Chương 58: 58. Phế vật!

Cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra từ bên ngoài. Một người đàn ông vững vàng nện bước, hai tay đút túi, vòng qua mấy bác sĩ đi đến giường bệnh. Ông ta vung tay vén tấm rèm, nhìn người đang quấn băng đang ngồi trên giường bệnh.

"Con trai của ông đây mà lại phải chịu uất ức như vậy?"

Liễu Dục thô lỗ thở dốc, cúi đầu mím môi, nắm tay run lên từng hồi.

Bác sĩ tránh sang một bên, nhắc nhở hắn trong khoảng thời gian này không nên xuống giường hoạt động.

Liễu Quý Xuyên đi qua, một lần nữa đem bức màn kéo lên, đứng trước mặt hắn. Liễu Dục cúi đầu, trong mắt hắn xuất hiện một đôi chân dài thẳng tắp.

Tóc hắn đột nhiên bị nắm lấy, Liễu Quý Xuyên ép hắn ngẩng đầu. Liễu Dục vẫn bộ dạng quật cường hắn banh môi trợn mắt. Liễu Quý Xuyên nhìn thấy liền cười nhạo.

"Có biết bây giờ mày giống cái gì không? Giống phế vật!"

Đôi mắt hai người giống như được tạo từ một khuôn, nhìn qua sắc bén lạnh băng.

Liễu Dục đánh bay tay ông ta, "Cút!"

"Tao đã dạy mày nói chuyện với tao như vậy sao?"

Liễu Quý Xuyên lạnh giọng răn dạy, phút chốc làm cho cả phòng bệnh đều trở nên yên tĩnh.

Lại là loại cảm giác này, áp lực làm hắn thở không nổi, cuộc sống như vậy đã quá đủ rồi. Dựa vào cái gì mà hắn còn phải nghe lệnh ông ta.

"Lão già đáng chết, nếu không phải bởi vì ông, tôi sẽ biến cô ấy thành thế này sao? Cô ấy vốn không dám rời đi, tất cả đều do ông sắp đặt, ông dựa vào cái gì mà làm thế?"

Ông ta nheo lại đôi mắt, đủ để cho người ta phải kính sợ.

"Mới đi ra ngoài hơn một năm mà đã quên dùng kính ngữ với tao? Bây giờ đang ở bệnh viện, mày muốn ép tao giúp mày quay về nằm trong phòng cấp cứu cũng có thể."

Liễu Dục đột nhiên cười lạnh một tiếng, "Ông đánh người khác cả đời rồi chưa chán hay sao? Ngay cả vợ mình cũng không buông tha, lúc này còn muốn đánh con trai ông? Ông mới là phế vật."

Liễu Quý Xuyên không những không tức giận, còn cúi đầu hỏi hắn.

"Nói như vậy là mày chưa từng đánh cô ta?"

Hắn đột nhiên ngừng thở.

"Nhìn xem, nếu không phải phương diện này mày giống tao, tao thật sự không muốn nhận mày làm con. Nghe nói hiện tại cô gái kia còn đang nằm phòng giải phẫu nối chân đấy. Chỉ cần một câu nói là có thể phế chân cô ta, mày có muốn chặt đứt chúng không?"

Liễu Quý Xuyên bóp hắn cằm, "Sao hả? Nói đi, như vậy cô ta sẽ không rời khỏi mày nữa. Con là con trai ba, ba có thể giúp con phế chân con bé, khiến nó về sau không dám cãi lời con, nếu không sẽ sống không bằng chết."

Khuôn mặt giận dữ phản chiếu trong đôi mắt Liễu Quý Xuyên. Liễu Dục thở phì phò, đầu ngón tay run rẩy, hắn chưa từng nghĩ tới bản thân thế nhưng lại sợ hãi ông ta. Loại cảm giác này đã khắc sâu vào xương cốt, rửa mãi cũng không sạch.

Thấy Liễu Dục chậm chạp không đáp, Liễu Quý Xuyên ném mặt hắn sang một bên.

"Phế vật!"

Ông ta đứng dậy nhanh chóng rời đi, một cơn gió từ xẹt qua bên người hắn, tấm rèm bay lên sau đó chậm rãi rơi xuống. Liễu Dục rũ mắt, hai tay nắm chặt, hàm răng phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.

Chân Vệ Duy Nhất vẫn có thể cứu chữa, đùi phải tương đối nghiêm trọng, có lẽ xương đã bị dập nát. Bác sĩ mất mấy giờ giải phẫu mới có thể thành công giúp cô lấy lại đôi chân, sau đó cố định chúng bằng thạch cao.

