Chương 74: 74. Phiên ngoại (3): Sau khi kết hôn, mang thai PLAY (H)

Mỗi lần bọn họ làm tình xong, Vệ Duy Nhất vẫn luôn uống thuốc tránh thai hàng ngày, cô chưa muốn mang thai, đặc biệt là khi còn đang đi học.

Sau khi cô thi lên thạc sĩ, Liễu Dục vì muốn cùng cô lãnh chứng, lén đổi toàn bộ thuốc tránh thai hàng vitamin.

Quả nhiên, một tháng sau liền trúng thưởng. Hắn gấp rút lấy sổ hộ khẩu trong két đi lãnh chứng với cô, trước đó một ngày còn không biết nơi lấy đâu ra nhẫn cầu hôn cô.

Hắn vẫn luôn nhớ thương câu nói kia của cô, chỉ cần quỳ một gối xuống đất, cô sẽ nói đồng ý.

Nhưng Vệ Duy Nhất rất tức giận, kế hoạch cô đã vạch ra lại bị hắn phá hỏng, trong bụng bỗng dưng có thêm một đứa bé, kết hôn cùng hắn cũng được, nhưng cô còn chưa nghĩ tới chuyện sinh con sớm như vậy.

Cô tức giận tát lên tay hắn, khiến cho nhẫn cầu hôn rơi xuống đất, sau đó mắng hắn cút.

Hắn cũng không giận, ngồi xổm trên đất tìm nhẫn, mất rất nhiều thời gian mới tìm được nhẫn ở dưới gầm sô pha.

Nửa đêm, hắn lén đeo nhẫn lên ngoan tay cô, sáng sớm hôm sau, còn chưa đợi cô tỉnh lại đã ôm cô tới Cục Dân Chính.

Người có vẻ không hề bực tức, thật ra trong lòng đã giận đến sắp nổ, hắn chờ mong lần cầu hôn cùng kết hôn này lâu như vậy, cuối cùng lại đổi được một chữ cút từ cô, nhưng cô đang có thai trong người, hắn không dám động vào.

Xe ngừng trước cửa Cục Dân Chính, không biết hắn lấy đâu ra một con dao, mũi dao sắc bén chỉ vào cô.

"Kết hôn hay là anh ngồi tù, tự em chọn."

Hoá ra không phải bệnh của hắn đã tốt lên, chỉ là hắn luôn nhường nhịn cô, cô chính là thuốc của hắn, nếu không có thuốc, hắn chẳng khác gì đã chết.

Như hắn mong muốn, sau khi lãnh chứng, Liễu Dục lại khôi phục thành bộ dáng vui vẻ hưng phấn, mỗi ngày nghiên cứu thực đơn cho thai phụ, tìm hiểu cách chăm sóc người mang thai.

Cũng không cho cô ngồi trước máy tính quá hai giờ, cô không còn cách nào làm việc, nhưng cũng có chỗ tốt, đó là hắn không dám tùy tiện động vào cô, mỗi tối chỉ có thể tự mình thủ dâm, thi thoảng sẽ quấn lấy cô muốn cô liếm, cô cũng có thể nhìn ra nếu không phải vì kết hôn, hắn cũng không muốn đứa nhỏ này.

Biết tin cô mang thai, Bạch Chi cũng tới xem vài lần, còn dõng dạc chỉ vào bụng cô nói phải làm mẹ nuôi, bọn họ đâu có quan hệ tốt như vậy, còn đòi làm mẹ nuôi?

Vệ Duy Nhất ở nhà ngày càng nhàm chán, không có gì làm thì ngồi đọc sách, ăn cơm hắn làm.

Vùng bụng vốn bằng phẳng nay đã chậm rãi to ra, hơi hơi phồng lên, dường như muốn cô biết nơi đó đang có một sinh mệnh tồn tại.

Nhưng kiểu sinh hoạt này không duy trì được lâu, hắn cố ý lên mạng hỏi bác sĩ, phụ nữ mang thai mấy tuần thì có thể quan hệ, đối phương cũng nghiêm túc trả lời, đồng thời nhắc hắn những việc cần chú ý.

Tới tháng thứ ba, tính thú trong người hắn bùng nổ, lấy đủ loại lý do thuyết phục cô làm tình, Vệ Duy Nhất lại mắng hắn cút đi.

Liễu Dục không hé răng, một bên đè lên cô, một bên tách mở hai chân cô, kéo quần lót.

