Chương 62: 63. Ngoan một chút, nghe chưa?

Đường Duệ hỏi thăm địa chỉ tới thăm Vệ Duy Nhất. Anh ta giơ tay gõ cửa, khuôn mặt ác độc đột nhiên trồi ra. Đường Duệ quả thật bị dọa không nhẹ.

"Liễu Dục......"

Trong tay hắn cầm dao phay, Đường Duệ vội vàng lùi về hai bước.

"Nghe tôi nói được không? Tôi tới là để giải thích chuyện này với cậu."

Khóe miệng hắn thong thả hạ xuống, "Cậu muốn giải thích như thế nào? Giúp cô ấy chạy trốn vì lão già kia, hiện giờ cậu còn dám trở về xuất hiện trước mặt tôi? Có tin tôi chặt đầu cậu gửi đi không?"

Không có gì là hắn không làm được. Hai tay Đường Duệ giao nhau đặt trước bụng, giữ chặt góc quần áo cởi lên, lộ ra vùng ngực tinh tráng, xoay người đưa lưng về phía hắn.

Trên lưng là mười mấy vết máu không đồng nhất đan xen, có thể nhìn ra roi đánh có bao nhiêu mạnh, thậm chí còn có một ít máu xuôi dòng mà nhỏ xuống quần màu đen.

"Tôi cũng bị ép buộc." Hắn quay đầu nói, "Nếu không phải lúc trước

đầu óc bị ngu muội, cầm tiền ba cậu, tôi sẽ không bao giờ giúp kkng ta. Hiện tại tôi muốn thoát thân còn khó, cậu giúp tôi đi, bảo tôi làm cái gì cũng được. Cho tôi thoát khỏi ông ta, tôi phải rời khỏi nơi này."

Liễu Dục nhướng mày, ước lượng  dao phay trong tay, "Tôi không ngại khắc thêm một đoá hoa trên lưng cậu đâu."

Sắc mặt anh ta lập tức tái mét.

"Hừ."

"Mặc lại quần áo rồi vào đây."

Đường Duệ mặc lại áo, sau lưng đã nhiễm ướt một mảng máu lớn. Trong phòng khách trống trải chỉ có sô pha, cửa sổ sát đất giúp cho ánh mặt trời đều tiến vào phòng một cách dễ dàng.

Dao phay bị ném trên bàn phòng bếp. Liễu Dục đi đến sô pha ngồi xuống, lười biếng dựa ra sau, rũ mắt nhìn Đường Duệ.

"Nói nghe xem ba tôi giao cho cậu nhiệm vụ gì."

"Ông ta là tên biến thái."

Những lời này làm hắn cười.

Đường Duệ ngồi đối diện hắn, khom lưng chống hai chân, biểu tình nghiêm túc nhíu mày, "Ba cậu thủ đoạn cực đoan, căn bản không xem người khác là người. Ông ta nói muốn tôi mang Vệ Duy Nhất đi, muốn quan sát phản ứng của cậu. Nói trắng ra là tôi cảm giác ông ta muốn cậu nổi điên."

Tạm dừng một chút, anh ta lại nói, "Mà cậu cũng là một tên biến thái."

Âm thanh gõ bật lửa đối diện bỗng dừng lại, hàn ý loé lên trong mắt hắn.

"Nói chuyện chú ý chút, đừng quên hiện tại cậu đang ở đâu."

Ngọn lửa đốt cháy đầu lọc thuốc lá. Hắn rít sâu một ngụm, phun ra khói trắng mỏng manh, người ngồi đối diện không thể không nhíu mày.

"Lão già kia muốn đồng hóa tôi, nhưng không có chuyện dễ dàng như vậy đâu. Nhiệm vụ lần này ông ta cho cậu vẫn là mang Vệ Duy Nhất đi?"

"Bằng không thì sao? 5ôi sẽ không giúp ông ta, tôi chỉ muốn cầm tiền chạy lấy người. Cậu giúp tôi rời khỏi nơi này, hoặc là tự cậu thu phục ba mình."

"A, nhưng sao tôi biết cậu đang nói thật hay giả?"

"Cái gì?"

Liễu Dục kiêu ngạo liếm răng, buông tay nói, "Nói không chừng hiện tại cậu đang muốn phá vỡ cảnh giác của tôi. Sau đó âm thầm mang Vệ Duy Nhất đi mất. Ông đây rất rõ thủ đoạn của cậu, đừng lấy mấy kỹ xảo đó lừa tôi."

