Từ lúc Đường Duệ mật báo cho hắn cho tới nay đã qua gần một tháng. Liễu Dục ngày nào cũng muốn tìm chết, mặc kệ miệng vết thương của mình mà làm tình với cô. Vết thương trải qua không biết bao nhiêu lần thay băng đổi thuốc, cuối cùng cũng chịu khép lại.
Cô muốn tới trường đi học, Liễu Dục vừa nghe đã không đồng ý. Vế thương trên đùi hắn chưa lành, nếu lão già kia nhân lúc hắn không chú ý bắt cô đi thì sao.
Hắn phải nghĩ cách giải quyết. Không phải ông ta muốn hắn phục tùng sao? Vậy thì hắn cố tình làm phản.
Liễu Dục bên này sứt đầu mẻ trán tìm hướng giải quyết. Vệ Duy Nhất bên kia đã tỉnh lại từ sớm. Cô nhân lúc hắn còn chưa tỉnh, lén lút ngồi xe lăn đi tới trường.
Đã một tháng cô không đi học, cô cũng không muốn cứ ngồi ngây bên người hắn, chuyện gì cũng không được làm. Lúc muốn đọc sách còn phải nghe hắn ồn ào nửa ngày vì ghen. Mỗi ngày đều khiến da đầu cô tê dại, Vệ Duy Nhất hận không thể chọc chết hắn.
Chờ đến khi tỉnh lại, Liễu Dục phát hiện không thấy cô đâu liền nóng nảy. Chỉ thiếu chút nữa là lật tung cả móng nhà lên tìm cô.
Đúng lúc này, Đường Duệ gọi tới.
"Tôi gặp cô ấy ở trường. Cô ấy tới trường hẳn là không nói với cậu. Dù sao cậu cũng không cho phép cô ấy đi."
"Mẹ nó, ai bảo cô ấy không nghe lời tôi nói! Phòng học nào? Ông đây phải đi bắt người!" Hắn kẹp điện thoại bên tai, vội vàng mặc quần, lo lắng cầm chìa khóa chạy ra ngoài.
Đường Duệ cảm thấy hắn phản ứng thái quá, "Cậu không cần sốt ruột. Có tôi ở đây, dù sao ba cậu cũng chưa đổi người khác, chỉ cần tôi không ra tay cô ấy sẽ không có việc gì."
"Tôi không tin cậu! Cậu mới là người gây nguy hiểm cho cô ấy. Cách xa Vệ Duy Nhất một chút, cút đi!"
Điện thoại bị cắt đứt. Đường Duệ bất đắc dĩ bĩu môi, đi tới phòng học phía trước.
"Dám đi học một mình, lá gan lớn thật đấy."
Vệ Duy Nhất ngẩng đầu, sau đó tiếp tục thu dọn sách vở, "Anh cũng không làm gì tôi, vì sao tôi không thể đi học, chẳng lẽ tôi phải bị anh ta làm phiền đến chết sao?"
Đường Duệ lập tức cười, anh ta kéo ghế qua một bên ngồi xuống, "Ý tôi là chân em đã thành như vậy, ngồi xe lăn đi học cũng không sợ xảy ra chuyện?"
"Tôi xin trường học được chăm sóc như người tàn tật, trường học có xe đón đưa."
Đường Duệ chống đầu "À" một tiếng, "Trường học còn có thứ như vậy?"
Cô cúi đầu tiếp tục nghiêm túc học tập. Đường Duệ vẫn nhớ rõ lời cô nói, chỉ bằng thành tích của cô, muốn vào bất cứ trường nào mà chẳng được. Câu nói này nếu áp dụng lên người anh ta quả thật là nghĩ cũng không dám nghĩ.
"Vệ Duy Nhất, có đôi khi tôi cảm thấy em rất đáng thương."
Bàn tay đang nắm bút đột nhiên dừng lại, thậm chí còn rạch một đường trên giấy.
"Tôi không đáng thương." Giọng cô lạnh nhạt mà kiên định.
"Rõ ràng thành tích tốt như vậy, lại phải chịu đựng Liễu Dục mà còn không đáng thương? Nếu tôi thông minh được như em thì tốt rồi."
Cô mím môi, ngước mắt nhìn Đường Duệ, "Anh đang ghen ghét với tôi sao?"
Đường Duệ cười, "Có thể nói như vậy."
Không khí tức khắc trầm mặc, hai người không tiếp tục nói chuyện. Cô lại cúi đầu tiếp tục học.
Tiếng giày cao gót truyền đến từ bên ngoài. Hai người đều cho rằng có cô giáo tới. Đến khi ngẩng đầu lên mới phát hiện là người quen. Mái tóc đen dài xoăn sóng xoã trên vai, trang phục thành thục cùng váy chữ A xẻ tà, không có một chút dáng vẻ học sinh.
