Bụng cô đột nhiên căng trướng giống như bị thứ gì nhét vào, Vệ Duy Nhất bừng tỉnh, lại phát hiện Liễu Dục đang giữ chặt eo mình, hai chân bị tách thật lớn, dưới thân bị hắn dùng dương vật xỏ xuyên.
"Anh đang làm gì?"
Cô kinh hãi cực điểm, che lại phần bụng đau đớn muốn đẩy hắn, "Dậy, cút ngay! Ai muốn làm tình với anh chứ, rút ra!"
"Câm miệng!"
Hắn bất chợt cắm côn thịt tới tận cùng bên trong cô, Liễu Dục thậm chí còn ghé vào hõm vai cô, tham lam hít thở.
Hắn thấp giọng nói, "Để anh cắm, anh rất khó chịu, anh không muốn nổi nóng với em, anh không khống chế được, không cho phép em nhúc nhích."
Cô giống như nhận ra điều gì đó, vươn tay muốn lấy thuốc trên đầu giường, "Uống thuốc...... Thuốc."
Liễu Dục nắm lấy cổ tay cô ấn lên đỉnh đầu, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc, ra sức cắn môi cô.
"Đau!"
"Vậy thì em phải thành thật để anh thao! Đừng nói chuyện, phối hợp với anh, anh sẽ làm em thoải mái, anh chịu không nổi, đã lâu rồi chưa thao em. Duy Nhất, em đừng giãy giụa, chớ chọc anh!"
Ngữ khí của hắn mang theo sự khó chịu và lo âu. Liễu Dục sợ cô giãy giụa sẽ khiến hắn không khống chế được mà nổi nóng. Trái tim hắn vô cùng hốt hoảng, chỉ có thao cô mới có thể chứng minh cô thuộc về hắn, tại sao lại vậy, hắn cũng không rõ, chỉ biết là làm vậy sẽ rất thoải mái.
"Thật thoải mái, sướng, phía dưới Duy Nhất kẹp thật chặt, em cũng thoải mái đúng không? Thật sự rất sướng, anh chịu không nổi, anh muốn thao chết em! Dâm thủy thật nhiều, ướt quá."
Cô không thể giãy giụa khỏi bàn tay của Liễu Dục. Vệ Duy Nhất khó chịu nhíu mày, giọng nói mang theo tia khẩn cầu, "Anh chậm một chút...... Chậm một chút, em để anh thao, bụng quá trướng, chậm một chút."
Hai đùi cô bị ép banh rộng, hạ thân Liễu Dục không ngừng đong đưa. Hắn đỏ mắt nhìn chằm chằm vào nơi hai người giao hợp, dâm thủy bị dương vật đâm chọc vẩy ra khắp nơi, phun lên môi âm hộ phấn nộn cũng như cự vật khổng lồ dưới thân.
Hắn nhíu mày, tốc độ càng lúc càng nhanh, dâm thủy trào ra cũng thật nhiều, hắn càng dùng sức xâm nhập vào sâu bên trong, loại cảm giác cưỡng ép này làm tinh thần hắn có chút dễ chịu.
"Không...... Chậm một chút, chậm một chút."
Vệ Duy Nhất chịu không nổi, "Liễu Dục! Chậm một chút, bụng khó chịu, sắp rách."
"Sẽ không, anh sẽ không khiến em rách, anh làm em thoải mái không, thao em thao khó chịu sao? Dâm thủy rõ ràng càng lúc càng nhiều, vì sao em lại bày ra vẻ mặt không muốn?"
Hắn lại ức hiếp mà cắn lên cổ cô một cái, "Vì sao không muốn? Mau nói em sướng, rõ ràng em bị cắm rất sướng, dương vật cắm em khiến dâm thủy bị vẩy ra khắp nơi rồi, nói sướng!"
Không biết lý do nào khiến hắn cố chấp như vậy, toàn thân Vệ Duy Nhất sắp tan thành từng mảnh. Cô nhắm mắt lại, cắn răng.
"Sướng...... Thực sướng, chậm một chút."
Âm đạo mẫn cảm co rút lại, kẹp hắn thật thoải mái. Liễu Dục vươn lưỡi liếm dấu cắn trên cổ cô, quả nhiên tốc độ dưới thân cũng chậm đi không ít.
Hắn xốc lên vạt áo đồng phục trắng bị cô coi thành áo ngủ. Vệ Duy Nhất cũng không ngờ cô mặc như vậy càng làm cho hắn thú tính quá độ. Liễu Dục bò đến trước ngực cô, hút lấy hút để núm vú hồng nhạt.
"A......"
Địa phương mẫn cảm bị khiêu khích, cô đẩy tóc của hắn, "Từ bỏ, đứng dậy đi."
Vệ Duy Nhất rõ ràng là đang phản kháng, nhưng trong mắt Liễu Dục chẳng khác nào cố tình quyến rũ hắn.
"Thật dâm đãng, nước phía dưới càng ngày càng nhiều. Duy Nhất, thao chết em được không? Anh muốn thao chết em."
Hắn vừa thở gấp vừa nói, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, dường như chỉ cần cô nói được, hắn sẽ thật sự làm chết cô.
Tay Vệ Duy Nhất bị kéo lên đỉnh đầu, cô cắn môi, hai mắt ầng ậc nước, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng đến đáng thương, "Chậm một chút... Đừng thao chết em."
Khóe miệng Liễu Dục cong lại thành một nụ cười quỷ dị, côn thịt chôn trong cơ thể cô đột ngột đâm vào.
