Chương 71: 71. Chỉ cần cô thiên vị (Kết thúc chính văn)

Hai người gặp lại Đường Duệ ở một nhà hàng kiểu Trung.

Thạch cao trên chân cô đã được dỡ xuống, vài ngày sau là có thể đi lại bình thường. Vì thế Vệ Duy Nhất muốn ra bên ngoài ăn cơm. Bọn họ đi tới một nhà hàng mới mở trong trung tâm thành phố, vừa mới ngồi xuống gọi món chưa được bao lâu, Đường Duệ một thân tây trang giày da từ lầu hai đi xuống xuất hiện trước mắt hai người.

Bọn họ cực kỳ kinh ngạc, dù sao cũng đã rất lâu chưa từng gặp lại anh ta. Trước đó còn nghe nói anh ta xin thôi học, mới qua một tháng, sao có thể biến thành bộ dạng này?

Đường Duệ mặc tây trang màu đen cúi đầu sửa lại cúc áo. Anh ta vẫn sạch sẽ nhanh nhẹn như trước, nhưng tây trang trên người không hợp, ngược lại khiến người ta cảm thấy có chút văn nhã bại hoại.

Liễu Dục làm bộ muốn xông lên đánh nhau với anh ta, nếu không phải lần trước anh ta dám phản bội hắn, bắt Vệ Duy Nhất đi, làm sao làm lão già kia có thể thực hiện được kế hoạch!

Cũng may cô kịp thời kéo hắn lại, vừa vặn Đường Duệ cũng ngẩng đầu nhìn thấy bọn họ, anh ta cũng sửng sốt không khác gì hai người.

Nhìn thấy Vệ Duy Nhất đang vẫy tay với mình cùng ánh mắt đề phòng của người đàn ông bên cạnh cô, Đường Duệ chậm rãi đi qua.

"Hai người...... Tới đây ăn cơm à?"

"Không lẽ tới rửa chén?" Vệ Duy Nhất cười nói.

"Cũng không phải không thể, ha ha."

Bầu không khí lúc này nhẹ nhàng hơn rất nhiều, chỉ có Liễu Dục vẫn nghiêm mặt muốn đánh nhau.

"Sao cậu tới đây?"

"Đây là nhà hàng của tôi."

Vệ Duy Nhất kinh ngạc, "Anh lấy đâu ra nhiều tiền vậy? Muốn mở một nhà hàng ở trung tâm thành phố không hề rẻ."

Liễu Dục lại nổi giận, "Có phải tiền do giúp lão già kia không? Đậu má, lão già đó tẩy não cậu kiểu gì mà khiến cậu một mực giúp ông ta?"

Đường Duệ nhấp môi, "Không phải, cho dù tôi không giúp ông ta vẫn làm đến cùng thôi. Không phải cuối cùng tôi vẫn phản bội ông ta sao? Nếu không sao hai người có thể ở cạnh nhau như bây giờ?"

Thật đúng là, gió chiều nào theo chiều ấy.

Vệ Duy Nhất giữ lại Liễu Dục, thấp giọng nói bên tai hắn, "Hôm nay em muốn ăn một bữa cơm, tốt nhất là anh đem toàn bộ những lời mắng chửi người khác nuốt xuống đi. Đây là nhà hàng của anh ta, anh thích bị đuổi ra, còn em thì không."

"...... Em xem thường anh sẽ bị người ta đuổi đi? Hay là xem thường anh không mua nổi cái nhà hàng này?"

"Em chưa nói gì hết."

Liễu Dục chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không thể làm gì khác ngoài ngồi một chỗ trừng mắt nhìn Đường Duệ. Đường Duệ bị hắn nhìn đến rét run.

Vệ Duy Nhất thật ra thấy rất kỳ quái, "Anh phản bội ông ta, không sợ ông ta đối phó anh sao?"

"Tôi không sao, dù sao bây giờ tôi cũng có người chống lưng." Anh ta nhẹ nhàng dựa ra sau, nụ cười trên miệng cũng rất tự tin.

Liễu Dục 'A' một tiếng, "Chống lưng như nào mà ngay cả lão già kia cũng không dám động? Tôi rất muốn biết."

