Chương 72: 72. Phiên ngoại (1): Không nên câu dẫn (H)

Sau khi tan học về nhà, Vệ Duy Nhất đột nhiên nhìn thấy trong hòm thư như có gì đó.

Vệ Duy Nhất lấy chìa khóa mở hòm thư, bên trong là một bưu kiện được chuyển phát nhanh tới. Bên trên ghi người nhận là cô, nhưng cô không nhớ mình đã mua thứ gì.

Người bên cạnh cô hai tay xách hai túi đồ ăn mới mua từ siêu thị, hưng phấn hỏi cô muốn ăn gì. Vệ Duy Nhất chưa kịp trả lời, hắn đã tự tưởng tượng ra một đống món ăn.

Vệ Duy Nhất gật đầu cho có lệ. Sau khi trở lại chung cư, cô buông cặp sách ngồi trên sô pha mở bưu kiện.

Bên trong là một xấp giấy rất dày, là hợp đồng chuyển nhượng tài sản.

Cô sửng sốt lật xem, trước mắt là một danh sách dài bất động sản và công ty. Vệ Duy Nhất lấy điện thoại tra thông tin, phát hiện người sở hữu chúng là Liễu Quý Xuyên.

Mà chữ ký bên dưới cũng là ba chữ này.

Liễu Quý Xuyên...... Liễu Quý Xuyên?

Cô cau mày đứng dậy chạy tới phòng bếp, "Liễu Dục, ba anh tên là gì?"

"Hỏi cái này làm gì?"

Hắn mặc tạp dề màu xanh lam không hợp thân, trong tay còn đang cầm dao phay. Vệ Duy Nhất đưa giấy tờ cho hắn xem, "Đây này, giấy chuyển nhượng tài sản."

Hắn cũng đầy kinh ngạc, hai người lâm vào mờ mịt.

Nhưng rất mau, ngày hôm sau đã có người tìm tới cửa, tự xưng là luật sư của Liễu Quý Xuyên.

"Hoá ra bưu kiện này đã gửi tới rồi, tôi còn tưởng sẽ muộn mấy ngày, xin lỗi, là tôi tới chậm."

"Đừng nói nhảm nữa, lão già kia có ý gì?" Liễu Dục bắt chéo chân, ôm ngực ngồi trước bàn ăn, chiếc tạp dề đang mặc trên người hắn không chút liên quan tới khí chất bá đạo này.

Luật sư Quý cũng không giận hắn vô lý, dù sao tài sản này cũng không phải để hắn kế thừa, anh ta quay đầu nở nụ cười nịnh nọt với Vệ Duy Nhất.

"Vệ tiểu thư, Liễu tiên sinh đã nói, khối tài sản đều phải để cô kế thừa. Tất cả những thứ này đều là tài sản cá nhân của Liễu tiên sinh, cho nên cô không cần lo có người phản đối."

"Ông ấy bảo tôi nói cho cô, đây là bồi thường cho chuyện lần trước. Ông ấy cũng đã ra nước ngoài, rất khó để quản lý đống tài sản này, toàn bộ sẽ tặng cho cô."

Luật sư Quý quay đầu nói về Liễu Dục, "Liễu tiên sinh còn nói, con ông ấy có chỉ số thông minh không tốt, không được thừa hưởng trí tuệ của ông ấy, mấy thứ này giao cho cậu ta chỉ có phá sản."

"Ha, anh nói chuyện kiểu gì đấy? Ngứa đòn phải không? Đừng tưởng anh là luật sư thì tôi không dám đánh anh, có bản lĩnh thì duỗi mặt lại đây nói chuyện!"

Luật sư Quý ngửa ra sau, đẩy kính trên mũi, "Đây không phải tôi nói, là Liễu tiên sinh nói. Tôi chỉ là người chuyển lời, nếu có chỗ nào xúc phạm đến anh, cho tôi xin lỗi."

"Xúc phạm rồi! Anh đang xúc phạm tôi!"

Hắn vỗ bàn hùng hổ, Vệ Duy Nhất đánh lên đùi hắn, "Ngồi xuống, anh ồn ào quá."

Liễu Dục nghẹn lời, kiêu ngạo bắt chéo chân, lạnh lùng trừng vị luật sư kia.

Luật sư Quý đẩy văn kiện cho cô, "Mọi thứ tôi đã nói xong hết cho cô rồi, chỉ cần cô ký tên vào đây là được. Liễu tiên sinh nói ngài ấy sẽ không quản lý công ty, thay vào đó sẽ có trợ lý dạy cô từng bước một."

Cô hơi nhíu mày, cầm bút. Liễu Dục đột nhiên có chút nghẹn ngào.

"Em thật sự muốn ký?"

"Em không ký thì làm gì? Trên trời đột nhiên rơi xuống miếng bánh có nhân, ngốc mới không cần."

