Xuân đi hạ tới, cơ thể Tần Thục bắt đầu xuất hiện tật xấu, ngoại trừ làn da chồng chất vết thương thì không hề nhìn ra bất cứ một dấu hiệu lão hoá nào, nhưng thân thể vì hàng năm luôn ngây ngốc trong phòng, sức đề kháng trở nên cực kỳ kém.
Đặc biệt là sau khi bị hắn ngược đãi, hệ miễn dịch cũng dần yếu đi, bà nhiễm phong hàn, xương cốt bắt đầu già hoá.
Nơi đây là vùng duyên hải, đặc biệt là khi thời tiết giá lạnh, nhiệt độ không khí giảm xuống, cơ thể bà liền chịu không nổi, ngay cả cánh tay cũng không thể động đậy được.
Số lần làm tình giảm bớt, trừ việc ép bà ăn cơm thì là uống thuốc. Bó lớn bó nhỏ thuốc chất đầy đầu giường. Liễu Quý Xuyên càng ngày càng lo âu, không rảnh bận tâm tới công ty, ngày ngày ở nhà tìm bác sĩ tới khám bệnh.
Cảm xúc nóng nảy trong hắn cũng dần giảm đi, dù dễ nổi giận cũng không dám bộc phát lên bà, sợ sẽ khiến bà chịu kích thích, làm bệnh tình càng thêm nghiêm trọng.
Cứ như vậy nửa tháng, mùa đông lạnh lẽo làm cho sức khoẻ bà kém đi, hắn chuẩn bị đổi sang một nơi ở mới giúp bà trị liệu. Hắn chọn Singapore là đất nước nhiệt đới, triệu tập đội ngũ y bác sĩ, dùng một ngày đưa bà đi, nhốt bà trong phòng hơn nửa quảng đời còn lại.
Tần Thục bắt đầu ho khan, mỗi lần ho là một lần đau đớn.
Bọn họ tạm thời dừng chân ở khách sạn, đội ngũ y bác sĩ ở bên cạnh quan sát cả ngày lẫn đêm, không dám sơ xuất, chỉ sợ bà sẽ tử vong bất cứ lúc nào.
Mép giường ngày càng xuất hiện rất nhiều thiết bị y tế bà nhìn không hiểu, có thứ dùng để kẹp ngón trỏ, cũng có thứ dán lên người bà.
Ban đêm nhiệt độ vẫn rất cao, dù vậy trong phòng vẫn bật sưởi. Liễu Quý Xuyên cúi đầu ngồi trên ghế bên cạnh mép giường, trong phòng chỉ có tiếng thở của Tần Thục.
"Khụ...... Khụ khụ, khụ!"
Bà lại bắt đầu ho khan, cơ thể đau quá. Tần Thục mỏi mệt mở to mắt, đôi môi khô ráo khẽ đóng mở.
"Liễu Quý Xuyên......"
Cơ thể người đàn ông cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu, mái tóc dài che đi hàng lông mày sắc bén. Khuôn mặt ông ta có chút nhu hòa, hốc mắt đỏ lên, ánh mắt vốn lạnh lùng lúc này lại không giấu được lo lắng, bất an nhìn bà.
"Để tôi chết đi."
Bà vẫn nói ra câu nói mà ông ta không muốn nghe nhất.
Liễu Quý Xuyên mím chặt môi, hô hấp nặng thêm.
Hắn vươn tay, chỉ vào nàng, uy hiếp cắn răng, đôi mắt trừng lớn, "Em đừng cho là anh không dám động vào em, câm miệng trị liệu tốt cho anh, còn dám nói lần nữa anh sẽ tát em!"
Nước mắt bà không có chút dấu hiệu báo trước mà nhỏ lên gối, ngước đôi mắt không chút ánh sáng nhìn hắn.
"Vì sao...... Tôi đã trở thành như vậy, anh vẫn không chịu buông tha tôi?"
Hầu kết hắn lăn lộn một vòng, mắt cũng càng ngày càng hồng.
"Buông tha cho tôi đi, tôi đau lắm, như vậy còn chưa đủ sao? Cái gì tôi cũng đã cho anh hết...... Tôi còn có gì đáng giá để anh níu giữ?"
"Là em không chịu buông tha cho anh!"
Hắn hung ác rống to, nước mắt nhanh chóng chảy ra bên ngoài, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận.
