Chương 75: 75. Phiên ngoại (4): Một nhà

Con gái theo họ mẹ, gọi là Liễu Chi, Vệ Liễu Chi là tên do Liễu Dục đặt.

Có điều thời gian càng trôi qua, hắn càng hối hận vì sao lại lấy tên đáng yêu như vậy cho con gái. Tính cô nhóc giống hệt con trai, cũng nóng nảy hơn rất nhiều so với những cô gái cùng tuổi, từ nhỏ đến lớn đều như vậy.

Còn tưởng rằng lớn lên sẽ trở nên thục nữ hơn chút, nhưng từ khi có thêm một sở thích chơi trống Jazz, suy nghĩ này hoàn toàn biến mất.

Mười ba tuổi cô đã cao đến 1m7, tóc dài được buộc lên cao, áo khoác đồng phục luôn được cột vào eo, nói là xu hướng thời trang bây giờ đang như vậy.

Vì để luyện tập cho lần tham gia cuộc thi âm nhạc thiếu nhi, mỗi khi cô về đến nhà sẽ phi ngay vào thư phòng đánh trống Jazz. Liễu Dục bị làm cho đau đầu, cảm giác sắp bị chảy máu não.

Liễu Dục đá văng cửa muốn giáo huấn cô đôi chút, sinh ra con gái mà không dám đánh, cuối cùng chỉ đành ngậm ngùi tìm Vệ Duy Nhất để được an ủi.

"Ba mách mẹ có tác dụng gì chứ! Có bản lĩnh thì giành giải nhất của cuộc thi đánh trống Jazz đi!"

Liễu Dục chỉ vào cô thét to, "Ba không dạy được con, chẳng lẽ mẹ cũng không sao? Não ba sắp bị con gõ cho văng ra luôn rồi, buổi tối còn dám gõ nữa ba sẽ trực tiếp quăng con ra ngoài!"

Vệ Liễu Chi ném bông cổ vũ xuống bên cạnh chân hắn, "Ra ngoài thì ra ngoài! Ba đừng tưởng không có ai cần con, hừ."

"Dám đi thì đừng về nữa!"

Cô đụng vào vai hắn chạy ra ngoài.

Vệ Duy Nhất ngồi trên sô pha phòng khách, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, tắt máy tính từ từ hỏi, "Đi đâu thế?"

Cô dừng lại trước cửa, quay đầu ủy khuất bĩu môi, "Tìm mẹ nuôi của con!"

Bạch Chi và Đường Duệ rất sớm đã chuyển tới ở dưới nhà bọn họ một tầng. Khi còn nhỏ cô bị Liễu Dục ném vào nhà giữ trẻ, vẫn là hai người đó đón cô về chăm sóc, quan hệ tất nhiên cũng rất thân mật.

Vệ Duy Nhất cười nhẹ, ôn nhu nheo mắt.

"Đi đi."

Cô hưng phấn chạy đi.

Liễu Dục một bên tức tối, một bên thu dọn phòng cho cô.

"Đừng chấp con bé, kỳ phản nghịch thôi, nói không chừng sau này sẽ dịu dàng hơn."

"Đã hơn mười năm rồi, em xem nó có giống con gái không?" Liễu Dục ngồi bên cạnh cô, chống hai chân nắm tóc.

Vệ Duy Nhất bò đến trêu đùa mấy sợi tóc hắn, tấm tắc nói, "Anh mới hơn ba mươi sao đã có tóc bạc rồi? Nuôi con gái sầu muộn như vậy sao, già rồi."

Liễu Dục quay đầu nhìn cô, ánh mắt sắc bén như dao.

"Em lặp lại lần nữa?"

"Anh già?"

"Bà xã, gần đây anh thấy em làm việc quá vất vả nên mới không động vào em, nhưng hình như em lại không để anh vào trong mắt."

Cô chậm rãi thu tay về, nháy mắt lấy lòng, "Em không có ý này."

Cổ tay bị nắm lấy, toàn bộ cơ thể bay lên không trung, cô bị hắn khiêng về phía phòng ngủ.

"Liễu Dục! Liễu Dục!" Vệ Duy Nhất liều mạng đấm lưng hắn, có chút sốt ruột, "Em không có ý này, em còn phải làm việc, không được, không được!"

Hắn duỗi tay đánh lên mông cô, "Kêu ông xã."

"Câu này để lên giường nói cũng không muộn."

Phanh!

Cửa phòng bị dùng sức đóng lại, ngăn lại tiếng rên rỉ truyền ra từ bên trong.

Giữa trưa hôm sau, Bạch Chi và Đường Duệ mang Vệ Liễu Chi về nhà, thuận tiện tới ăn ké bữa cơm.

Vệ Duy Nhất nằm trên ghế ở ban công, xoa nắn eo lưng đau nhức, nhìn Bạch Chi đang lén lút chạy tới từ phía sau.

"Có phải con gái cô đang yêu không?"

"Cái gì?"

"Hôm qua nó hỏi tôi cách theo đuổi con trai."

Khóe miệng Vệ Duy Nhất giật giật, "Cô nói gì với nó rồi?"

"Không có gì, tôi nói phải có gia thế hiển hách, quen biết rộng, con trai mới không thể từ chối. Đường Duệ cũng bị tôi tóm gọn trong tay như vậy."

"Liễu Chi nói gì?"

Bạch Chi nheo mắt cười, vén váy ngồi một bên trên ghế, "Ha, việc này tôi phải nói thật kỹ với cô."

"Con bé nói nó coi trọng một thiếu niên dự thi cuộc thi dương cầm, nói thằng nhóc đó rất dịu dàng, khóe mắt có một nốt ruồi, từng giúp con bé nhặt đồ, hai người quen nhau được một tháng, Liễu Chi liền tỏ tình nhưng đối phương không đồng ý!"