Sau khi thuốc mê tan hết, Vệ Duy Nhất cũng dần tỉnh lại. Ánh đèn trong phòng bệnh rất sáng, cô còn nghe thấy âm thanh khe khẽ vang lên bên tai.

Vệ Duy Nhất cố mở to mắt, nghiêng đầu sang một bên, mông lung nhìn thấy có người đang gọt táo bên cạnh.

Đột nhiên cô cảm thấy không ổn, nỗ lực khiến mình thanh tỉnh.

"Em tỉnh rồi."

Liễu Dục lạnh nhạt ngẩng đầu nhìn cô, hắn ngồi trên xe lăn, đem quả táo đã gọt vỏ trong tay ném vào tủ đầu giường, phát ra tiếng vang loảng xoảng, Vệ Duy Nhất sợ hãi mà tỉnh lại.

"Ăn!"

Hắn cầm táo đệ tiến lên. Vệ Duy Nhất không khỏi hoảng sợ, cố gắng lùi ra sau tránh hắn, nhưng trên giường bệnh có lan can, dù cô muốn cũng không trốn được.

"Anh bảo em ăn! Đừng ép anh tức giận rồi giết em."

"Cút."

"Em nói cái gì?"

"Cút ngay!"

Liễu Dục khó tin trơ mắt nhìn cô khóc, thậm chí còn cầm gối đập hắn.

"Mẹ nó em cầm dao đâm anh, bây giờ còn dám anh cút? Vệ Duy Nhất, em không muốn sống nữa rồi!"

Tiếng hét làm giọng hắn như vỡ ra, vội vàng giơ táo lên cao. Đây là lần đầu tiên hắn gọt táo đẹp như vậy.

"Có phải anh cho em quá nhiều mặt mũi? Hay là em muốn anh giết chết em?" Ngũ quan trên mặt hắn không ngừng vặn vẹo. Bác sĩ và hộ sĩ đột nhiên tiến vào, một nam bác sĩ chạy tới đẩy xe lăn của hắn đi.

"Không thể kích động cảm xúc người bệnh như vậy, phiền anh ra ngoài bình tĩnh chút."

"Làm gì vậy, buông ra!" Chân hắn vì đau nên không thể động, Liễu Dục chỉ vào người trên giường la to, "Anh đã cho em rất nhiều mặt mũi, đừng tường anh sẽ buông tha em, mẹ nó......"

Bác sĩ vội vàng ngăn lại, "Cậu đừng hét, sẽ ảnh hưởng đến người bệnh nghỉ ngơi."

Hắn bị đẩy ra ngoài, hộ sĩ vỗ lên đôi vai gầy yếu của cô, nhỏ nhẹ an ủi.

Vệ Duy Nhất bắt lấy nàng áo khoác khiếp đảm hỏi, "Chân tôi, chân có thể tốt lên không? Tôi có thể đi đường nữa không?"

"Có thể, chân không có việc gì, nghỉ ngơi cho tốt trong ba tháng là có thể đi lại bình thường, không cần quá lo lắng."

Ngô Đoạn hơn nửa đêm vội mặc quần đi tới bệnh viện, thấy hắn ngồi một mình trong phòng cấp cứu gặm táo, quan tâm dò hỏi một phen.

Liễu Dục không kiên nhẫn mắng một tiếng, "Nghĩ cách cho tôi, ông đây phải cho cô ấy một trận giáo huấn! Thọc ba dao vào chân tôi còn dám kêu tôi cút? Nữ nhân không biết tốt xấu!"

Ngô Đoạn thật sự không biết hắn EQ thấp hay là đầu óc có vấn đề.

"Anh Liễu...... Lần trước không phải em đã nói với anh rồi sao, phải đối xử với mấy cô gái ôn nhu một chút. Con gái da thịt non mịn, không chịu nổi tra tấn như vậy đâu. Anh dịu dàng một chút, không phải cô ấy sẽ phục tùng anh sao? Anh thô lỗ quát người ta, người ta quýnh lên không phải chuyện gì cũng làm được hay sao? Cầm dao đâm anh... Chắc chắn là do anh quá hung dữ!"

Cảm xúc hắn bỗng chốc bình tĩnh đi không ít.

Liễu Dục tức giận thở phì phò, hồ nghi nghiêng mắt nhìn cậu một cái.

"Thật à?"

"Lừa anh em sẽ mổ bụng tự sát!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...