Chương 73: 73. Phiên ngoại (2): Làm nũng

Không biết từ khi nào, Đường Duệ bắt đầu giao lưu với bọn họ. Chủ yếu là bọn hon tới nhà hàng của anh ta ăn cơm hai lần, dần dà, mỗi lần họ tới đây đều được miễn phí.

Liễu Dục muốn khiến cửa hàng của anh ta phá sản, bất cứ lúc nào rảnh cũng mang cô đi ăn ké, có điều lần này không giống nhau. Hai người đụng phải Bạch Chi trong nhà hàng, thấy cô ấy thân mật ôm cánh tay Đường Duệ làm nũng, ngồi ở phía đối diện họ.

Liễu Dục không hài lòng, "Gì đấy? Bọn tôi ăn cơm cũng đâu mời hai người!"

"Dù sao hai người cũng tới nhà hàng của tôi ăn uống miễn phí, vậy một thì ăn chung đi."

Bạch Chi không còn xem cô là kẻ thù, có lẽ là do Đường Duệ. Cô ấy nũng nịu bày ra vẻ ân ái.

"Anh Đường Duệ, em muốn ăn bít tết, nhưng mà người ta không đủ sức cắt, anh cắt giúp em đi."

Đôi mắt cô ấy ngập nước, lông mi vừa rậm vừa dài rũ xuống, đôi môi đáng thương nhỏ xinh hơi chu lên.

"Được."

Đường Duệ sủng nịch cười, cầm đĩa qua, Bạch Chi hôn một cái lên mặt anh.

"Anh Đường Duệ là tốt nhất."

Người xem phía đối diện bày ra dáng vẻ một lời khó nói hết.

Liễu Dục ném dao nĩa trong tay xuống, quay đầu ôm cánh tay Vệ Duy Nhất, bĩu môi làm nũng.

"Duy Nhất, anh muốn ăn salad, người ta không đủ sức gắp, em đút anh đi."

Đường Duệ lộ ra vẻ mặt buồn nôn.

Bạch Chi trừng mắt nhìn hắn, "Anh bắt chước tôi làm gì?"

Liễu Dục hung dữ nhìn lại.

"Nói cô mới đúng, bắt chước tôi làm gì?"

"Ai bắt chước ai chứ? Không biết xấu hổ, đàn ông đàn ang làm nũng cái gì?"

Liễu Dục giận dữ, dựa vào vai Vệ Duy Nhất, "Duy Nhất, cô ta quát anh, cứ như cọp cái ấy, anh sợ."

"Tôi ——"

Bạch Chi ôm cổ Đường Duệ khóc lóc, "Anh Đường Duệ, anh nhìn anh ta kìa!"

Vệ Duy Nhất ghét bỏ đẩy Liễu Dục, "Anh có thể đừng gây chuyện nữa không hả?"

Đường Duệ xoa xoa đầu Bạch Chi, "Được được, đừng buồn nữa, ăn cơm trước."

Đường Duệ cắt bít tết cho Bạch Chi, Bạch Chi vui vẻ hôn anh.

Người đối diện lập tức thấy không công bằng.

"Vệ Duy Nhất, em cứ nhìn anh bị ủy khuất như vậy sao?"

Cô thờ ơ đem bít tết đút vào miệng.

Liễu Dục há miệng nhe răng, nắm lấy cái nĩa trong tay cô, đút bít tết vào miệng mình. Không đợi cô nói chuyện, cái gáy đã bị giữ chặt, nụ hôn điên cuồng ập xuống, miếng thịt bò kia được trao đổi qua lại trong miệng hai người.

Bạch Chi nhìn mà đỏ mặt, cắn nĩa, cẩn thận nhìn Đường Duệ.

"Anh Đường Duệ......"

Đường Duệ nhéo mặt cô ấy, cúi đầu nhỏ giọng nói bên tai cô, "Ngoan, chúng ta không nên làm chuyện mất mặt như vậy trước mặt mọi người."

Nói xong thì hôn lên gương mặt đối phương, Bạch Chi cười tươi như hoa, nghe lời gật đầu.

Vệ Duy Nhất mất mặt muốn chết, không bao giờ muốn đi ăn cơm cùng hắn ở nhà hàng đó nữa. Quỷ biết tới nhân viên phục vụ đã dùng ánh mắt kỳ quái cỡ nào nhìn bọn họ.

Buổi tối, Liễu Dục đang xào rau, nghe tiếng chuông cửa vang lên liền tắt bếp đi mở cửa.

"Ai vậy?"

Ngoài cửa là người mà hắn cực kỳ không muốn thấy.

Bạch Chi đang ôm tay Đường Duệ vẫy tay với hắn, "Hello, tới ăn ké cơm nha."