"Ba cậu là thương nhân, không thể vì một tiểu nhân như tôi mà vứt bỏ ích lợi to lớn."

Còn biết mình là tiểu nhân, rất tự giác.

Liễu Dục cảnh giác nhìn chằm chằm cậu ta, "Nếu cậu còn dám làm gì bất lợi với cô ấy, tôi sẽ giết cậu."

"Yên tâm đi, sẽ không." Anh ta thản nhiên cười.

Đường Duệ nhìn thời gian trên đồng hồ liền đứng dậy, "Tôi có chút việc, đi trước, hai người cứ từ từ ăn. Nếu không được phục vụ tốt hoặc là có gì muốn kiến nghị có thể nói với tôi, lần sau tới tôi sẽ giảm cho hai người 40%."

Anh ta vẫy tay tạm biệt sau đó đi đến cửa lớn rời đi, lúc đi ngang qua một nhân viên phục vụ còn vỗ vai người ta.

"Ông chủ."

"Đừng tính tiền bàn kia."

Phục vụ nhìn thoáng qua, "Vâng."

Vệ Duy Nhất cầm ly nước nhấp một ngụm, cô xuyên qua cửa kính nhìn ra bên ngoài, sắc trời lúc nãy đã hơi tối, mặt trời xuống núi để lại một mảng sáng cam hồng rất đẹp.

Chiếc xe thể thao màu trắng ngừng trước cửa nhà hàng. Cô gái khoác áo lông trắng bước xuống từ ghế lái, lộ ra hai chân non mịn dưới lớp váy ngắn, tung tăng bước từng bước nhỏ đi đến bên Đường Duệ, ôm lấy cánh tay anh ta, thân mật hôn lên môi Đường Duệ.

Anh ta cúi đầu nhẹ nhàng xoa đầu cô gái, sau đó đi đến trước cửa ghế lái. Đường Duệ nhìn về phía cô, phát hiện cô đang nhìn mình liền nở nụ cười đắc ý, rồi khom lưng ngồi vào xe thể thao.

Cô gái kia, là Bạch Chi.

Thì ra là thế.

Đúng là không đơn giản.

Liễu Dục trào phúng hừ một tiếng, "Hoá ra là một tên ăn cơm mềm, không có cốt khí."

Vệ Duy Nhất buông chén trà, nhìn hắn một cái.

"Anh có tư cách nói người khác sao?"

"......"

Hắn đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với lão già kia, hiện tại chỉ dựa vào cô nuôi.

"Anh không giống! Duy Nhất, sao em có thể so sánh anh với hắn, anh toàn tâm toàn ý yêu em, tên kia anh thấy 99% là tra nam!"

"Anh là bạo lực nam."

Hắn banh miệng, hoàn toàn không còn lời nào để nói, ủ rũ cụp đuôi ngồi một bên, uỷ khuất dẩu môi.

Vệ Duy Nhất thực sự buồn cười, xoa xoa mái tóc hắn, "Sao lại khổ sở như vậy, anh biết nấu cơm, đương nhiên không giống anh ta, em nuôi anh để nấu cơm cho em, anh rất hữu dụng."

"Nói trắng ra thì anh chính là đầu bếp đó."

"Ừm, anh là đầu bếp của riêng em."

Những lời này làm mắt hắn sáng ngời, ôm lấy cô hôn không ngừng.

Ăn cơm xong sau, Liễu Dục cẩn thận đỡ cô đi ra ngoài. Chân bô mới tháo thạch cao, lúc đi đường vẫn hơi bất tiện, phải tập đi lại mới có thể khôi phục trở lại.

Hai người ăn xong quyết định tản bộ tiêu cơm, đi được một lúc đã tới bờ biển. Ban đêm gió biển rất lớn, đặc biệt là lúc sắp qua mùa hạ, đôi lúc gió mát sẽ len lỏi chui vào quần áo.

"Đi sang nơi khác đi, nếu còn ở đây hứng gió sẽ cảm mất."

Liễu Dục cởi áo khoác của mình khoác lên người cô, áo hắn vừa vặn có thể che hết phần mông cô, rất ấm áp, còn có cả mùi hương trên người hắn.

