Chương 67: 67. Vệ Duy Nhất trở về đi!

Tút ——

Liễu Dục nhìn điện thoại bị cắt đứt bật cười, khóe mắt dữ tợn dọa người, ánh mắt có thêm vài phần hung ác.

"Ông ta cúp điện thoại, bà nói xem ông ta có ý gì? Tôi thật sự muốn chết bóp chết bà, biết đâu lão già kia sẽ ân hận đến chết thì sao."

Tần Thục run môi, máu tươi bao phủ nửa bên mặt, hỗn hợp nước mắt và máu không ngừng rơi.

"Cầu xin cậu...... Giết tôi, giết tôi."

"Vậy thì bảo ông ta trả người cho tôi!" Hắn tức giận hét chói tai, ngũ quan trên khuôn mặt dường như biến dạng.

Tiếng nắp bật lửa bị đóng vào mở ra vang lên liên tục trong kho hàng yên tĩnh trống vắng.

Góc phòng bị chất đầy đồ, hai tay cô bị trói trên xe lăn, thuốc mê dần mất tác dụng. Lý trí của cô đã quay về, hai mắt cô run rẩy mở ra.

Cô ngẩng đầu, thấy rõ người đàn ông đang ngồi trước mặt là ai. Dưới bóng đèn tối tăm, toàn thân ông ta cũng sắp biến thành màu đen.

Hai chăn Liễu Quý Xuyên bắt chéo, gương mặt kia rất quen thuộc, có vài phần tương tự Liễu Dục. Nhưng ngũ quan của ông ta góc cạnh hơn nhiều, chỉ là khí chất phát ra và bộ dáng khi tức giận rất giống nhau.

Đầu cô mơ mơ hồ hồ, đôi môi khô ráo lúc đóng lúc mở.

"Tôi và ông không oán không thù, vì sao lại bắt tôi."

Nắp bật lửa đóng lại, lần này không còn bị mở ra.

"Xem ra cô nhận ra tôi là ai."

Liễu Quý Xuyên dựa vào lưng ghế, ánh mắt sắc lạnh làm người ta kính sợ phải né xa ba thước, giọng nói trầm thấp khiến người nghe thực sự áp lực.

"Con trai tôi thích cô."

"Thì sao?"

"Nó đem chân cô đánh gãy, tôi còn rất vui."

Cô sửng sốt một chút, sau đó hừ lạnh, "Cha nào con nấy."

"Những lời này của cô hẳn là còn ý khác."

Ông ta vẫn như cũ nói, "Nếu đã là con trai tôi chắc chắn tính tình sẽ giống tôi vài phần. Nếu tôi giết cô, không chừng nó sẽ hoàn toàn trở thành phiên bản khác của tôi."

Vệ Duy Nhất lần đầu nghe thấy kế hoạch hoang đường như vậy, nhưng hai mắt cô thật sự không còn sức mở ra.

"Ông điên sao? Ông biết anh ta là con ông, vì sao còn muốn đối xử như vậy? Ông xem anh ta là gì?"

Liễu Quý Xuyên tựa như rất hứng thú với vấn đề này, ông ta cong chống tay lên đùi cong người về trước, lúc nhìn cô còn cười một cái.

"Tôi nghĩ lại rồi. Coi nó là gì à? Hẳn là đồ chơi. Cha mẹ nào mà chẳng muốn dạy dỗ con cái."

"Cho nên ông muốn giết tôi sao?"

"Giết cô không đạt được hiệu quả tôi muốn."

Nam nhân đứng lên, bóng dáng cao lớn hắt lên đầu cô, diện mạo yêu nghiệt khiến người ta rét run, mỗi lời nói ra nói có hàn khí mười phần.

"Tôi sẽ đưa cô đến một nơi không ai biết đến, không phải là cô cũng muốn đi sao? Để nó nổi điên tìm cô cả đời đi."

Điện thoại trong túi lại một lần vang lên, ông ta xoay người đi ra khỏi kho để hàng.

Mà người tiến vào, là Đường Duệ.

Điện thoại gọi năm lần, cuối cùng cũng gọi được. Liễu Dục giận dữ cười, cách ống nghe cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của hắn hiện tại.

"Lão già, ông đem người của tôi đi đâu rồi? Người củ ông còn đang trong tay tôi! Bà ta còn đang ồn ào muốn chết đấy. Ông cũng đừng ép tôi, nếu không nói ra, tôi sẽ bóp chết bà ta!"