Hắn ủy khuất, "Em, em...... Tự dưng có nhiều tiền như vậy, có phải em sẽ lập tức đạp anh đi không?"

"Nghĩ cái gì đó?" Cô cầm bút chọc nhẹ vào đầu hắn, cười tươi như hoa, "Em có nhiều tiền như vậy, đương nhiên sẽ nuôi anh rồi, tiểu bạch kiểm."

Luật sư Quý ngồi đối diện hắng giọng một tiếng, rõ ràng muốn cười, nhưng vì công việc mà phải cố đè lại.

"Anh đủ rồi đấy! Đừng tưởng rằng anh là luật sư của lão già kia thì tôi không dám đánh anh!"

Mấy bản hợp đồng đều được ký xong, cô đem văn kiện đẩy qua.

"Đã được chưa?"

Luật sư Quý bừng tỉnh 'A' một tiếng, lấy ra một bản hợp đồng khác trong túi xách màu đen.

"Đây là hợp đồng bổ sung tôi quên nói cho cô. Nếu sau hai năm hai người không kết hôn, tài sản sẽ tự động bị thu hồi, quyên góp hết vào viện phúc lợi."

Liễu Dục nghe xong, hai mắt sáng ngời.

"Sao tôi cảm thấy anh cố ý gài tôi vậy?" Vệ Duy Nhất nhìn chằm chằm anh ta.

Anh ta cũng gật đầu đồng tình, "Đúng là thế thật."

Đúng là không thèm nói dối chút nào.

Trước khi đi, luật sư Quý còn đưa cho Liễu Dục một lá thư, nói là Liễu Quý Xuyên gửi cho hắn. Bởi vì số điện thoại của ông ta đã bị kéo vào danh sách đen, không thể liên hệ với hắn nên chỉ có thể tự tay viết thư.

Hắn rút thư ra đọc, trên mặt giấy chỉ có mấy nét chữ cứng cáp.

【Ngu xuẩn, theo đuổi vợ còn phải để ông đây giúp】

Hắn hận đến ngứa răng, lập tức xé nát ném vào thùng rác.

Cơm nước xong, Liễu Dục cầm bát đũa bỏ vào máy rửa bát, sau đó cởi tạp dề đi tới chỗ cô.

Cô ngồi trên sô pha, giữa hai chân đặt một cái laptop. Thấy cô đang học, Liễu Dục không muốn quấy rầy, hắn đành ngồi xuống ghế sô pha phía đối diện.

Trong phòng khách yên tĩnh chỉ có tiếng cô gõ bàn phím. Chờ khi cô mệt mỏi chuẩn bị ngẩng đầu hoạt động cổ, Vệ Duy Nhất lúc này mới để ý sắc trời bên ngoài đã ảm đạm.

Cô quay đầu tìm người, không ngờ hắn đang ngồi trên sô pha nhìn chằm chằm cô, không biết đã nhìn bao lâu. Bộ dáng kia nói cười không cười, nói khóc không khóc, nhưng thật sự rất ủy khuất, khuôn mặt như đưa đám, cô độc ngồi trong bóng đêm, cả người hồn bay phách lạc.

Cũng không phải lần đầu thấy hắn bày ra vẻ mặt này, chỉ là lần này hắn thành công khơi dậy lòng trắc ẩn của cô.

Vệ Duy Nhất đặt máy tính sang một bên, dưới ánh mắt nóng như lửa kia liền vén mép váy lên cao, hai chân trắng như ngọc lộ ra trong không khí, váy bị kéo lên càng cao, đôi mắt hắn cũng mở ra càng lớn.

Cô tách mở hai chân, mơ hồ để lộ cảnh xuân bên trong, thân hình mềm mại không xương nằm trên sô pha, đầu lưỡi khẽ liếm cánh môi, tóc dài xoã lung tung trên vai, nghiêng đầu khiêu khích hắn.

"Muốn không?"

Trong phút chốc, toàn thân hắn giống như bốc cháy, thậm chí không kịp đáp đã trực tiếp khiêng cô lên vai đi vào phòng ngủ.

"A......" Cô hoảng sợ, bị hắn đặt trên giường, Liễu Dục quen thuộc cởi khóa kéo, hơi thở gấp gáp đè cô dưới thân.

"Do em câu dẫn anh! Vệ Duy Nhất, hôm nay anh sẽ không bỏ qua cho em!"

Liễu Dục cởi quần lót của cô, cũng vội vàng cởi quần mình, gấp đến mức cởi không ra. Cuối cùng nắm côn thịt đang sưng tấy cọ tới cọ lui trên môi âm hộ.

Hắn biết muốn cô ướt cần thời gian, nhưng hắn nhịn không được nữa, lập tức dán đầu vào giữa hai chân cô, ngậm âm đế, đầu lưỡi ướt át chui vào âm đạo.

"A!"

Vệ Duy Nhất nắm chặt tóc hắn run rẩy, tiết ra dâm thủy hắn muốn thấy, biểu tình hưng phấn.

