Chương 53: 53. Tàn bạo

Cảnh báo: Nội dung như cái tên -_- N9 vác đồ chơi tới gặp nu9, ai k đọc được thì bỏ qua nha

=============

Bọt sóng liên hồi vỗ vào nhau phát ra tiếng ào ạt, ánh trăng ố vàng phản chiếu trên mặt biển. Đại não Vệ Duy Nhất dần thả lỏng, mí mắt đang run lên cũng khép lại.

Đột nhiên, tiếng vang lớn phát ra từ bên ngoài cánh cửa làm cô choàng mở mắt.

Tim cô lập tức đập điên cuồng, cô cởi đai an toàn, bất an nắm chặt chăn trong tay.

"Rầm!"

Dường như ngoài cửa có người cầm thứ gì đang phá cửa, xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được âm thanh rầm rầm bên ngoài. Cửa phòng xưa cũ dần trở nên lỏng lẻo, cô kinh sợ muốn tìm thứ có thể chặn lại, nhưng trong phòng không có thứ gì hữu ích. Trừ một cái giường và một cái bàn, ngay cả phòng vệ sinh cũng đã bị khoá, cửa sổ quá bé, không đủ để đầu cô chui qua, nơi nơi đều là góc chết, dù muốn trốn cũng không thể.

Người bên ngoài là ai...... Không thể nào, không thể.

Cứu mạng, có ai không, cứu mạng!

"Phanh!"

Giữa cánh cửa xuất hiện một lỗ thủng, cô xuyên qua lỗ thủng nhìn người bên ngoài, trong tay hắn còn đang cầm một cây gậy bóng chày màu bạc, lại một lần nữa hung hăng đập vào.

Bên ngoài truyền đến tiếng mắng chửi, cuối cùng hắn dùng một chân đá văng cửa phòng. Cơ thể đứng ngược sáng của đối phương thật đáng sợ, khủng bố dữ tợn. Hắn che lại toàn bộ ánh sáng sau lưng, chỉ để cho cô một gương mặt ác độc, kéo gậy bóng chày từng bước đi tới chỗ cô.

Gậy bóng chày bị kéo lê trên sàn gỗ phát ra âm thanh chói tai, ngũ quan trên khuôn mặt Liễu Dục vì phẫn nộ mà vặn vẹo, dính chặt vào nhau. Dưới bóng tối, khuôn mặt hắn âm độc lại tàn bạo, giống như đã mất đi lý trí.

Vệ Duy Nhất không ngừng lui về phía giường, hắn nhìn vào cửa phòng đối diện đang đóng chặt, thậm chí ý định kêu cứu giúp cũng không có, Đường Duệ không có khả năng không nghe thấy, chỉ là anh ta cố ý không ra.

"Chạy?"

Chỉ có một chữ cũng khiến cô sợ hãi, hàm răng bất giác run lên.

Toàn thân Vệ Duy Nhất căng chặt, mắt thấy hắn sắp đi tới mép giường, đầu óc cô mất thanh tỉnh, đứng dậy chạy tới cửa. Dù có nhảy xuống biển cũng được, chỉ cần thoát khỏi hắn, nhanh lên, nhanh hơn nữa! Chạy đi!

"A!"

Gậy bóng chày phía sau đột ngột đánh vào sống lưng cô, Vệ Duy Nhất ngã mạnh xuống đất, một chân Liễu Dục đạp lên mắt cá chân của cô, dùng sức giẫm xuống, không chút lưu tình.

"A...... Không." Cô nắm chặt khe hở sàn gỗ, đau đớn bò về trước, tựa như con kiến đang hấp hối giãy giụa. Liễu Dục lạnh nhạt rũ xuống mắt, nắm chặt gậy trong tay.

"Vệ Duy Nhất, anh đã nói em chớ chọc anh, nhưng em lại cứ thích đi tìm đường chết!"

Hắn buông lỏng chân, còn chưa đợi cô tiếp tục bò ra, cây gậy trên tay đã vung vào cẳng chân cô, mỗi lần đều phát ra tiếng "Bịch bịch", giống như tiếng xương cốt sắp đứt gãy.

"A a!" Vệ Duy Nhất tê tâm phế liệt khóc rống. 

Liễu Dục điên rồi, mắt hắn đỏ lừ, không ngừng đập gậy vào đùi cô, Vệ Duy Nhất thống khổ hô to cứu mạng, khóc lóc đến thảm không nỡ nhìn.

"Không phải em thích chạy sao? Chạy đi! Chạy tiếp thử xem! Anh cho em chạy! Cho em chạy! Để anh chặt đứt chân em, xem em còn dám nữa không!"

Vệ Duy Nhất đau đớn tuyệt vọng, ngay cả khóc cũng không còn sức lực. Cô cảm giác cẳng chân mình đã bị Liễu Dục đập lõm vào trong, Vệ Duy Nhất không ngừng xin tha, lại không được một tia đồng tình.

"A không...... Cứu mạng a a, đừng đánh tôi, đau quá, xin lỗi...... Tôi không chạy nữa, xin lỗi anh!"

Xương cốt đã bị gãy nát, hai mắt Vệ Duy Nhất vì khóc mà sưng húp, ngón tay liên tục run rẩy, chịu không nổi mà ngất đi.

