnh đầu cô xuống.

"Oẹ!"

"A, anh còn tưởng em không thể ăn nữa đấy, cái miệng nhỏ rõ ràng sướng như vậy, mau động lưỡi đi!"

Khóe mắt cô trực trào nước mắt, đầu lưỡi tận lực vờn quanh gân xanh trên côn thịt, cũng chỉ có một mình hắn thoải mái xem cô biểu diễn.

Vệ Duy Nhất nhắm mắt lại, nhịn một chút, một tuần là đủ rồi.

Bởi vì âm đạo bị xé rách, cô chỉ có thể dùng miệng, vì để hắn buông lỏng cảnh giác mà mỗi sáng thức dậy cô đều giúp hắn khẩu giao, tinh dịch bắn vào trong miệng cũng phải nhịn xuống cảm giác ghê tởm, nuốt xuống.

Liễu Dục quá dễ mất cảnh giác, biết hắn đang học nấu cơm, buổi sáng ngày hôm đó cô cố ý nói muốn ăn cơm hắn làm. Quả nhiên người này hưng phấn không thôi, sau khi đưa cô đến trường liền đi siêu thị mua thức ăn.

Khi xuống xe, Liễu Dục ấn đầu cô hôn sâu, đến tận khi Vệ Duy Nhất hít thở không thuận mới buông ra, dùng ánh mắt thâm tình chờ mong hỏi cô.

"Duy Nhất, có phải em yêu anh rồi không?"

Cô cười nói đúng vậy, đúng là có hơi thích hắn.

Hắn quá dễ lừa, đối với lời tỏ tình của cô mà mừng rỡ như điên. Nhưng Liễu Dục không nghĩ lại xem, rốt cuộc ai sẽ nguyện ý yêu một tên tội phạm cưỡng gian chứ.

Cô ném điện thoại vào thùng rác, sau đó trèo tường ra ngoài, gọi xe đi tới địa điểm đã được hẹn từ trước.

Không ngoài dự đoán, quả nhiên Đường Duệ đang đứng đợi ở cảng. Vệ Duy Nhất kéo cửa sổ xe xuống, chỉ chỉ tài xế.

"Phiền anh trả tiền giúp tôi, di động bị tôi ném đi rồi, không có cách nào để trả."

Đường Duệ nhướng mày, trước tiên giúp cô mở cửa xuống xe, "Đương nhiên không thành vấn đề."

Vé tàu bị nhét trong túi quần jean đã nhăn thành một nhúm, Vệ Duy Nhất lấy ra duỗi thẳng, Đường Duệ nhìn cô đầy nghi hoặc.

"Em không mang theo thứ gì sao? Hành lý hay là quần áo cũng không?"

"Nếu tôi mang theo những thứ đó, chắc chắn sẽ bị hắn phát hiện." Cô lấy ảnh chụp từ túi áo khoác, giơ giơ lên cho Đường Duệ xem.

"Đây là toàn bộ gia sản của tôi."

"Không ngờ em lại là người hoài cựu (*), đi thôi, thuyền sắp rời bến rồi."

(*) Hoài cựu: Nhớ thương, luyến tiếc chuyện xưa, người xưa

Đây là tàu chở khách đi biển định kỳ, chỉ cần kiểm tra vé tàu và căn cước, ngay cả hộ chiếu cũng không cần.

"Anh chắc chắn đây không phải là một con thuyền đen (?) chứ?" Cô bước lên boong tàu, phong cảnh tốt đến mức làm người ta không khỏi kinh ngạc, còn có thể nhìn bờ biển mênh mông vô bờ.

"Yên tâm đi, tôi đã nói trước với họ về em rồi, nhân viên kiểm phiếu chỉ cần nhớ tên em là được, chẳng phải vừa rồi anh ta nhìn em lâu hơn sao?"

Vệ Duy Nhất quay đầu nhìn Đường Duệ, tay cô chống lên lan can thuyền nở nụ cười.

"Tôi thật sự rất cảm kích anh vì đã giúp tôi, nhưng có thể cho tôi biết nguyên nhân không?"

Gió biển rất lớn, đập lên mặt có chút đau. Đường Duệ bị nụ cười chân thành này mê hoặc, nhất thời có chút ngượng ngùng, anh ta quay đầu nhìn về phía biển, gãi gãi chính mình trát người tấc đầu.

"Đường Duệ?" Đường Duệ chậm chạp không nói chuyện.

"Chờ thuyền khởi hành sẽ nói cho em."

Qua nửa giờ, trên biển phát ra tiếng còi chói tai, con tàu chậm rãi cắt ngang mặt nước đi về phía trước

Đến tận khi cảng biển cách bọn họ ngày càng xa.

Vệ Duy Nhất ngồi trong quán cà phê trên tàu, quay đầu nhìn đại dương mênh mông, tâm tình sung sướng.

Đường Duệ cầm hai ly cà phê đi tới, ngồi đối diện cô, đưa một ly đưa cho cô.

"Cảm ơn."

Vệ Duy Nhất cầm cà phê nhấp một ngụm, Đường Duệ hỏi, "Em không hề hỏi chúng ta sẽ đi đâu, không hiếu kỳ sao?"

"Chỉ cần có thể rời khỏi hắn, đi đâu cũng đều được."

