Chương 7: 07. Thâm hầu nuốt tinh, quỳ gối trên mép giường suốt một đêm ( H)

Liễu Dục lười nhác dựa vào đầu giường, nhìn cô ướt dầm dề từ phòng tắm bò ra, chỉ chỉ mép giường.

"Quỳ chỗ này."

Cô bò qua đó, trên mặt đất chảy dài những vết máu nhàn nhạt từ phía dưới rỉ ra.

"Quỳ chỗ này một buổi tối, để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu năng lực, biểu hiện tốt thì cô sẽ có tiền cầm."

Trong lời nói cố ý nói mang theo vài tia trào phúng, Vệ Duy Nhất thần sắc bất biến, "Được."

Một quyền này của hắn như đánh vào bông, hắn khịt mũi coi thường, tắt đèn, căn phòng trở nên đen kịt, trong không khí an tĩnh nghe được tiếng người trên giường xoay người đắp chăn, tiếng hít thở cũng trở nên rất rõ ràng.

Một phút.

Hai phút.

Mười phút.

Trong đêm tối Liễu Dục trợn tròn mắt, thậm chí còn muốn xoay người nhìn động tĩnh của cô, nhưng cuối cùng vẫn không nhúc nhích, vì hắn cảm thấy như vậy rất mất mặt.

Ngây người ước chừng nửa giờ, hắn không ngủ được, quyết định cầm di động trên đầu giường, tìm kiếm thứ gì đó bằng giọng nói.

【Phía dưới của con gái bị thao đến đổ máu phải làm sao?】

Do vách tường âm đạo hẹp? A, tiểu bức cô thật sự rất chặt, nhưng sao mới nói chảy máu là chảy luôn, hay do đồ vật của hắn quá lớn? Cũng không phải không có khả năng.

Tìm kiếm nửa ngày cuối cùng cũng tìm được vài loại thuốc, hắn càng nghĩ càng giận, không những không thể thao cô đến cao trào mà còn làm cô đổ máu, đối với hắn mà nói chẳng khác gì vũ nhục.

Hắn nhắm chịu đựng một bụng khó chịu mắt ngủ, thời điểm sắp ngủ lại nghe được vài tiếng ho khan.

Cô tắm rửa xong cả người cũng chưa lau khô, còn trần trụi quỳ gối ở nơi đó, đương nhiên sẽ bị cảm.

Hắn mặc kệ, dù sao chuyện cũng không liên quan tới mình, nhưng nội tâm lại càng ngày càng nôn nóng.

Giây tiếp theo, hắn trực tiếp xốc chăn trừng mắt nhìn cô, "Lại đây! Ông đây ngủ không được, bò lại đây liếm dương vật tôi."

Cô bò qua, sử dụng hai tay hai chân bò đến trên giường, quỳ gối cúi đầu dưới háng hắn, há to miệng ngậm lấy dương vật còn đang mềm, khoang miệng ấm áp nháy mắt làm đồ vật của hắn dần dần cứng lên, đỉnh vào yết hầu cô.

Cô mới khẩu giao có một lần đã nắm được một ít kỹ xảo, nghĩ mọi cách dùng chúng lấy lòng hắn, quả nhiên là tao hóa danh xứng với thực.

"Thân hình này làm kỹ nữ nhất định có thể kiếm được một đống tiền, dẩu mông lên cho ai làm cũng được, sao cô lại ti tiện như vậy, có phải chỉ cần tôi cho cô tiền, cô cũng sẽ nguyện ý cho mấy kẻ ăn mày lưu lạc ngoài đường thao không?"

Cô há to miệng cúi xuống không nói lời nào, được thâm hầu thoải mái làm hắn cũng không tiếp tục hỏi nữa, nhưng nội tâm lại nhiều thêm vài phần khinh thường, rốt cuộc cô nghèo thành cái dạng gì mới có thể đi rao bán thân mình.

Miệng Vệ Duy Nhất tê mỏi, cằm như muốn trật khớp, yết hầu liên tục bị đè ép ngày càng tàn nhẫn, cô đã làm như vậy sắp nửa giờ, nhưng hắn vẫn không bắn ra, giọng nói cũng đã đau đến nóng rát.

Cô khó chịu nhắm mắt lại, dùng đầu lưỡi khẽ liếm gân xanh trên dương vật, đầu lưỡi mềm nhẹ lần lượt xẹt qua thân gậy, làm hắn có hơi nhịn không được.

Hắn dùng sức ấn đầu cô xuống, phá tan yết hầu đâm vào thực quản, nổi điên nắm lấy tóc cô lôi kéo trên dưới.

"Thao chết cô, thao chết cô! Há to miệng ra cho tôi, bắn hết cho cô!"

Hắn cắn răng phẫn hận tăng cường dục vọng, cảm giác buồn nôn trong cô cũng theo đó tăng lớn, cuối cùng bị thọc đến hít thở không thông, tinh dịch trượt theo thực quản thật mạnh rót xuống bụng.

Thật khó chịu......

Hắn cười thích ý, vẻ mặt dữ tợn, "Đồ vật của ông đây ăn ngon không?"

"Ăn ngon......"

Giọng nói nghẹn ngào, đầu tóc hỗn độn che đậy khuôn mặt cô, bàn tay nắm chặt, chịu đựng cảm giác không khoẻ trong dạ dày.

Quỳ suốt một buổi tối đã khiến đầu gối cô sưng đỏ.

