Chương 68: 68. Mạng cũng có thể cho cô

Từ ngày hôm đó trở đi, phản ứng của hắn trở lên rất lớn. Chỉ cần liếc mắt một cái không thấy cô liền gấp đến độ nổi điên, đi WC hắn cũng đến ở bên cạnh nhìn, buổi tối ngủ ôm cô chặt đến hít thở không thông, trong mộng khóc lóc gọi tên cô.

Tình trạng không chút chuyển biến tốt đẹp, rất nhiều lần cô suýt bị hắn ôm chặt đến phun máu. Cô nghe hắn cầu xin mà chết lặng, giấc mơ Liễu Dục gặp cứ lặp đi lặp lại, mơ thấy cô lên thuyền rời xa hắn, cuối cùng không thể tìm được nữa.

Nếu không phải Đường Duệ nhất thời thay đổi chủ ý, sợ là hiện tại cô đã đi đến chân trời góc biển nào đó, khó mà tưởng tượng được hắn sẽ biến thành cái dạng gì.

Cứ tiếp tục như vậy không tốt chút nào. Vệ Duy Nhất tìm tới một vị giáo sư tâm lý học, ông khuyên cô nên tới phòng khám tâm lý khám bệnh cho hắn.

Không ngoài dự kiến, hắn kiên trì khẳng định mình không có bệnh. Liễu Dục vừa kêu vừa gào, giống hệt một đứa trẻ ba tuổi. Nếu hắn thật sự không có bệnh, cô sẽ tự nuốt luôn danh thiếp vào bụng.

"Tới cũng đã tới rồi, anh đi vào khám một chút được không?"

Hắn nổi giận đùng đùng ngồi trước cửa bậc thang, một tay túm xe lăn của cô, "Ai biết có phải em muốn ném anh đi hay không, ông đây không bị tâm thần, ai muốn tới nơi này khám bác sĩ chứ? Nếu không phải em gạt anh, mẹ nó cả đời anh cũng không đến đây!"

"Em còn ngồi xe lăn sao có thể chạy, nếu không em đi cùng anh nhé."

"Không đi!"

Cô cúi đầu thở dài, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng xoa khóe mắt.

Động tác này bị hắn nhìn thấy, biểu tình Liễu Dục lập tức lạnh xuống, đứng dậy nói, "Có phải em chê anh phiền đúng không? Lại không yêu anh! Em muốn chạy đi đâu? Anh đã thành như vậy mà em còn muốn rời khỏi anh."

Cô có nói cái gì sao?

Liễu Dục liên tục gào thét, hoàn toàn không thèm để ý mình đang ở cửa bệnh viện, ai không biết còn tưởng hắn từ bệnh viện tâm thần chạy ra.

Vệ Duy Nhất nghiêm túc nhíu mày, cô ngẩng đầu gầm nhẹ, "Anh mẹ nó dây dưa lằng nhằng mãi không xong! Câm miệng."

Liễu Dục lập tức im bặt, hốc mắt bỗng đỏ lên, hắn đứng tại chỗ nhìn cô, môi mỏng khẽ nhấp, ánh mắt đang đặt trên người cô dời đi nơi khác, dáng vẻ thảm hại đáng thương.

"..."

Hắn hít mũi, nước mắt rơi xuống liên tục.

Vệ Duy Nhất kéo áo khoác hắn, nhẹ giọng, "Em không nên quát anh, em xin lỗi. Anh vào khám một chút thôi, em cũng chưa nói anh bị tâm thần mà, chỉ là cần trị liệu tâm lý mà thôi."

Liễu Dục không nói lời nào. Một bác sĩ từ bên trong đi ra, hỏi có phải hai người họ muốn vào không.

"Đúng vậy." Vệ Duy Nhất đánh đòn phủ đầu, chỉ vào hắn, "Khám cho anh ấy."

