Một bên sườn mặt của Liễu Dục bị sưng lên, hàm dưới căng chặt. Hắn bĩu môi đứng trước gương thoa thuốc, phần mũi thẳng tắp cũng bị móng tay cô cào qua.
Đau muốn chết, khuôn mặt đẹp trai của hắn sắp bị hủy dung rồi! Hắn giãy giụa trong lòng một hồi, cục tức này Liễu Dục nuốt không trôi.
Bôi thuốc xong, hắn đỡ vách tường khập khiễng đi ra ngoài. Tong phòng khách, Vệ Duy Nhất nhàn nhã ngồi trên xe lăn phơi nắng.
Cửa sổ sát đất rất lớn, chỉ cần thời tiết tốt, ánh mặt trời sẽ mạnh mẽ chiếu vào căn nhà. Vì đùi Liễu Dục vẫn còn đau, hắn ngồi xuống sô pha nhẹ nhàng thở ra.
Người ngồi trước cửa sổ bỗng nhiên quay đầu nói với hắn, "Liễu Dục, nếu bây giờ tôi chạy, chắc anh cũng không ngăn được tôi đâu nhỉ?"
Khuôn mặt hắn lập tức trở nên nghiêm túc, lệ khí từ trào ra trong mắt, chăm chú nhìn cô.
"Em muốn làm gì?"
"Kể cả ông đây què chân cũng bắt được em! Em cho rằng em ngồi xe lăn có thể chạy rất xa? Thu hồi ý tưởng này lại, đừng cho rằng anh không dám động vào em, đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước!"
Cô vô cảm "A" một tiếng, sau đó đẩy xe lăn về phía phòng ngủ.
"Tôi không ăn cơm nữa."
Một câu của cô làm tất cả sự tức giận của hắn vừa rồi đều vỡ nát.
"Không...... Không phải, sao em lại lấy chuyện không ăn cơm ra nói? Anh không cho em đi không phải là vì muốn chăm sóc em thật tốt sao? Em xem hai đùi em còn không phải đang bó thạch cao à, em đi ra ngoài làm gì?"
Thấy cô vào phòng ngủ, Liễu Dục vội vàng chống sô pha đứng dậy đuổi theo, hoảng loạn đi phía sau khuyên bảo.
"Không thể không ăn cơm mà, em có thể đừng lấy cái này uy hiếp anh không? Em nhìn mặt anh đã bị em đánh thành cái dạng gì rồi, vậy mà em còn nói không muốn ăn cơm!"
Cô đem xe lăn đẩy tới cạnh giường, chống tay muốn leo lên. Liễu Dục đi tới bế cô đặt lên giường.
"Ăn cơm được không em?"
"Anh thích tôi ăn cơm như vậy?"
"Chẳng lẽ anh thích nhìn em đói chết!"
Vệ Duy Nhất liếc mắt nhìn hắn, đột nhiên phát hiện gần đây hắn thay đổi rất nhiều.
"Trước kia không phải anh rất quá đánh sao? Tôi không ăn cơm anh sẽ nghĩ mọi cách uy hiếp tôi. Sao bây giờ lại không làm thế? Có bản lĩnh thì cầm thứ kia của anh đến đây thử xem."
Khóe miệng Liễu Dục giật giạt, hắn kéo xe lăn tới, chậm rãi ngồi xuống.
"Em cảm thấy anh đang uy hiếp em? Em có lúc nào nghe lời anh nói đâu chứ. Do em không nghe lời, anh mới làm như vậy! Rốt cuộc anh có chỗ nào không tốt với em? Cái gì ong đây cũng cho em, em có thể thích anh một chút được không?"
"Thích anh cái gì?" Cô dựa vào đầu giường cười nhạo hắn, "Anh không học vấn, không nghề nghiệp lại thích đánh nhau? Còn có khuynh hướng bạo lực, đánh gãy chân tôi? Hay là thích anh hàng to xài tốt, làm tình có thể thao chết người?"
"......"
Hắn bị nói đến á khẩu không trả lời được.
"Liễu Dục, anh không phát hiện anh rất ích kỷ sao? Chỉ cần anh muốn là sẽ chẳng để tâm tới cảm thụ người khác. Sẽ không có ai thích anh đâu, vĩnh viễn không."
Hai tay Liễu Dục đặt trên đùi chậm rãi nắm chặt. Lời nói của cô khiến hắn áp lực không thở nổi.
"Em muốn anh thế nào mới bằng lòng thích anh?"
"Cởi quần ra."
Hắn khó tin ngẩng đầu nhìn cô.
Vệ Duy Nhất híp mắt, ngữ khí tăng thêm không ít, "Tôi nói cởi quần ra!"
Tay Liễu Dục đặt trên eo, chậm rãi nâng mông cởi quần.
Cô cười quyến rũ, "Thủ dâm cho tôi xem, giống như chó xin tôi thao anh."
Bàn tay đặt bên trong quần đột nhiên dừng lại.