Bạch Chi cố ý nhìn thoáng qua cô, "Tôi thấy tên cô trong danh sách người tàn tật, còn tưởng là giả. Không ngờ thật sự là Vệ Duy Nhất cô. Ba cô lấy đâu ra tiền cho cô đại học vậy? Nghe nói ông ta xảy ra chuyện ở công trường nên cô được bồi thường, không phải là cô đã tiêu số tiền này đó chứ?"
"Đáng thương quá đi ha ha ha. Cô còn thành người tàn tật! Có cần đàn chị là tôi chăm sóc không? Dù sao tôi cũng rất thiện lương."
Cô ta cười không khép được miệng, khuyên tai tua rua khoa trương rung lắc theo từng động tác của Bạch Chi.
Vệ Duy Nhất không thèm đáp lời, thậm chí còn cảm thấy Bạch Chi có vấn đề về thần kinh.
Đường Duệ bị tiếng cười khoa trương và động tác của cô ta làm cho bật cười. Lại nhớ ra cô đang bên cạnh, vội vàng im miệng nói xin lỗi.
"Không phải cười em."
"Tôi biết."
Bạch Chi bây giờ mới phát hiện bên cạnh cô còn có một nam sinh khác. Ngũ quan người đó góc cạnh rõ ràng, hốc mắt thâm thúy. Trên người là áo phông trắng và áo khoác bò, hai chân thon dài cuộn trên ghế. Nhìn qua tràn ngập hormone nam tính.
Bạch Chi lập tức khép miệng, hai tay tinh tế đặt trước bụng, ưu nhã mím môi mỉm cười.
"Duy Nhất à, chân em bị thương sao không nói một câu với chị? Em có sao không? Chị làm trong ban hậu cần, có thể chăm sóc em mà!"
Vệ Duy Nhất nhướng mày, nhìn cô ta đột nhiên thay đổi thái độ. Bạch Chi hỏi thẳng vào vấn đề chính, "Cái kia, giới thiệu một chút, người bên cạnh em là?"
Đường Duệ tự giác trả lời, "Chào chị, em là sinh viên ngành công trình kiến trúc, Đường Duệ."
Đường Duệ tươi cười, giọng nói ôn nhu từ tính. Chỉ trong phút chốc, trái tim Bạch Chi giống như bị nổ tung, cô ta vươn tay tới.
"Chào em chào em! Chị là sinh viên nghệ thuật Bạch Chi. Bạch trong màu trắng, Chi trong hạt mè!"
Anh ta gật đầu, nắm lấy tay Bạch Chi, "Tên chị nghe rất êm tai."
"Em cũng thế mà! Tên em cũng rất hay!"
"Cảm ơn chị."
Đường Duệ muốn rút tay về. Bạch Chi thấy vậy lại duỗi thêm một bàn tay khác nắm tay Đường Duệ, hai mắt si mê nhìn đối phương.
Lòng bàn tay hơi thô ráp, đây là vết tích do chơi bóng rổ để lại! Thật to lớn, lại còn ấm áp. Má ơi! Cứu mạng! Nam sinh này đẹp trai quá!
Vệ Duy Nhất nhìn nước miếng của Bạch Chi sắp rơi đầy đất. Bạch Chi bỗng mở miệng, nheo lại đôi mắt si ngốc cười, "Em trao đổi phương thức liên lạc với chị nhé? Chị quen biết rất rộng, nếu em gặp chuyện chị có thể che chở cho em!"
Khoé miệng Đường Duệ có chút cứng đờ, "Được...... Nhưng chị có thể buông tay em ra trước không? Em lấy điện thoại."
"Ừm ừm ừm!"
Bạch Chi kích động như sắp nhảy dựng lên, hoàn toàn đã quên mục đích tới đây là để làm nhục cô. Sau khi cô ta có được số điện thoại của Đường Duệ liền hưng phấn rời đi.
"Hình như cô ta thích anh." Vệ Duy Nhất nói.
Đường Duệ lắc lắc bàn tay tê mỏi, "Tôi nhìn ra rồi, sức lực cũng rất lớn."
"Không tồi, cô ta chính là đại tiểu thư. Chỉ cần anh xây dựng được quan hệ tốt với cô ta sẽ rất có lợi với anh."
Lông mày Đường Duệ nhíu vào với nhau, đôi mắt nhìn cô có thêm vài phần biến hóa, "Tôi giống loại người như vậy sao?"
"Ai biết được."
Đường Duệ thở dài, lắc đầu đứng dậy, "Tôi đi trước, lát nữa Liễu Dục sẽ tới đây. Nếu cậu ta phát hiện tôi ở cạnh em, nói không chừng tôi lại sưng mặt."
Sắc mặt Vệ Duy Nhất biến đổi, "Anh nói cho anh ta?"
"Ai biết được." Đường Duệ lấy lời vừa rồi trả lại cho cô, anh ta lui về đi ra khỏi phòng học.
Bạn thấy sao?