"Anh điên rồi sao?" Cô muốn giữ lấy quần lót, lại bị hắn trực tiếp xé rách.

Sức lực lớn như vậy, mặt hắn lại lạnh tanh, có thể nhìn ra hắn đang tức giận.

"Liễu Dục......"

"Muốn anh cút tới vậy?"

"Ông đây nghe thấy từ này là lại thấy phiền, còn dám nói anh cút một lần nữa, anh làm chết em!"

Kể từ sau khi ở bên nhau, hắn chưa từng vì tức giận mà mắng cô, đây là lần đầu tiên, làm cô không dám tiếp tục giãy giụa.

"Em đang mang thai. Đừng động vào em."

"Bác sĩ nói ba tháng là có thể làm tình, ông đây muốn thao em, kể cả hôm nay Thiên Vương có tới, anh nhất định cũng phải làm được!"

Ngón tay hắn nắn bóp âm đế, xoa lên môi âm hộ hồng nhạt, vì không làm tình trong một thời gian dài, hơn nữa cô còn đang mang thai nên cơ thể càng thêm mẫn cảm.

Mới xoa nhẹ hai cái cô đã chịu không nổi, cầu xin hắn nhẹ một chút.

Liễu Dục nhìn thấy cô động tình thì thầm cười.

"Bà xã yên tâm, anh sẽ nhẹ nhàng, dù sao trong bụng em còn có hạt giống của anh, anh không thể để nó chết được."

Dâm thủy làm ướt lòng bàn tay, hắn đưa lên miệng liếm sạch, cởi quần, cự vật cũng to ra dị thường, như rất nóng lòng muốn tiến vào hang động ẩm ướt.

Dưới eo cô được lót một chiếc gối, hai chân bị mở ra hết cỡ, kẹp lấy eo hắn, cây gậy dưới thân nóng như lửa dán lên hai cánh hoa môi, dâm thủy từ bên trong chảy ra làm ướt quy đầu đỏ tươi.

Hắn đỡ côn thịt, chậm rãi đi vào, đồng thời quan sát phản ứng của cô. Người dưới thân không dám thở mạnh, không ngừng cầu xin hắn.

Âm đạo ướt nhẹp giúp hắn tiến vào một cách nhẹ nhàng, nhưng hắn vẫn để dư lại nửa cây bên ngoài, nếu nhét vào toàn bộ nhất định sẽ khiến cô bị thương.

Âm đạo kẹp thật chặt, mấy tháng nay không làm tình, bây giờ đột ngột bị cự vật xâm nhập, nơi đó liền ngậm chặt lấy nó, không cho rời đi.

"Tê, sướng." Hắn nhịn không được muốn tăng tốc, nắm lấy bộ ngực cô.

"Bà xã kẹp chặt quá, muốn bị anh thao như vậy? Cái miệng nhỏ thật tham ăn, sắp bị em kẹp bắn!"

Cô không dám dùng sức nói chuyện, âm đạo bị căng đến thật lớn, vừa đau vừa mỏi.

"Liễu Dục...... Liễu Dục, anh chậm một chút, đừng đi vào... Ô chọc tới con mất, sẽ chọc đến."

Khóc thật đáng thương, hắn cũng rất yêu.

Hắn cong lưng ôm cô, thấp giọng ra lệnh.

"Gọi ông xã."

"Gọi ông xã anh sẽ không cắm."

"Ông xã! Ông xã..." Không biết là do sợ hãi hay sao, nước mắt cô bắt đầu dâng lên, đáng thương nhìn hắn.

Nhưng vẻ mặt trong mắt hắn chỉ làm hắn càng muốn hung hăng làm thịt cô.

Côn thịt màu nâu liên tục đâm chọc âm hộ, dâm thủy văng ra khắp nơi. Mỗi một lần rút ra, thịt non giống như cũng muốn chui ra theo.

Vệ Duy Nhất ngẩng đầu bấu vai hắn, khóc nức nở cầu hắn chậm một chút.

"Quá nhanh, quá nhanh, chậm một chút, không được, không được!"

"Bà xã đừng khẩn trương, anh không đi vào đâu, anh có chừng mực, đừng sợ."

Liễu Dục ôm cô an ủi, nắm tay cô đặt lên chỗ hai người giao hợp, trên tay sờ đến một mảnh dịch nhầy, đó là cô chảy ra dâm thủy, cô thấy thẹn không chịu nổi, kháng cự lắc đầu.