"Sao vậy? Không muốn? Trước kia anh luôn bắt tôi quỳ trên mặt đất bị anh thao mà."
Nhớ tới những chuyện hắn đã làm, Liễu Dục yên lặng kéo quần lót xuống dưới,m. Côn thịt nửa mềm nhưng kích cỡ cũng không thể khinh thường.
"Nhìn tôi." Cô ra lệnh.
Hắn làm theo. Nụ cười của cô thực sự khiến hắn hoảng hốt. Ngay cả chính hắn cũng chưa phát hiện côn thịt đã không có dấu hiệu mà đứng thẳng.
"Vuốt đi."
Liễu Dục nắm chặt phân thân ra sức vuốt ve, gân xanh nhô lên vờn quanh côn thịt. Cảm giác này không đủ thoả mãn hắn, không thoải mái bằng cắm vào thân thể của cô.
Mặc dù như vậy, hắn cũng không dám dừng lại. Bởi vì cặp mắt hạnh mê người kia đang nhìn chằm chằm thứ đồ trong tay hắn, nhìn hắn trướng lên như thế nào, nhìn hạ thân hắn sưng to, phát trướng, càng ngày càng khô nóng.
Liễu Dục nhìn cô, càng ngày càng muốn cắm thứ này vào cơ thể của cô, hoặc là trong miệng! Nhất định sẽ rất thoải mái, nhất định rất sướng.
Vệ Duy Nhất ngước mắt, đối diện với ánh mắt thèm khát của Liễu Dục, miệng cô càng cong lên.
"Cầu xin tôi thao anh, giống như chó cầu xin tôi!"
Liễu Dục cắn răng, tốc độ tay càng lúc càng nhanh, giọng nói khàn khàn như vướng đờm trong cổ họng.
"Cầu xin em...... Thao anh, mau thao anh, cầu xin em thao anh!"
Hắn thật sự muốn thao cô, hoặc là bị cô thao cũng được. Chỉ cần có thể nhét thứ này vào thân thể cô, hung hăng thọc vào rút ra, tận hưởng tiểu huyệt mềm mại ấm áp phun dâm thủy câu dẫn hắn.
Vệ Duy Nhất nghiêng đầu cười, "Dùng lực chút. Chó sủa như thế nào? Không phải tôi đã nói anh phải cầu xin tôi như chó sao?"
Sắc mặt Liễu Dục vì nghẹn mà đỏ lên. Cả khuôn mặt bị bao phủ bởi tình dục.
"Gâu......"
"Phụt." Cô không nhịn được cười ra tiếng, tiếng cười càng lúc càng lớn. Cảm giác nhục nhã làm hắn muốn muốn ấn cô xuống đất thao, hung hăng xỏ xuyên qua cơ thể cô, nghe giọng cô khóc lóc xin tha!
Vệ Duy Nhất cười khanh khách, không chịu buông tha cho hắn.
"Kêu tiếp, tôi chưa nghe đủ đâu. Tay không được dừng lại, trừ khi anh bắn ra."
"...... Gâu, gâu."
Nam nhân khuất nhục ngồi trên xe lăn, vừa thủ dâm vừa sủa. Mồ hôi trên trán không ngừng tuôn ra. Hai mắt hắn không hề rời khỏi mặt cô một giây. Liễu Dục nhìn Vệ Duy Nhất tươi cười làm càn, hắn muốn cắm vào miệng cô, ấn đầu cô xuống!
Tay hắn đã tê mỏi. Liễu Dục không biết bản thân có thể chống đỡ được bao lâu. Suy nghĩ muốn thao cô đến khi Vệ Duy Nhất phải khóc lóc xin tha đã giúp hắn chạm tới khoái cảm. Côn thịt giật giật hai cái liền bắn tinh.
Tinh dịch trắng đục bắn rất, nhỏ giọt trên mu bàn tay và trên đùi hắn. Vệ Duy Nhất ra lệnh hắn nếm thử tinh dịch của mình, sắc mặt Liễu Dục lập tức trở nên cứng đờ.
Liễu Dục đưa đầu ngón tay dính tinh dịch lên miệng. Dưới cái nhìn chăm chú của cô, hắn chậm rãi để vào chính mình trong miệng, phi thường khó chịu nhẫn nại, chính miệng ăn xong chính mình con cháu, mùi tanh ghê tởm.
Vệ Duy Nhất vừa lòng, "Đồ của mịn còn không dám ăn? Không phải bình thường ăn bắt tôi ăn sao? Lần sau bắn ra, anh dùng miệng rửa sạch đi."
Hắn rốt cuộc nhịn không được, "Vệ Duy Nhất......"
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên cắt đứt lời hắn muốn nói. Vệ Duy Nhất mặc kệ hắn, cô cầm điện thoại trên đầu giường lên xem, màn hình hiện ra một dãy số xa lạ.
Bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc.
Cô nhướng mày, "Đường Duệ?"
Nam nhân ngồi trên xe lăn bỗng thay đổi sắc mặt.
Bạn thấy sao?