Bang!

Cửa bị dùng sức đóng lại, hai người bị dọa đến chấn động.

Vệ Duy Nhất đi từ phòng vệ sinh ra,

"Ai gõ cửa thế?"

Liễu Dục cười xán lạn, "Không có gì, ăn mày thôi."

Ăn mày có thể vào trong tiểu khu này được sao?

Cửa lớn lại bị gõ vang, bên ngoài truyền đến tiếng Bạch Chi giận dữ.

"Sao anh không có chút lễ phép nào vậy! Ăn ké cơm người khác bao nhiêu lần, hôm nay bọn tôi tới ăn ké một bữa thì làm sao?"

Ăn mày......

Đường Duệ gắp đồ ăn vào miệng, vừa ăn vừa gật đầu, "Ăn ngon đó, tay nghề không tồi, hay là làm đầu bếp cho nhà hàng của tôi đi, chắc chắn sẽ trả cho cậu lương cao hơn người khác."

"Biến biến biến! Ai thèm làm cho cậu, tôi là đầu bếp riêng của tiểu Duy Nhất."

Nói xong liền thân mật ôm lấy tay cô.

Vệ Duy Nhất giãy giụa muốn anh bỏ ra, "Ăn cơm, đừng nhúc nhích, đợi chút lại nói."

Hắn chớp mắt hỏi, "Đợi chút nữa lên giường nói sao?"

Không khí trên bàn cơm đột nhiên ngưng đọng, âm thanh xì xụp hút miến của Bạch Chi cũng dừng, ngẩng đầu nhìn bọn họ, giống như thiếu nữ ngây thơ nghe lén chuyện gì đó hưng phấn.

Tốc độ nhai nuốt đồ ăn của Đường Duệ cũng chậm lại, che kín hai mắt Bạch Chi.

"Không nghe chạn vương niệm kinh, không nghe, không nghe."

"Nói ai là chạn vương đấy?" Hắn tức giận đập bàn, "Có bản lĩnh thì đừng ăn, cút xéo cho tôi! Quấy rầy bọn tôi ân ái."

Bạch Chi nuốt xuống ngụm thức ăn trong miệng, vươn tay kéo bàn tay đang che mắt mình xuống, quay đầu nhìn Đường Duệ.

"Anh Đường Duệ, em cũng muốn."

"Em muốn cái gì?"

"Giống bọn họ."

Vệ Duy Nhất thờ ơ buông đũa.

Liễu Dục khó tin, cười ha ha ha, "Hai người vẫn chưa đi tới bước kia? Là Đường Duệ không được hay cô không được?"

"Anh không được vũ nhục Đường Duệ nhà tôi."

"Ha? Nếu cậu ta được thì không lí nào lại không làm. Tôi còn tưởng rằng cậu là tra nam, hoá ra không phải lừa tình, mà là lừa tiền ha ha ha —— Ưm!"

Vệ Duy Nhất bịt chặt miệng hắn, cười xin lỗi hai người họ, cô vỗ bàn đứng dậy, "Đừng nói nữa, anh câm miệng đi! Lại đây cho em."

Bạch Chi tức giận lườm Liễu Dục, cô ngồi ôm tay, cơm cũng ăn không vô.

Chờ bọn họ đi rồi, Đường Duệ xoa đầu cô, "Đừng giận, không phải lúc trước anh đã nói với em rồi sao. Miệng cậu ta toàn thốt ra những lời bậy bạ, không cần để ý."

Bạch Chi đánh bay tay Đường Duệ, "Vậy vì sao anh không chịu làm với em! Em đã ám chỉ anh rất nhiều lần, em không tin anh không hiểu. Căn bản là anh không muốn lên giường với em có phải không?"

Anh không hé răng.

Bạch Chi cười mỉa.

"Anh có ý gì đây? Chẳng lẽ thật sự như Liễu Dục nói, chỉ muốn lừa tiền của em, không muốn lên giường là vì cảm thấy ghê tởm, sau khi lừa đủ rồi thì phủi mông chạy?"

Đường Duệ nhướng mày, thở dài xoa trán, giọng điệu bất lực.

"Có phải hay không ngươi cũng đem ta trở thành, ngươi ba trong miệng người như vậy? Em đã nói em rất quý trọng anh. Nếu không xác định lâu dài, em sẽ không dễ dàng phát triển quan hệ với anh, nếu cuối cùng người kia không phải ta, ngươi nên làm cái gì bây giờ."

Bạch Chi hung hăng đẩy anh một phen.