Anh ta nắm chặt ly cà phê.

"Vừa rồi em hỏi nguyên nhân vì sao tôi lại giúp đỡ em, bây giờ sẽ nói cho em."

"Ừm."

"Sở dĩ tôi làm như vậy là vì ba Liễu Dục đã giao nhiệm vụ cho tôi."

Vệ Duy Nhất sửng sốt, "Anh nói cái gì? Ba Liễu Dục biết tôi?"

"Ông ta biết, thậm chí còn biết rất rõ." Đường Duệ cười khổ, "Có lẽ em không biết, tôi có thể tới Đế Đại cũng là nhờ ông ta. Nếu không thành tích tôi kém như vậy, trừ việc có thể chơi bóng rổ ra, làm gì có đủ tư cách vào một ngôi trường danh giá."

"Tại sao?" Cô không hiểu, "Ba Liễu Dục làm như vậy chỉ vì muốn tôi rời khỏi anh ta? Vậy thì tại sao anh lại đi cùng tôi?"

Đường Duệ lắc đầu, "Cụ thể tôi không rõ ràng lắm, ông ta cũng không muốn tôi hỏi nhiều, nhưng nguyên nhân tôi đi với em cũng rất đơn giản, tôi cũng thích tự do."

"Tôi không muốn suốt đời phải nằm dưới trướng ông ta, không muốn cuộc sống của mình chỉ xoay quanh Liễu Dục, cho nên mới mua vé tàu. Chuyện này ông ta cũng không biết, ngoại trừ em, tôi chưa từng nói với bất kì ai."

Vệ Duy Nhất cảm thấy không thể hiểu nổi, thậm chí có chút buồn cười.

"Anh nghiêm túc? Vậy người nhà anh phải làm sao?"

"Bọn họ sống ở nông thôn, không biết hiện tại tôi đang làm gì. Có lẽ bây giờ họ còn tưởng tôi đang làm thuê ở bên ngoài mà thôi. Ngay cả tiền đóng học cũng do một tay tôi đi làm thêm mới tích góp được. Cũng nhờ có ba Liễu Dục, tôi kiếm được không ít tiền."

Đường Duệ giơ tay nhấp cà phê, ánh mắt kia bỗng chốc trở nên xa lạ, cuồng vọng mà kiêu ngạo.

Liễu Dục ngồi trên sô pha tìm kiếm thực đơn, khóe miệng không ngừng cong lên. Hắn chỉ cần nghĩ đến việc Vệ Duy Nhất ăn cơm hắn làm, gật đầu nói ngon đã lập tức có động lực.

Thức ăn trong nồi sôi lên sùng sục, hắn chuẩn bị đi xem. Tầm mắt đột nhiên nhìn về chiếc rương gần cửa sổ sát đất, bên trong vốn chất đầy ảnh chụp và nhật ký cô dọn từ nhà cũ ra, nhưng hôm nay hắn lại thấy thiếu rất nhiều?...

Hắn hồ nghi đi qua, lại phát hiện một nửa số ảnh đã biến mất, rõ ràng là bị cầm đi rồi.

Cô lấy ảnh làm gì?

Di động trên sô pha bỗng nhiên vang lên, hắn cau mày đi lấy, là lão già kia gọi tới.

"Chuyện gì?" Ngữ khí Liễu Dục không kiên nhẫn.

Đầu dây bên kia truyền đến một trận tiếng cười, làm da hắn nổi lên phản ứng.

"Không muốn biết mày đang thiếu cái gì sao? Liễu Dục."

Rạng sáng, con tàu đột nhiên phanh lại sau đó chạy lùi về sau. Vệ Duy Nhất không thắt dây an toàn, trực tiếp ngã từ trên giường lăn xuống đất, mặt biển bên ngoài dần dần phẳng lặng.

"Sao lại thế này?"

Bên ngoài truyền đến thanh âm không kiên nhẫn, còn có một ít từ ngữ mắng chửi người bằng tiếng Anh.

Cô đi ra ngoài nhìn thoáng qua, đối diện là phòng Đường Duệ, anh ta mở cửa ngó ra ngoài, khuôn mặt cũng đầy vẻ bất an.

Chẳng được bao lâu, một vị giám đốc đi tới chỗ bọn họ, dùng tiếng Trung dính khẩu âm của người nước ngoài nói xin lỗi, "Trên biển đột nhiên xuất hiện vật trôi nổi không rõ, xin lỗi vì đã làm các vị sợ hãi, chúng tôi đi di chuyển với tốc độ chậm, xin các vị trở về phòng nghỉ ngơi."

Vệ Duy Nhất nhẹ nhàng thở ra, Đường Duệ nói với cô, "Đi ngủ sớm một chút, ngày mai trên tàu sẽ có đồ ăn ngon."

Cô gật đầu, "Anh cũng vậy."

Vệ Duy Nhất vào phòng chốt cửa, khoá an toàn cũng được cài lên, sau khi xác nhận người bên ngoài không có cách nào mở được mới nằm xuống giường, thắt dây an toàn.

Tâm trạng cô vẫn cứ không yên, nhất thời lại nghĩ tới Liễu Dục sẽ đuổi đến đây, là cô quá nhạy cảm sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...