Liễu Dục cúi đầu thở dốc, hắn vứt gậy sang bên cạnh, phát ra tiếng vang ầm ầm.

"A...... Ha ha."

Nhìn người đang hôn mê bất tỉnh trên mặt đất, hắn cười đến kinh người, khóe miệng hướng lên trên, hắn chính là kẻ điên.

"Ha ha ha ha!"

Phòng ngủ yên tĩnh tràn ngập tiếng cười, Liễu Quý Xuyên vỗ tay, nhìn hình ảnh trên máy tính, ông ta nghiêng ngả đi đến sô pha, khóe mắt cười ra nước mắt.

"Không hổ là con trai anh, quả nhiên anh không nhìn lầm, trong xương cốt vẫn chảy máu của anh, nhìn xem, thủ đoạn cũng y hệt anh năm đó."

Ông ta quay đầu, nhìn người phụ nữ bên cạnh đang phát run, thậm chí còn không dám đối mặt với ông ta. Liễu Quý Xuyên bóp cằm cằm bà, để bà nhìn thẳng vào mình.

Liễu Quý Xuyên cười, "Có giúp em tìm lại cảm giác trước kia không? Lúc ấy có phải em cũng tuyệt vọng như thế? Em đoán xem, chân cô ta có khi nào sẽ bị phế như em không?"

Nước mắt Tần Thục tràn ra, toàn thân đang run rẩy, thanh âm nhỏ bé truyền ra từ kẽ răng.

"Ác ma..."

"A, ác ma?" Liễu Quý Xuyên tới gần bà, vươn lưỡi liếm đi những giọt nước trên khóe mắt Tần Thục.

"Đây chính là con trai em, ở trong bụng em hoài thai mười tháng mới sinh ra, sao em có thể gọi nó là ma quỷ?"

Liễu Quý Xuyên nhíu mày kiếm, nắm chặt tóc bà, sức lực tăng thêm, tuy đang cười nhưng trong mắt không hề có chút ý cười.

"Gần đây em rất không nghe lời, xem xong video này thì bình tĩnh một chút cho anh, thủ đoạn anh có rất nhiều, đừng ép anh phải ra tay. Ngoan một chút, yêu anh, đừng cứ cố tìm chết, em thông minh như vậy, cũng nên biết đưa ra những lựa chọn sáng suốt."

"Nếu em thật sự muốn chết, anh sẽ khiến cho em sống không bằng chết!" 

Liễu Quý Xuyên phát đi phát lại đoạn video kia, bắt bà ngồi một mình trên sô pha xem. Cô gái đó thảm đến không nỡ nhìn, trong bóng tối, cây gậy hết lần này tới lần khác đập lên đùi cô. Cảm giác đau đớn như vậy, Tần Thục đã từng trải qua, cho đến tận bây giờ vẫn không thể quên.

Tần Thục cắn răng, hai tay nắm chặt đặt trên đùi, từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

———————— Lời của tác giả.

Nhìn thấy bình luận phía dưới có người được đoán cốt truyện rất xuất sắc! Nhưng mà tôi muốn nói một chút về quá khứ của ba Liễu.

Ông ta rất ích kỷ, cố ý để nam chính đối xử với nữ chính như vậy, chẳng qua là vì uy hiếp mẹ Liễu mà thôi. Thủ đoạn của ông ta vô cùng tàn nhẫn, dù cho phải trả một cái giá lớn vẫn muốn thưởng thức tội ác của con trai mình làm ra, thử xem Liễu Dục có giống ông ta hay không, bởi vì ba Liễu cảm thấy như vậy mới có tư cách làm con mình.

Nữ chính đối với ông ta mà nói chỉ là vật hi sinh, tuy biết con mình thích nữ chính, nhưng điều này chẳng sao cả. Kể cả nam chính có thật sự đánh chết nữ chính, ông ta cũng sẽ lấy làm kiêu ngạo. Dù cho không có người kế thừa công ty cũng chẳng có vấn đề gì, tiền đối với ông ta mà nói chỉ là một bữa ăn sáng, dù mất công ty thì vẫn có thể Đông sơn tái khởi (*), chỉ cần ông ta muốn thì không có gì là không chiếm được.

Với ông ta mà nói, nhân sinh chính là một vở kịch, cốt truyện sẽ tùy theo ý muốn của mình mà phát triển, không cần phải cố kỵ bất kỳ kẻ nào, ngoại trừ chính bản thân ông ta.

_(:D)∠)_ Ba Liễu thật sự rất rất biến thái, rốt cuộc mọi người muốn nhìn thấy điều gì ở ông ta, tôi thật sự không rõ. Nếu muốn nhìn ba Liễu truy thê hỏa táng tràng, vẫn là thôi đi, không có khả năng. Mẹ Liễu quá yếu ớt, bà ấy tồn tại chẳng qua là vì mệnh lệnh của ba Liễu khiến bà không thể kháng cự.

(*) Đông sơn tái khởi [东山再起]: Thường dùng để hình dung một người sau khi lui về ở ẩn lại ra nhậm chức, cũng dùng để ví sau khi thất thế lại có lại được vị thế mới.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...