Liễu Dục nhìn cô một cái, khổ sở chu miệng, vòng ra phía sau đẩy xe lăn, "Em đi vào cùng anh! Không được rời khỏi tầm mắt của anh."

Cuối cùng cũng nghe lời, cô thở phào nhẹ nhõm.

Một giờ kiểm tra trôi qua, lại thêm một giờ bác sĩ hỏi khám, cô bị gọi vào văn phòng bác sĩ.

Mấy vị hộ sĩ và bác sĩ có kinh nghiệm đưa hắn tới cửa, trùng hợp là văn phòng bác sĩ được ngăn cách bởi tấm kính giúp hắn có thể nhìn thấy bên trong, nhưng hắn không nghe được.

"Người bệnh có chứng cuồng bạo lực tương đối nghiêm trọng, còn có khuynh hướng dễ nổi nóng. Tôi đề nghị nên cho cậu ta nằm viện trị liệu, nếu không kịp thời uống thuốc, sợ là về sau rất khó khống chế, cần phải trị liệu mạnh mẽ."

Vệ Duy Nhất cầm giấy kiểm tra, những con số trên đó quả thật rất cao.

"Có thể không ở bệnh viện được không? Anh ấy không có cách nào nằm viện."

"Tôi biết cô lo lắng, bệnh viện chúng tôi có rất nhiều người cùng loại bệnh với cậu ta, cô có thể yên tâm giao cho chúng tôi, lúc cần thiết áp dụng cường ngạnh phương án."

"Không phải, tôi không có ý này." Cô buông đồ trong tay ngẩng đầu nói, "Tôi muốn hỏi có thể không cho anh ấy nằm viện không? Anh ấy không rời khỏi tôi được."

Bác sĩ nhìn về phía sau cô, cười khẽ, "Tôi có thể thấy."

Đôi mắt của hắn như con báo hoang trên thảo nguyên, Liễu Dục như hổ rình mồi nhìn chằm chằm ông, bàn tay đặt trên đùi thi thoảng nắm chặt, thi thoảng lại mở ra, hai chân căng chặt, mũi chân triều chính, chuẩn bị tốt có thể tùy thời vọt vào tới động tác.

"Tôi có thể nhìn ra cô có ảnh hưởng rất lớn với cậu ta, nếu đã như vậy, tôi sẽ kê thuốc cho cậu ta trước, mỗi tuần tới đây làm tâm lý phụ đạo hai lần, nếu cậu ta không uống thuốc, hoặc là không tới, lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ tiến hành bước tiếp theo là mạnh mẽ trị liệu."

"Được." Cô có một tia do dự, "Tôi sẽ cố gắng khiến anh ấy uống thuốc."

Bác sĩ lắc đầu, "Không phải cố gắng, là nhất định."

Nói chuyện sau khi kết thúc, hắn nhanh chóng đứng dậy từ trên ghế, nhanh như gió đi tới văn phòng.

Trên đường về nhà, Liễu Dục hỏi cô muốn ăn cái gì.

"Sủi cảo đi, em muốn làm vằn thắn."

Hắn cố gắng tìm công thức trong đầu, nhưng không tìm được.

"Anh không biết làm." Trước nay hắn đều dựa theo sách nấu ăn để nấu cho cô, nhưng nó chưa từng dạy hắn cách làm vằn thắn.

Vệ Duy Nhất cười, "Em dạy anh."

Khi Vệ Duy Nhất còn nhỏ, một nhà ba người của cô sẽ cùng nhau làm vằn thắn ăn Tết. Ngoài cửa sẽ treo đèn lồng đỏ, cùng nhau xem chương trình năm mới trên TV. Bầu không khí đó cho đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ.

Chẳng qua người bên cạnh và địa phương lúc này đã đổi, chỉ là vẫn còn âm thanh ầm ĩ bên tai.

Cô ngồi trên xe lăn nghiêm túc gói sủi cảo, sau đó niết lại phần rìa đánh dấu.