"Thoải mái không?"

"Ô."

Liễu Dục hài hước nhướng mày, "Vừa rồi ai quyến rũ anh hả? Biết không chịu được còn dám mở chân câu dẫn anh, không phải em thiếu thao sao, dâm đãng?"

Bàn tay hắn vỗ lên đùi cô, bang một tiếng.

Vệ Duy Nhất tay che lại bụng, một tay gian nan nâng lên ôm cổ hắn, há miệng thở dốc.

"Không phải bởi vì thấy anh đáng thương, giống như chú chó nhỏ ngồi ở kia không ai quản sao."

"Em dám nói anh giống chó?"

Hắn tách hai đùi cô sang bên cạnh, va chạm thật mạnh vào tử cung, khiến cô nằm dưới thân hắn thét chói tai.

"Hừ, để anh cho em cảm nhận bị chó thao là như thế nào! Đây chính là hậu quả của việc trêu chọc anh, để xem lần sau em còn dám không!"

Hắn vừa nói, động tác dưới thân càng lúc càng nhanh. Tiếng nước òm ọp và tiếng da thịt va chạm vang lên khắp phòng.

Vệ Duy Nhất nắm chặt vai hắn rên rỉ, "Quá sâu, quá sâu...... Đâm vào rồi."

Hắn cũng không quan tâm, một mực chỉ muốn cắm cô. Sướng muốn chết! Nếu không phải mức kiềm chế của hắn cao, hiện tại sợ là đã sớm bắn đầy huyệt nhỏ.

"Ô Liễu Dục...... Chậm một chút, không được, không được."

Hắn cúi đầu trào phúng, tóc mái cũng theo đó rủ xuống, "A, như vậy đã không chịu được? Vừa rồi người quyến rũ anh là ai?"

"A em sai rồi, em không đúng, anh chậm một chút, không dám nữa...... Chậm một chút, thật sự sai rồi!"

"Sai chỗ nào!"

"Câu dẫn anh...... Không nên câu dẫn anh, trướng quá, em không chịu được, bụng trướng muốn chết."

Đôi mắt to ngập nước mắt đáng thương nheo lại xin tha, Liễu Dục nhìn mà toàn thân bốc hỏa!

Hắn cong người ôm chặt cô, cự vật giữa hai chân vẫn như cũ thọc vào rút ra, lúc ra ngoài còn mang theo rất nhiều dâm thủy.

"Tiểu yêu tinh, anh hận không thể ăn em vào bụng! Rõ ràng biết anh thích em muốn chết, lại còn câu dẫn anh, bắt lấy nhược điểm anh không buông, chỉ cần em vén váy lên anh sẽ quỳ dưới thân em!"

Vệ Duy Nhất nghe vậy lập tức nở nụ cười, dùng sức ôm cổ hắn không buông, lấy lòng liếm tai hắn, cảm nhận cơ thể Liễu Dục run lên.

Bên tai truyền đến tiếng rên rỉ quyến rũ của cô.

"A... Thật lớn, chậm một chút, để anh thao, sẽ để anh thao mà, đừng đâm sâu như vậy."

Phòng tuyến của Liễu Dục hoàn toàn sụp đổ, hắn ấn mông cô hung cắm vào.

"Mẹ nó, anh thấy em chính là thiếu thao! Ngày mai đừng nghĩ xuống được giường!"

"A không được! Ngày mai còn phải đi học, đừng mà Liễu Dục, em thật sự biết sai rồi, tha...... em!"

Hắn ấn chặt hai tay đang quơ loạn của cô lên đỉnh đầu, mở miệng nói.

"Nghĩ cũng đừng nghĩ, anh sẽ xin nghỉ cho em! Tự mình tạo nghiệt thì tự gánh hậu quả."

Cuối cùng, cả người cô cạn kiệt sức lực, giọng nói vì kêu rên quá nhiều mà khàn đi. Sắc trời bên ngoài từ tối đen, đầy sao, lúc này đã chuyển qua rạng sáng.

Liễu Dục để cô quỳ bò trên giường, tiểu huyệt lầy lội sưng đỏ, không biết đã cao trào bao nhiêu lần. Hắn vẫn tiếp tục rót vào lượng lớn tinh dịch. Vệ Duy Nhất tuyệt vọng nắm lấy bàn tay đang đặt trên mông cô.

"Đừng...... Liễu Dục, em mệt quá, người rất mỏi."

"Biết sai chưa?" Hắn nhẹ hỏi.

"Biết sai rồi."

Bang.

Tay hắn vỗ nhẹ vào mông thịt phì nộn, không đau không ngứa, "Vậy thành thật để anh làm một lần cuối cùng, lần sau còn dám như vậy, anh sẽ thao em đến chết."

Cô chôn mặt trong gối khóc nức nở, bị hắn làm đến hôn mê, trong bụng đầy ắp tinh dịch của hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...