Liễu Dục nở nụ cười, đôi mắt mang theo vô hạn cưng chiều nhìn cô, cúi đầu hôn lên khóe miệng.

"Thật đáng yêu, bộ dáng khi khóc cũng thiếu thao như vậy, sợ anh thao chết nó? Gọi ông xã cho anh nghe chút."

Vệ Duy Nhất đỏ mắt, cô hít mũi, "Em gọi thì anh sẽ rút ra sao?"

Khóe miệng hắn giật giật, hạ thân đâm sâu vào hang động.

"A đừng mà! Ông xã...... Ông xã, em gọi, anh đừng cắm vào, xin anh đừng cắm vào."

Cặp kia thâm thúy con ngươi mị lên.

"Bà xã thật ngoan."

Tốc độ lúc nhanh lúc chậm, bộ ngực cũng theo đó mà đong đưa trước hắn, Liễu Dục há mồm ngậm lấy đầu vú cương cứng.

Kích thích bất ngờ xảy ra, hạ thân cô đột nhiên co rụt lại.

Liễu Dục ngây ngẩn cả người, liếm quầng vú, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng mơ màng trước mắt.

"Mẫn cảm tới vậy à? Anh mới thao vài cái đã cao trào? Xem thường ông xã em hả?"

"Ô không..."

Cô không biết vì sao dâm thủy lại chảy ra nhiều tới vậy.

Liễu Dục thích thú vuốt ve phần bụng bóng loáng không thôi, nhẹ nhàng cười nói.

"Đứa nhỏ này thật vướng víu, đã chiếm chỗ trong cơ thể em, còn hấp thụ hết chất dinh dưỡng. Nếu nó dám để em xảy ra chuyện gì không hay thì chết luôn trong bụng cũng được."

Cô khó tin nhìn hắn.

"Anh điên à?"

Đó là con hắn, vậy mà hắn dám nói những lời ác độc tới vậy.

Liễu Dục dùng sức cắm vào.

"A, không!"

"Bà xã, anh yêu em chứ không phải đứa nhỏ này, nếu em làm anh không vui, anh sẽ đem nó thao chết, dù sao con vẫn có thể sinh lại, không cần cũng chẳng sao, anh đã kết hôn với em, em trốn không thoát lòng bàn tay anh." (cái gì z má 😀)

Cô lựa chọn im lặng không nói chuyện, quay mặt đi, di chuyển ánh mắt về phía ngoài cửa sổ. Nửa khuôn mặt bị mái tóc che lại, không thể thấy rõ cảm xúc của cô lúc này. Có vẻ cô rất khó chịu, cắn răng không cho chính mình rên rỉ ra tiếng.

Liễu Dục nắm tóc cô, cúi đầu ngậm lấy đôi môi trước mặt, môi lưỡi triền miên.

Bọn họ chưa từng có chung quan điểm về chuyện con cái, hắn coi sinh mệnh trong bụng là công cụ để khiến cô nghe lời, mỗi lần dùng nó uy hiếp cô đều thu được kết quả rất tốt.

Dần dần, cơ thể cô cũng bắt đầu biến hóa, bộ ngực trở nên rất lớn, có vài lần cô ngủ không được vì trướng sữa.

Thừa dịp đứa nhỏ trong còn chưa được sinh ra, hắn liền bá chiếm hai bầu ngực trước mặt, mỗi ngày đều giúp cô mút sạch sữa trong ngực, thậm chí không muốn cho cô mặc quần áo, để hắn lúc nào cũng có thể tra tấn cơ thể mẫn cảm kia.

Hắn ấn cô lên giường, lúc bạo lực lúc ôn nhu. Sau khi buông tha cho núm vú đã bị mút hồng, hắn hôn lên từng giọt nước mắt, hưng phấn nói.

"Vợ ngoan quá, thật muốn trói em lại hút mỗi ngày, muốn thao chết em."

Vệ Duy Nhất nghẹn ngào lắc đầu, hai tay bị hắn ấn lên đỉnh đầu, "Đừng."

Hắn phì cười, cắn vào cổ cô.

"Anh yêu em như vậy, sao có thể bỏ được?"

Chính bộ dáng này của hắn mới đáng sợ, ở trên giường, cô vĩnh viễn mất đi quyền chủ động.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...