Đường Duệ cũng cười.

"Nếu tôi muốn làm như vậy thật, tội gì phải chạy tới nơi này, chẳng phải trực tiếp chui vào ổ sói sao? Không bằng tôi gọi điện thoại hẹn cô ấy, hoặc là trực tiếp điều tra hai người đang ở đâu. Sau đó phục kích dưới lầu, nhân lúc cậu không chú ý sẽ dẫn cô ấy đi."

"Đó là bởi vì thủ đoạn này không thể phá vỡ được phòng tuyến của tôi."

Đường Duệ chống chân đứng dậy, "Liễu Dục, toàn bộ lời tôi nói đều là thật. Nếu cậu không tin tôi, vậy thì nói nữa cũng chỉ tốn nước bọt. Tôi cho cậu tiền được chưa? Giúp tôi rời đi đi."

Liễu Dục lười biếng nhìn hắn.

"Thủ đoạn của ba cậu thật cao minh, chỉ có cậu hiểu ông ta nhất làm thế nào sẽ khiến ông ta không bắt được tôi. Giúp tôi, tôi sẽ đi luôn lúc này!"

"Xùy, liên quan gì tới tôi, dù sao cậu không mang Vệ Duy Nhất đi, ông đây quản cậu chết sống làm gì!"

Đường Duệ cắn răng tiến lên hai bước, khói thuốc sặc người làm anh ta chán ghét. Vẻ mặt hiện tại cũng đủ nhìn thấu nội tâm Đường Duệ.

"Hiểu cho rõ đi Liễu Dục! Nếu không có tôi, vẫn còn ngàn vạn người giống tôi. Ba cậu sẽ nghĩ mọi cách bắt cô ấy, nói không chừng lần sau ông ta sẽ phái một người còn lợi hại hơn tôi. Đến lúc đó cậu có tin cô ấy sẽ bị hành hạ đến chết?"

Hắn còn chưa nghĩ tới như vậy, bàn tay cầm điếu thuốc dừng lại giữa không trung.

Vệ Duy Nhất che đầu cuộn tròn trong chăn.

Chăn đột nhiên bị kéo ra, không khí lập tức ùa vào khiến cô không khỏi hít sâu một hơi. Vệ Duy Nhất bỗng nhíu mày.

"Anh hút thuốc?"

Liễu Dục bĩu môi, "Đừng che đầu, ngạt chết thì làm sao?"

"Anh hút thuốc." Cô khẳng định.

Vệ Duy Nhất không thích ngửi mùi khói thuốc, trực tiếp cướp lại chăn che đầu một lần nữa.

"A anh hút thuốc anh hút thuốc! Anh động kinh nên đánh răng rồi mới hút thuốc! Lần sau không hút nữa."

Hắn nhẹ nhàng niết góc chăn. Thấy cô không tức giận mới dám nhanh chóng chui vào trong chăn. Vốn dĩ không khí trong chăn đã ít ỏi, lúc này lại có thêm một người khiến không khí càng không đủ.

"Làm gì?"

"Cùng em ngủ đó."

Cô đem chăn trực tiếp xốc lên, "Đường Duệ đâu?"

Liễu Dục bóp chặt cằm cô, cực kỳ nghiêm túc, "Đừng gọi tên của người đàn ông khác trước mặt anh."

"Anh đừng ở trước mặt tôi nổi điên!"

Hắn bỗng nhiên lại cười.

"Tức giận cái gì? Ngoan một chút." Hắn dùng sức ôm lấy vòng eo mềm mại, nâng gáy cô gặm môi.

Là thật sự gặm, lực cắn môi cô dần tăng thêm giống như đang trả thù cái gì, có thứ gì đó đang dần cứng lên đâm tới bụng cô, đau quá.

"Ô!"

Đến kho miệng bị cắn chảy máu, hắn mới chịu buông cô ra.

"Ngoan một chút, nghe chưa?"

Vừa nói, hạ thân vừa cố ý đâm một chút, bụng bị cộm càng đau.

"Liễu......"

"Anh bảo cậu ta trở về rồi, tìm thời gian nghĩ cách thu phục chết lão già kia, bằng không ông ta sẽ cướp em đi mất."

Cô nhất thời không hiểu hắn nói gì, bàn tay dưới háng đột nhiên sờ lên quần lót, đầu ngón ngo ngoe rục rịch, bên tai là thanh âm khàn khàn của Liễu Dục.

"Muốn thao em, xoa cho anh, anh nhịn không được, Duy Nhất."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...