Liễu Dục đột nhiên cướp sủi cảo trong tay cô.

"Em đang gói cái gì?" Hắn cau mày mở ra, bên trong rớt ra hai viên thuốc màu trắng.

"Mẹ nó đây là cái gì?" Liễu Dục nhìn cô, khó mà tin nổi, "Em hạ độc anh?"

"Không, không phải......"

"Vệ Duy Nhất, anh đã làm gì có lỗi với em? Mà em phải hạ độc anh? Hay là em chê anh tâm thần không bình thường, không cần anh nữa? Anh khiến em ghê tởm như vậy, khiến em làm tới mức này sao? Gã bác sĩ đáng chết đã nói gì với em?"

(Giờ mới hạ độc là còn quá lưu tình r :)))

Hắn tức giận hất văng mâm sủi cảo đi, toàn bộ sủi cảo đã được gói xong rơi vãi đầy trên đất. Trái tim Vệ Duy Nhất cũng lạnh xuống, cô lấy thuốc từ trong túi ra cho hắn xem.

"Anh kích động cái gì? Em chỉ muốn cho anh uống thuốc, em biết chắc chắn anh sẽ không chịu nên chỉ có thể như vậy. Anh có thể đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa không? Em không có bệnh nhưng bị anh làm cho tức phát bệnh rồi!"

Cô ủy khuất cực kỳ, nhìn sủi cảo rơi đầy trên đất, cô rất vất vả mới được từng đó lại bị hắn đổ đi. Buồn bực tích tụ trong lòng mấy ngày qua đều dâng lên, nước mắt thi nhau rơi xuống tạp dề.

Liễu Dục nóng nảy trực tiếp ngồi xổm xuống xin lỗi, dùng hai tay dính đầy bột mì lau nước mắt cho cô.

"Xin lỗi, thực xin lỗi, em đừng khóc. Anh, anh xin lỗi em, lần sau anh sẽ không như vậy, đừng khóc, em đừng khóc, anh sai rồi Duy Nhất."

Vệ Duy Nhất hất bay tay hắn, "Biến! Dơ muốn chết, đừng chạm vào em."

Hắn trực tiếp lau tay lên quần áo, cau mày không biết nên làm thế nào, "Anh sai rồi, anh không nên suy nghĩ vớ vẩn. Anh sẽ uống thuốc, nhất định sẽ uống thuốc, em nhìn anh uống, em đừng khóc nữa được không?"

Cô hít hít mũi, hai mắt ngập nước nhìn hắn, "Thật?"

"Thật mà thật mà, anh bảo đảm sẽ uống thuốc! Bằng không hiện tại anh uống cho em xem!"

"Vậy anh phải đáp ứng em đi khám tâm lý mỗi tuần hai lần."

Cái này hắn hơi do dự.

Vệ Duy Nhất hít mũi, "Em đi cùng anh."

"...... Được."

"Không gạt em?"

"Em không khóc là được."

Cô cảm thấy hắn cũng không phải khó dỗ, nhìn hắn luống cuống tìm cách dỗ cô, cố nhịn xuống cảm giác muốn cười. Vệ Duy Nhất nghiêm túc chỉ vào trên sủi cảo rơi trên đất, "Nhặt lên đi, em rất vất vả mới gói được."

Liễu Dục ngoan ngoãn ngồi xổm trên đất nhặt từng cái sủi cảo, để sang một cái mâm khác, sau đó lấy khăn lau mặt cho cô.

Rốt cuộc cô cũng nở nụ cười, Liễu Dục ném khăn đi tiến lên ôm cô. Hắn ép cô ngẩng đầu, gặm cắn môi cô, cùng cô triền miên. Nội tâm trống rỗng đã được lấp đầy, nước miếng thậm chí không kịp nuốt mà từ khóe miệng chảy xuống.

Mạng còn có thể cho cô, cơ thể hắn đã là của cô, trái tim cũng vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...