Chương 66: 66. Nhanh giết tôi, cầu xin cậu!

Tiết cuối cùng học, Đường Duệ không biết tiến vào từ lúc nào, anh ta ngồi bên cạnh cô.

"Anh không học ngành này."

"Tôi biết, là Liễu Dục bảo tôi tới đây. Cậu ta về nhà, dặn tôi tới nhìn em."

Vệ Duy Nhất nhíu mày, "Anh ta sợ tôi chạy?"

"Không phải sao?"

Đường Duệ lười biếng tựa lưng vào ghế. Thầy giáo đã bắt đầu giảng bài, Vệ Duy Nhất chăm chú lắng nghe, bỗng Đường Duệ chống đầu lặng lẽ hỏi cô.

"Quan hệ giữa em và đàn chị lần trước kết bạn với tôi là gì vậy?"

Vệ Duy Nhất liếc anh ta, "Có chuyện gì?"

"Tính cô ấy vốn lảm nhảm như vậy à? Mỗi ngày đều bắt chuyện với tôi tới tận nửa đêm. Em xem, quầng thâm mắt trên mặt tôi cũng xuất hiện rồi."

Anh ta chỉ vào mắt mình, Vệ Duy Nhất bĩu môi nhìn về phía bục giảng.

"Nếu không phải cô ta thích anh thì sẽ không nói chuyện với anh trong thời gian dài như vậy."

"Tôi biết, tôi không phải đồ ngốc. Quan trọng là có hơi phiền phức."

Đường Duệ nóng nảy gãi đầu, vừa dứt lời, điện thoại trong túi lại vang lên.

Anh ta vội vàng móc điện thoại tắt chuông.

Quả nhiên lại là Bạch Chi. Đường Duệ vứt điện thoại sang một bên không để ý tới.

Vệ Duy Nhất đang làm bài tập. Điện thoại đặt trên bàn không ngừng chấn động khiến tay cô cũng run theo. Cô nhìn thoáng qua, tin nhắn liên tục được gửi tới, tuy cô không nhìn thấy rõ là ai, nhưng thấy vừa rồi Đường Duệ không kiên nhẫn thở dài cũng đoán được.

Điện thoại cứ duy trì trạng thái như vậy trong vòng năm phút. Cô không nhịn được nhìn anh ta, "Phiền quá, lấy đi."

Đường Duệ hài hước nhướng mày, "Xem đi, ngay cả em cũng thấy phiền, huống chi tôi còn là người cầm cái điện thoại này."

Cô không nói lời nào nghe anh ta lải nhải, "Đàn chị Bạch lợi hại thật đấy, mọi thông tin về gia đình tôi sắp bị chị ấy bào hết luôn rồi. Tôi cảm giác nếu còn tiếp tục như vậy, có ngày chị ấy sẽ đào mồ tổ tông nhà tôi lên."

"......"

Trong ấn tượng của cô, Bạch Chi chưa bao giờ nói nhiều như vậy. Đặc biệt là mỗi lần kiểm tra, cô ta lúc nào cũng muốn giành hạng nhất với cô mà liều mạng học tập, nhà cô ta có tiền có thế, không ít người vây quanh xoay quanh Bạch Chi.

Sau khi tan học, còn chưa đợi cô đồng ý, Đường Duệ đã đứng dậy đẩy xe lăn ra ngoài.

"Liễu Dục bảo em ở cổng trường học chờ cậu ta, cậu ta rất nhanh sẽ tới đây."

"Đúng là sợ tôi chạy."

"Tên kia lòng dạ hẹp hòi, không phải em không biết."

Vệ Duy Nhất xoa đôi mắt mệt mỏi. Khi mở mắt ra, cô nhìn thoáng qua móng tay của mình, bất giác nở nụ cười.

Cánh môi hồng nộn nhếch lên trên, trong đôi mắt hạnh có chứa vài phần tươi đẹp, nụ cười của cô cũng đủ làm người ta xuân tâm nhộn nhạo.

Đường Duệ đẩy cô đến dưới gốc cây, từ nơi này đến cổng trường cách nhau rất nhiều cây cối, lá cây che phủ kín mít.

Cô nghiêng đầu nhìn lại, hai bên đường đều bị lá cây che khuất, gió thu thổi lên người có chút lạnh lẽo.

"Khi nào anh ta mới tới?"

"Nhanh thôi."

Không biết vì sao Vệ Duy Nhất thấy có chút kỳ lạ. Cô quay đầu nhìn về phía anh ta, "Nếu anh không có hứng thú với Bạch Chi cũng không nên nói chuyện với cô ta tới nửa đêm."

Anh ta cười nhạt, "Tôi không giỏi từ chối người khác."

"Nếu không thích thì từ chối sớm một chút, đừng làm tổn thương cô gái nhà người ta."

Hai tay Đường Duệ đặt sau người, anh ta rũ mắt nhìn cô, lá cây trên đầu rung động xào xạc, đôi mắt Đường Duệ bị lông mi che phủ, đen đi vài phần.

"Vệ Duy Nhất."

Cô ít khi nghe thấy anh ta gọi mình nghiêm túc như vậy. Cô còn chưa ngẩng đầu đã nghe được một câu.