Đột nhiên bị bế lên khiến Vệ Duy Nhất hoảng sợ, cô nắm chặt áo Liễu Dục mới phát hiện bên trong hắn chỉ mặc một cái áo màu trắng ngắn tay.

"Anh không lạnh sao?"

"Anh là đàn ông, không lạnh."

Hắn đi về phía trước, rời xa bờ biển. Vệ Duy Nhất cảm thấy hắn thật đẹp, cô nhìn sườn mặt góc cạnh của Liễu Dục, chiếc mũi cao thẳng, hầu kết gợi cảm, lông mi vừa dài lại vừa rậm. Bỗng cô nghĩ mẹ hắn hẳn là rất xinh đẹp, nhưng cô lại chưa từng nghe hắn nhắc qua.

"Liễu......"

"Vệ Duy Nhất, hình như anh chưa từng hỏi em."

"Cái gì?"

Giọng hắn giờ phút này đặc biệt nghiêm túc. Liễu Dục dừng chân, cúi đầu nghiêm túc nhìn về phía cô, "Có nguyện ý làm bạn gái anh không, chờ hai năm nữa chúng ta kết hôn, em làm vợ của anh."

Hắn mới hai mươi, đã chờ không nổi muốn kết hôn với cô.

Vệ Duy Nhất nhìn hắn cười, "Người khác đều làm từng bước một, sao đến lượt anh lại trực tiếp cầu hôn em rồi?"

"Em nói mau, có nguyện ý không hả?" Giọng điệu Liễu Dục đông cứng, trái tim hắn đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực, ngay cả hít thở cũng có chút khó khăn.

Thấy cô chậm chạp không chịu nói chuyện, cảm xúc Liễu Dục có chút biến hóa.

"Nếu em dám nói không muốn ——"

Cổ hắn đột nhiên bị ôm lấy, nụ hôn của cô lấp kín toàn bộ lời uy hiếp sắp rống ra.

Hắn kinh ngạc, sau đó hưởng thụ nhắm mắt lại, mở miệng đón nhận nụ hôn do cô chủ động.

Hắn đưa lưng về phía gió biển cuồng nhiệt, đem thân hình nhỏ bé của cô khóa lại trong cái ôm ấm áp, cúi đầu hùa theo cô. Trừ tiếng lá cây bị thổi xào xạc, bên tai chỉ còn lại tiếng nước miếng dâm đãng.

Đây là lần đầu tiên cô chủ động với hắn, ôm chặt cổ hắn, ôn nhu hôn liếm, rất ngọt, ăn lại ngon làm người ta mê luyến.

Liễu Dục lưu luyến không rời nụ hôn của cô, khi hai người tách ra, nước miếng biến thành một sợi chỉ bạc sau đó dần đứt đoạn.

Vệ Duy Nhất hé đôi môi bị hôn đến đỏ lên, lúc đóng lúc mở nói.

"Lần sau quỳ một gối xuống đất nói với em, em nhất định sẽ đồng ý."

Trái tim hắn trong phút chốc như có ngàn vạn pháo hoa đang nổ rộ. Liễu Dục ôm chặt lấy cô, để cô nghe thấy tiếng tim đập rộn ràng trong ngực hắn.

"Anh rất vui, cực kỳ vui vẻ! Duy Nhất, anh yêu em, đừng rời khỏi anh, anh thật sự rất thích em, rất yêu em!"

"Ừm ừm đã biết, anh đã nói rất nhiều lần, lỗ tai em nghe đến sắp mọc kén rồi."

"Anh mặc kệ anh mặc kệ, anh thật sự rất yêu em. Đừng vứt bỏ anh, em đừng rời đi, em luôn phải yêu anh."

Cô cười vỗ lưng hắn, hai mắt cũng cong lên.

"Đã biết, đồ ngốc."

Liễu Dục vẫn ôm chặt cô đến hít thở không thông, thao thao bất tuyệt nói yêu cô, chỉ cần cô thiên vị hắn vô điều kiện. Tình yêu của hắn so với gió biển cuồng vọng còn mãnh liệt hơn nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...