"Anh xem tôi là gì? Anh cảm thấy cô gái nào cũng cần phải có loại thiện ý này phải không? Tôi đã sớm không còn là xử nữ, cũng từng hẹn hò với rất nhiều bạn trai, làm tình với ai là tự do của tôi, không ai có quyền quản tôi! Bà đây muốn làm tình với anh cũng là vinh hạnh cho anh!"

"Anh cho rằng anh lấy lí do muốn bảo vệ tôi ra nói thì rất lương thiện sao, chẳng qua chỉ có anh cảm thấy bản thân mình quân tử thôi, thật ghê tởm!"

Cô cầm túi đứng dậy rời đi, Đường Duệ hoảng hồn đuổi theo.

"Bạch Chi!"

"Bạch Chi, em đừng giận, anh không có ý đó. Bạch Chi!"

Vệ Duy Nhất nhìn ra bên ngoài.

"Người đã đi hết rồi, anh vừa lòng chưa?"

Liễu Dục ngồi bên mép giường, chống tay ủy khuất bĩu môi.

"Không phải anh sai mà, nhỡ tên kia là tra nam thì sao? Em nghe cậu ta nói đi, nếu thật sự thích, sao có thể không làm tình."

"Phải phải phải, đúng là lời của động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới."

"Hừ, động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới cũng không có dương vật to như vậy đâu. Bảo bối, anh nhịn đã lâu lắm rồi, vừa rồi em lại quyến rũ anh, anh mặc kệ, anh muốn làm tình!"

Hắn bế cô đặt lên giường, Vệ Duy Nhất dùng sức đẩy hắn, "Em làm vậy lúc nào?"

"Vừa nãy em bảo đợi lát nữa rồi nói tiếp, lát nữa của lúc đó không phải là bây giờ sao? Đến đây đi, em muốn nói gì anh đều nghe, chúng ta vừa nói vừa làm."

"Anh đừng có dở trò, cút ngay!"

Hai chân non mịn bị hắn bắt lấy, Liễu Dục liếm răng nanh, híp mắt cười.

"Bảo bối, sức em không thắng nổi anh đâu, đừng chống cự, nếu em bị thương ông xã sẽ đau lòng."

Gần đây hắn càng ngày càng không biết xấu hổ, mấy lời thô tục cũng dùng nhiều hơn, ông xã bà xã gì đó gọi ngày càng thuận miệng. Vệ Duy Nhất ghé đầu vào vai hắn, cách một lớp áo cắn xuống.

"A!"

Vốn còn tưởng rằng mối quan hệ của Đường Duệ và Bạch Chi sẽ dừng lại một thời gian.

Không ngờ sang ngày thứ ba đã tới nhà bọn họ ăn ké cơm.

Bạch Chi mặc váy màu xanh lam, Đường Duệ khoác một chiếc áo khoác màu xám, bên trong là áo sơmi màu lam, rõ ràng là đồ đôi.

Vệ Duy Nhất có chút kinh ngạc, Liễu Dục ồn ào cũng muốn mua quần áo tình nhân.

Cô phục sát đất, "Anh có thể yên tĩnh chút không? Nấu cơm xong sẽ đi mua cho anh."

"Anh nấu, sau đó phải mua ngay lập tức, em chờ đó!"

Đường Duệ nói với Bạch Chi, "Hôm nay anh sẽ nấu cơm, cho em nếm thử tay nghề của anh."

Cô ấy vui vẻ gật đầu, ôm lấy cổ Đường Duệ, nhón chân hôn một cái.

Hai người kia đều tới phòng bếp, cũng chỉ dư lại hai người bọn cô.

Vệ Duy Nhất hỏi cô ấy, "Làm hoà rồi à?"

Bạch Chi hừ một tiếng, xốc cổ váy lên, để lộ một loạt dấu hôn trên xương quai xanh.

"Ừ, thậm chí còn làm tình."

"Tất nhiên! Bổn tiểu thư đã ra tay, đối phương phải chịu trói."

Vệ Duy Nhất nâng má cười khẽ, "Không sợ anh ta là tra nam à?"

"Mặc kệ! Bà đây sợ cái quái gì, hiện tại không phải vẫn còn sủng tôi, ngoan ngoãn quỳ gối dưới váy tôi à? Dù sao cơ thể anh ấy cũng thuộc về tôi rồi, có là tra nam cũng không lỗ."

"Tư tưởng cởi mở thật."

Bạch Chi phóng ra một ánh mắt quyến rũ, "Đó là chắc chắn, tôi muốn cái gì có cái đó, tiền xài không hết. Ba tôi cũng nuông chiều tôi, một khi tôi đã thích ai, nhất định phải có được."

Vệ Duy Nhất rất hâm mộ cô ấy, sinh ra đã ngậm thìa vàng, tự tin có thừa, đều là những thứ trước nay cô chưa từng có.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...