"Xin lỗi."

Đôi tay kia đột nhiên vươn tới. Đường Duệ rút kim tiêm, ống tiêm đâm vào cổ cô, chất lỏng chậm rãi bị đẩy vào.

Cô thậm chí không kịp kêu lên, Đường Duệ khom lưng đỡ lấy cô, cúi đầu nhẹ nhàng thở ra. Lòng bàn tay anh ta khẩn trương đến độ chảy đầy mồ hôi.

"Xin lỗi."

Liễu Dục không kiên nhẫn dậm chân trên đất, nhìn thời gian đã sắp qua ba giờ, hắn chống chân đứng dậy quát, "Lão già rốt cuộc có trở về không?"

Người giúp việc trong bếp vội vàng đi ra, "Tiên sinh nói sắp về rồi. Xin cậu...... Chờ một chút."

"Mẹ nó, không chờ!" Hắn muốn đón Vệ Duy Nhất tan học. Ai biết cô có chạy không, nhỡ chạy thì làm sao bây giờ?

Người hầu không ngăn lại nổi, điện thoại trong túi hắn đột ngột vang lên, quả nhiên là kia già kia. Liễu Dục nhận điện thoại, vừa mở miệng đã chửi tục. Dám để hắn chờ lâu như vậy!

Nghe hắn mắng, bên kia ngược lại không những không tức giận mà còn cười.

"Ngu xuẩn."

"Ông nói cái gì?"

Liễu Quý Xuyên híp mắt, nhìn người đang ngất xỉu trước mặt mình.

"Người mày muốn đang ở chỗ tao. Xem ra với chỉ số thông minh của mày, thứ trân quý nhất cũng không bảo vệ nổi."

Liễu Dục ngay lập tức hiểu lời Liễu Quý Xuyên, hắn phẫn nộ tông cửa xông ra, "Mẹ nó, ông động tới một cọng lông của cô ấy thử xem! Ông đây lập tức liều mạng với ông!"

Bên kia trực tiếp cúp điện thoại. Trái tim Liễu Dục tựa như rơi từ trên cao xuống đất muốn tạp thành mảnh nhỏ.

Phía sau trên lầu đột nhiên truyền đến một tiếng vang lớn, hắn chỉ nghe được người hầu thét chói tai một câu, "Phu nhân!"

Bước chân bỗng nhiên dừng lại, quay đầu lại, dưới lầu người hầu toàn bộ hướng trên lầu chạy tới.

Nhìn người phụ ngã trên đất, trán không ngừng đập vào cạnh bàn, máu tuôn ra như thác nước.

Mấy người giúp việc muốn nâng bà lên, Liễu Dục lạnh giọng quát một tiếng, "Đừng có động vào! Đều cút ra ngoài hết đi!"

Vài người xung quanh khiếp sợ.

"Không......"

"Tôi nói cút!" Hắn bực bội rống lên, nghe qua không khác Liễu Quý Xuyên chút nào. Đám người giúp việc bị doạ sợ, bọn họ cũng đã hiểu hắn rốt cuộc là ai, lũ lượt kéo nhau ra ngoài.

Liễu Dục đá cửa thật mạnh, hắn bước nhanh tới, nhấc cánh tay không còn chút sức kéo bà ngồi lên xe lăn. Máu tươi trên trán càng lúc càng nhiều, nửa khuôn mặt bị che phủ bởi vết máu, nhưng lại không thể che đi khuôn mặt diễm lệ kia.

Tần Thục nhận ra người trước mặt là ai, bà run rẩy lắc đầu, "Không cần cứu tôi...... Đừng cứu tôi."

Bà cố ý chọn góc bàn sắc bén nhất, hung hăng đập đầu mình xuống.

Hắn bỗng cười dữ tợn, khóe mắt co giật, đó là biểu hiện của sự tức giận, từ trên người hắn phảng phất bóng dáng của Liễu Quý Xuyên, bà càng run rẩy lợi hại hơn.

"Mẹ?"

Hắn hỏi một tiếng nghi hoặc, bàn tay kia bất chợt bóp cổ bà, khuôn mặt hắn giận dữ âm độc.

"Ông ta dám động vào người của tôi. Nếu ông ta không trở về, bà cũng đừng mong mình được yên ổn!"

Tần Thục cười, khóe miệng càng lúc càng nhếch lớn. Đã lâu lắm rồi bà chưa từng cười, ngay cả chính bà cũng khó mà tin nổi mình còn có thể phát ra tiếng cười ha ha.

Bà cho rằng đời này mình sẽ không còn cô hội được cười nữa, không ngờ bà đã sai.

"Cậu thật sự...... Giống ông ta như đúc. Bóp chết tôi đi, bóp chết tôi! Nhanh giết tôi, cầu xin cậu, thành toàn cho tôi đi, giết tôi đi mà!"

"Muốn chết đến vậy?" Hắn lấy điện thoại gọi Liễu Quý Xuyên, đặt điện thoại bên tai bà, lạnh lùng nói, "Tự mịn nói với ông ta, cầu xin ông ta cứu bà. Chờ đến khi ông ta trả lại người cho tôi, tôi sẽ khiến bà chết!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...