Điện thoại được đặt bên tai bà, "Nói chuyện!"

Mặt Tần Thục đầy vết máu, môi bà run run, dưới con mắt của hắn chẳng khác nào đang sợ hãi. Bà nhẹ nhàng thở ra một chữ, "Không......"

Liễu Quý Xuyên bỗng dừng lại, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

"A, mày dám bắt mẹ mày uy hiếp tao?"

"Tôi chỉ cho ông ba giây! Bà ta muốn tự sát, lúc này trên trán còn đang chảy máu, đợi lâu thêm một chút có thể sẽ mất máu quá nhiều mà chết!"

"Ba!"

"Hai!"

Liễu Quý Xuyên không khống chế được cảm xúc, gương mặt hoàn muốn vỡ ra. Ông ta bước nhanh về phía trước, "Cảng Nam Cương! Cô ta bây giờ đã ngồi thuyền đi rồi, nếu không tới nhanh, có thể cả đời sẽ không tìm thấy."

"Mẹ nó!"

Liễu Dục bực tức ném tay bà đi, Tần Thục cầu hắn giết bà, khóc lóc giữ lấy cánh tay hắn.

"Giết tôi, giết tôi!"

Hắn cắt đứt điện thoại, không chút lưu tình đi ra ngoài. Đám người giúp việc hô lên, "Cầm máu cho bà ấy!"

Chờ hắn lái xe đuổi tới, đúng lúc này trên cảng có một con tàu chở khách định kỳ đang thanh bóp còi chuẩn bị đi. Chỉ có con tàu kia mới chở khách định kỳ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cô đang ở trên đó.

Liễu Dục luống cuống nhảy xuống xe, chạy như bay băng qua đường. Hắn không biết phải làm gì thì con mới có thể dừng lại. Tốc độ đi của con tàu rất thong thả, không chút do dự chui vào trong biển.

Hắn thậm chí còn muốn bơi theo. Liễu Dục nhìn cống thoát nước bên cạnh thân tàu, chỉ cần hắn bắt được nó là có thể lên tàu!

"Vệ Duy Nhất!"

Hắn hướng về phía mặt biển gào to, sắc mặt cũng vì thế mà đỏ bừng. Miệng hắn đã uống mấy ngụm nước biển, toàn thân Liễu Dục ướt đẫm, dù biết người trên tàu không nghe thấy nhưng hắn vẫn không định dừng lại, hắn không thể để mất cô.

Liễu Dục liều mạng bơi về trước, mái tóc ướt nhẹp dính vào trán hắn. Nước biển không ngừng chui vào mũi và miệng hắn, khiến hắn hít thở không thông. Liễu Dục vẫn ra sức đuổi theo, thậm chí còn tăng tốc.

Tốc độ con tàu dần nhanh hơn, tiếng còi lại một lần nữa vang lên. Cho dù hắn có bơi nhanh đến đâu, cũng không có cách nào đuổi theo con quái vật khổng lồ kia.

"Vệ Duy Nhất! Vệ Duy Nhất! Vệ Duy Nhất!"

Liễu Dục tuyệt vọng gào tên cô, có thứ gì đó mằn mặn chui vào miệng hắn, không rõ là nước biển hay nước mắt. Nước mắt không ngừng dâng lên, khuôn mặt vì nghẹn mà thành màu xanh tím.

"Vệ Duy Nhất!"

Liễu Dục dần chậm lại, cánh tay và hai chân đau nhức, hắn rất muốn dừng, nhưng vẫn không chịu từ bỏ đuổi theo, khoảng cách đã ngày càng xa, mực nước biển cũng dần dâng cao.

"Vệ Duy Nhất...... Vệ Duy Nhất, trở về! Anh bảo em mau trở về!"

"Vệ Duy Nhất! Duy Nhất, Duy Nhất em trở về đi, anh cầu xin em, trở về đi, trở về......"

Sóng liên tục đánh lên người hắn, nước mắt không ngừng rơi xuống mặt biển. Cuối cũng Liễu Dục cũng không nín mà gào lên.

Người trên bờ nhìn thấy hắn đang tuyệt vọng vừa khóc vừa gọi tên một người. Cô ngồi trên xe lăn, cởi dây trói, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Đồ ngốc."

Liễu Dục quay đầu nhìn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...