"Cho nên con bé hỏi cô cách theo đuổi con trai?"

"Kihông phải, tiếp đó mới đáng nói! Con bé trực tiếp cưỡng hôn cậu trai kia, chính miệng con bé nói cho tôi!"

Vệ Duy Nhất sửng sốt, khó mà tin nổi.

"Cô nói đùa......"

"Tôi lừa cô làm gì chứ? Nó cũng là con gái nuôi của tôi đó được không? Tóm lại tiểu nha đầu này không đơn giản, việc cưỡng hôn này tôi còn chưa dám làm đâu."

Cách tỏ tình bá đạo này có chút quen quen.

Vệ Duy Nhất bị tin này làm cho chấn động, không biết có nên nói cho Liễu Dục hay không. Mà dù hắn biết, hẳn là sẽ xúi giục con gái.

......Đừng nói với hắn thì hơn.

"Trước tiên cứ quan sát rồi nói, nếu con bé thực sự có vấn đề, tôi sẽ tâm sự cùng nó."

Bạch Chi hưng phấn vỗ vai cô, "Nếu con bé nói gì với tôi, tôi sẽ báo cho cô!"

Thấy cô ấy chuẩn bị xoay người rời đi, Vệ Duy Nhất gọi lại, "Cô và Đường Duệ tính khi nào có con?"

Cô vỗ nhẹ lên mặt, "Có con làm gì chứ, nhìn gương mặt này của tôi đi, tôi phải tốn không ít công sức điều tra gu thẩm mỹ của anh ấy, nhỡ sinh con xong bị biến dạng thì sao, con lớn lên không giống tôi thì sao? Tôi không muốn đâu, con gái cô rất xinh đẹp, có thêm một cặp ba mẹ cũng không vấn đề gì."

Vệ Duy Nhất cười, lắc đầu không nói gì.

Lúc trước cô đã lén hỏi Đường Duệ,  có đúng là anh thật lòng thích Bạch Chi hay không.

"Sao có thể, vốn dĩ là tôi nhìn trúng gia thế nhà cô ấy, nói thật, tôi có tâm tư riêng, tôi không muốn đang trèo cao thì té ngã, có lẽ tôi sẽ chậm rãi thích cô ấy."

Con người đều rất ích kỷ, có lẽ vì vậy mới muốn duy trì hình tượng tốt đẹp.

Sau khi cuộc thi kết thúc, Liễu Chi giành được giải nhất. Thế nhưng khi về nhà lại bắt đầu nổi hứng nhờ Liễu Dục dạy nấu cơm.

Liễu Dục bất ngờ, hỏi cô vì sao.

"Không phải có câu nói phụ nữ phải biết nấu cơm mới nắm được dạ dày đàn ông sao?"

"Ai nói? Con xem vợ của ba có nấu cơm không? Không phải vẫn nắm được trái tim ba đó sao?"

Cô dừng tay, quay đầu há mồm trợn mắt, "Ba già, ba đừng ở trước mặt con ân ái nữa, làm như một mình ba có vợ vậy! Còn không phải bị vợ quản nghiêm à?"

Hắn vươn chân đá nhẹ một cái vào chân cô, Vệ Liễu Chi không kịp phòng bị suýt chút nữa đã quỳ xuống, vội vàng đỡ lấy bồn nước.

Liễu Dục nghiêm khắc lườm cô, "Con bé không biết lớn nhỏ này, con xem vợ ba có dám mắng ba trên giường không?"

Vệ Liễu Chi nghi hoặc.

"Khụ!"

Trong phòng khách truyền đến ho khan, Liễu Dục ngẩng đầu nhìn, thấy cô tức giận trừng hắn thì bật cười.

"Bà xã, con bé còn nhỏ cũng không hiểu đâu, anh nói chơi thôi."

"Còn dám nói bậy nữa em sẽ không để yên cho anh đâu đó!"

Vệ Liễu Chi không hiểu, nhìn người đang nghiêm túc làm việc trên sô pha, lại nhón chân lặng lẽ hỏi hắn một câu.

"Ba, ba theo đuổi mẹ con như thế nào vậy?"

Tốc độ thái rau chậm lại, Liễu Dục vắt óc tìm câu trả lời.

Cưỡng gian?

Không được......

Hắn nhìn con dao gấp trên bàn, cầm lên xoay một vòng, cúi đầu nhỏ giọng nói.

"Năm đó là do ba cầm dao ép mẹ con gả cho ba! Nói cho con biết, năm đó mẹ con một câu cũng không dám nói, thành thành thật thật đi lãnh chứng."

Ánh mắt Vệ Liễu Chi nhìn hắn hắn lập tức trở nên sùng bái hơn rất nhiều, cô giơ ngón cái.

"Thật lợi hại!"

Liễu Dục đắc ý hừ một tiếng, nhưng hắn không nghĩ tới, biện pháp này đã khắc sâu vào tâm trí cô.

Hai giờ sáng, Vệ Liễu Chi từ trong ổ chăn bò dậy, nương theo ánh trăng qua cửa sổ đi vào phòng bếp, sờ soạng một hồi, cuối cùng cũng tìm được một con dao gấp gọt hoa quả.

Lưỡi dao sắc bén loé lên, cô nhìn ngắm con dao kỹ càng, sau đó vừa lòng cất đi, nở ra một nụ cười quyến rũ, hai lúm đồng tiền cũng mơ hồ hiện ra.

Nếu không đồng ý thì uy hiếp anh ấy, mẹ nuôi đã nói, thích ai thì nhất định phải có được, huống chi, gia thế của cô không có điểm gì để chê.

Chờ xem, chắc chắn anh là của em.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...