"A!"
Miệng tử cung bị đẩy ra, trên vùng bụng phẳng lặng bỗng xuất hiện một dấu vết nhô lên. Liễu Dục nheo mắt, nhẹ nhàng giúp cô vén lại những sợi tóc bên thái dương.
"Duy Nhất thật đáng thương, anh sẽ thao chậm một chút. Nếu hôm nay em không cao trào dưới thân anh, anh sẽ thao em cả một ngày, để xem anh có thể khiến em bị thao đến chết không đây."
Hắn bắt đầu hoạt động hạ thân, dâm thủy bị dương vật khuấy động vang lên tiếng òm ọp càng lúc càng lớn. Mặt Vệ Duy Nhất đỏ như vang, cô cắn môi dưới không hé răng lấy nửa lời, cảm nhận Liễu Dục cố gắng cọ xát lên thịt non mẫn cảm trong âm đạo.
Thật ngứa...... Có chút khó chịu.
"Hửm? Sao không rên nữa, anh muốn nghe em rên, rốt cuộc có muốn anh thao chết em không?"
"Không muốn."
"Vậy rên cho anh nghe."
Liễu Dục thả chậm tốc độ, mỗi lần đều cố ý chọc đến nơi sâu nhất bên trong cô.
"Ô... Quá sâu."
Cô kẹp cũng rất chặt, không ngừng hút vào, như muốn kẹp chết hắn.
"Tao bức sướng quá, thật thoải mái, dâm thủy đều chảy hết lên giường rồi. Chờ lát nữa anh đem đi giặt, hoặc là để em liếm sạch được không?"
Vệ Duy Nhất thẹn quá hoá giận, "Anh đi mà liếm!"
Hắn phát ra tiếng cười từ lồng ngực, ác ý đè lên cô đẩy nhanh tốc độ.
"Không, chậm một chút...... A! Không phải nói chậm một chút sao, ô quá nhanh, vào rồi..."
Liễu Dục híp mắt, "Em bảo anh chậm như thế nào! Kẹp chặt như vậy còn không để anh thao nhanh, anh thấy em mới là người muốn khiến anh chết!"
Mặc kệ cô có xin tha thế nào, hắn vẫn không chậm lại. Môi âm hộ bị vỗ đến đỏ bừng, Liễu Dục lại đâm vào càng lúc càng sâu. Tuy rất đau, nhưng hắn biết nhất định có thể làm cô cao trào.
Liễu Dục để lại trên cổ cô một dấu hôn. Vệ Duy Nhất kêu rất thảm, không ngừng cầu xin hắn chậm một chút, nhưng hắn vẫn không dao động, ngược lại còn cười một tiếng.
"Thật muốn đem em thao chết, thao nát em!"
Qua mười mấy cái, Vệ Duy Nhất vừa thét vừa khóc cao trào dưới thân hắn, dâm thủy phun xối thẳng lên quy đầu, thoải mái đến mức khiến da đầu hắn tê dại. Liễu Dục lại nhịn không được bắt đầu thọc vào rút ra.
"Tiểu tao bức cao trào, thoải mái không? Đại dương vật thao em sướng không?"
Khuôn mặt Vệ Duy Nhất ướt đẫm nước mắt,"Sướng, sướng ô...... Quá nhanh, từ bỏ, anh tha cho em đi."
Liễu Dục nắm lấy tay cô đưa lên miệng hôn, mồ hôi trên trán chảy ra như thác. Hắn híp mắt lại, bắn ra một tia dụ hoặc, "Anh còn chưa bắn ra, không thể để anh nghẹn trở về."
Cô không ngừng lắc đầu, "Em rất khó chịu, bụng căng đau......"
"Chịu đựng."
Hắn đè lại bả vai đang làm loạn của cô, sau mấy trăm cái, tinh dịch cuối cùng cũng bắn vào tử cung yếu ớt mẫn cảm. Vệ Duy Nhất khóc đến thảm.
Trên người cô tràn đầy mồ hôi, Liễu Dục ôm chặt eo cô, hạ thân dán chặt cũng không rút ra, cô ồn ào nói bụng không thoải mái. Liễu Dục đành nhẹ nhàng xoa bóp, cọ lên cổ cô.
"Ôm anh một cái, Duy Nhất, nhanh ôm anh."
Cô khó chịu muốn chết, muốn mặc kệ hắn nhưng lại bị Liễu Dục kéo tay ôm lấy vòng eo tinh tráng.
Rốt cuộc Liễu Dục cũng đã thoả mãn, cảm giác trống trải đã được cô lấp đầy.
"Rất yêu em, anh rất yêu Duy Nhất, thật thoải mái."
Đôi mắt cô sưng đỏ, nhìn người cao lớn đang đè cô đến mức hít thở không thông trước mặt, chu miệng nói.
"Vậy anh đứng lên được chưa, đau bụng."
"Không cần, anh xoa cho em, em ôm anh một cái, ôm anh."
"Em ôm mà...... Anh đừng lộn xộn." Cô nhìn qua lọ thuốc trên đầu giường, thở dài, tay ôm cổ hắn, nhẹ giọng hỏi, "Như vậy được chưa?"
Bên tai truyền đến tiếng cười khàn khàn thỏa mãn, lại là câu nói kia, "Đừng rời khỏi anh, Duy Nhất."
======
Ờoo truyện này ngọt nhỉ? =))
Bạn thấy sao?