Buổi sáng Liễu Dục vứt cho cô một tấm thẻ, ném vào mặt cô.

"50 vạn, không thể không nói cô bán thân quả thật kiếm được tiền đấy, cầm rồi cút đi, lần sau nếu tôi có nhu cầu, kêu lúc nào thì phải đến lúc đấy, hiểu không?"

Cô nuốt nước miếng quỳ gối ở nơi đó, gắt gao nắm chặt tấm thẻ rơi trên mặt đất, giọng nói nghẹn ngào khàn khàn lẫn cùng tiếng ho khan.

"Không có lần sau."

Đây là lần cuối cùng.

Liễu Dục ném cho cô một cái áo khoác cùng quần đùi, thân hình cô nhỏ xinh mặc quần áo rộng thùng thình rất dễ khơi gợi dục vọng đàn ông muốn tới bảo vệ cô.

Cô cúi đầu nói cảm ơn, sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Liễu Dục châm một điếu thuốc cắn trong miệng, phun ra khói trắng tràn ngập.

Nếu cô không chủ động tới, cưỡng gian chẳng phải càng vui hơn à.

Khóe miệng vỡ ra độ cung quỷ dị, dữ tợn.

Một người đàn ông mang nón bảo hộ màu vàng chạy tới thét to, "Lão Vệ! Con gái ông tới, đang đứng ở ngoài cổng lớn công trường tìm ông, ông mau ra xem đi."

Vệ Xuyên vội vàng buông đồ vật trong tay ra, không quay đầu mà chạy ra bên ngoài.

Vệ Duy Nhất ngẩng đầu nhìn hàng rào lớn trên công trường, bên trong truyền ra tiếng nói.

"Duy Nhất, sao con lại tới đây!"

Cả người ông đều là bùn đất dơ hề hề, trên đầu vai cũng dính đầy tro bụi, dưới chân mang đôi giày cũ nát màu xanh lục đã bung keo chạy tới, vội vàng cởi nón bảo hộ xuống đặt lên đầu cô.

"Con tới đây làm gì, công trường dơ như vậy, con gái con đứa không thể tới đây, nhỡ xảy ra chuyện thì sao."

Cô lấy ra một tấm thẻ từ trong túi đưa cho ông, "50 vạn, mật mã là sáu chữ số phía sau thẻ."

Vệ Xuyên khó tin nhìn cô.

"Con trúng vé số, gần đây có rất nhiều giải thưởng lớn, con mua mấy chục tờ, vận may tương đối tốt."

Ông sao cũng không thể tin nổi, nhìn quần áo trên người cô càng thêm khẩn trương.

"Con thành thật nói cho ba biết tiền này rốt cuộc từ đâu ra! Quần áo trên người con sao lại thế này? Lớn như vậy, rõ ràng không phải của con mà là của đàn ông đúng không? Một lần trúng thưởng có thể là trùng hợp, sao có thể trúng tới hai lần! Con đừng gạt ba!"

Vệ Duy Nhất né tránh bàn tay ông túm quần áo trên người mình, đem thẻ bỏ vào túi ông, trên mặt không có biểu cảm gì.

"Ba, ba không còn lựa chọn khác, con chỉ trúng vé số thôi, ba không cần nghi ngờ, quần áo là mấy ngày trước con mới mua."

"Cái gì gọi là ba không còn lựa chọn khác! Tiền này con cầm đi, ba có bản lĩnh trả nợ, ba con không phải người chẳng làm nên trò trống gì, ba dựa vào cái gì mà lấy tiền của con, con là con gái ba, phải tin ba!"

Cô cảm thấy có chút buồn cười, không nhận lại thẻ, ngẩng đầu nhìn ông, trong mắt ảm đạm không chút ánh sáng.

"Tin ba cái gì? Tin ba cả đời ở công trường dọn gạch khiêng xi măng ống thép, cả đời vay nặng lãi sao?"

Ánh mắt kia giống như đang giễu cợt người cha vô năng, hốc mắt Vệ Xuyên đỏ lên không ít, khuôn mặt già nua cùng nếp nhăn trên khóe mắt càng thêm sâu, sớm đã mất đi dáng vẻ ngày xưa.

Vệ Duy Nhất đem nón bảo hộ tháo xuống, đưa cho ông.

"Ba cầm đi, con trở về đi học, ở công trường cẩn thận một chút, đừng làm mình bị thương."

"Duy Nhất...... Ba, ba thật sự có cách..."

Nghe thấy tiếng ông khóc nức nở, cô nhìn ông vài lần, ông lão kỳ cục này.

"Con không tin được ba."

Di động bên người rung lên hai tiếng, Liễu Dục đặt chân lên bàn tròn, ngậm thuốc nghe điện thoại.

"Anh Liễu anh Liễu, nói cho anh một tin tốt!"

Gà tặc không thôi, hắn bắt lấy điếu thuốc trong miệng, "Nói."

"Gã trước đây vay nặng lãi chúng ta hai trăm vạn đã quay về suốt năm lần rồi! Không ngờ có mấy tên ngốc thật sự cho rằng chúng ta lấy lãi thấp, mượn hết đợt này đến đợt khác, còn không biết tiền nợ càng lúc càng tăng nhanh!"

Hắn nhướng mày, đầu ngón thon dài tay búng búng tàn thuốc, "Không tồi, làm cho tốt, đến lúc đó sẽ chia phần cho cậu."

"Được được được anh yên tâm! Em bảo đảm tháng sau sẽ kiếm gấp năm lần!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...