"Tần Thục! Em là người không tim không phổi, đã ở bên anh nhiều năm như vậy, đến khi nào em mới chịu nhìn anh một cái? Em không nói yêu anh, em không thích anh, lúc nào cũng chỉ nghĩ tới việc chạy trốn. Anh chịu đủ rồi, Tần Thục, anh chịu quá đủ rồi!"
Hắn giống như điên mà kêu gào, hai tay nắm chặt tóc như muốn bứt hết chúng xuống, nước mắt chảy dọc theo cằm rơi xuống đất, "Phải làm sao em mới chịu yêu anh? Ngoại trừ thả em đi, ngoại trừ khiến em chết, rốt cuộc em muốn anh làm sao? Anh không uy hiếp em nữa, rốt cuộc phải làm gì mới có thể giữ em lại?"
"Anh còn cho rằng em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, kết quả là không phải! Tất cả đều do anh tự mình đa tình. Em yêu anh đi, cũng buông tha cho anh đi? Anh cầu xin em. Cả đời dài như vậy, yên ổn cùng anh đi tới cuối đời được không?"
Hắn khom lưng, một tay đỡ mép giường, thống khổ nắm chặt ngực mình. Hô hấp cũng trở nên đứt quãng, đôi mắt có chút dữ tợn, dung mạo yêu nghiệt vì không thắng nổi dấu vết thời gian mà bắt đầu tiều tụy.
Tần Thục chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Bà không nói ra câu nói hắn muốn nghe.
Chính vì cả đời dài như vậy, cho nên mới không muốn ở bên hắn. Vì sao bà không thể có được cuộc sống mà mình mong muốn.
Trị liệu gần hai tháng, bệnh tình của bà được đến khống chế. Liễu Quý Xuyên muốn dốc hết tâm sức chăm sóc bà, quyết định nhường lại công ty, sau đó mua một căn biệt thự an tĩnh ở ngoại ô, dân cư thưa thớt. Ngoại trừ đội ngũ y bác sĩ đúng giờ tới khám thì không hề có nhiều người tới, mỗi bữa ăn hàng ngày cũng đều do hắn tự mình nấu.
Ánh mặt trời vẫn sáng chói như cũ, thời tiết hơn ba mươi độ nhưng cũng không dám mở điều hòa. Tần Thục thậm chí còn được mặc một chiếc áo khoác mỏng, ngồi trên xe lăn, ngắm nhìn cánh đồng ngô tươi đẹp.
Không biết đã bao lâu bà không được hít thở không khí trong lành bên ngoài. Lúc này được nhắm mắt tận hưởng ở nơi đây, cho dù gió nóng hầm hập thổi tới, đối với bà mà nói cũng cực kỳ ấm áp.
Liễu Quý Xuyên đã phơi xong quần áo, hắn nhấc ghế tới ngồi bên cạnh bà, thân ảnh cao lớn đã che đi một phần ánh nắng.
Bà mở mắt, ngẩng đầu nhìn bầu trời, bàn tay đang đặt trên gối lại bị hắn nắm lấy.
Tay hắn rất lớn, toàn bộ mu bàn tay bà đều được bao bọc, hắn ôn nhu vuốt ve làn da mềm mại của người phụ nữ.
Hắn quay đầy nhìn gương mặt nghiêng nước nghiêng thành kia, đầu mũi đỏ hồng, đôi môi mềm mại ướt át, trên trán lấm tấm đổ chút mồ hôi vì nóng nực.
Vẫn là gương mặt đó, ngoại trừ nụ cười đã mất đi từ lâu, mọi thứ đều giống như hồi xưa hắn từng gặp bà.
"Tần Thục."
Người bị gọi tên không đáp lại, cũng không muốn đáp lại.
"Buổi tối em muốn ăn gì?"
"Ăn chút thịt đi, em gầy rồi."
"Vậy ăn sườn nhé, lát nữa anh bảo người làm đưa tới, hầm cho em một ít."
"Em không ăn gừng, vậy chúng ta cho cái khác nhé. Em còn muốn ăn gì không? Có muốn ăn thịt gì khác không?"
Hắn tự mình nói, tựa như biết bà sẽ không đáp lại, nhưng cũng không hề dừng lại.
"Ăn rau đi."
Bà đột nhiên mở miệng, Liễu Quý Xuyên sửng sốt, mở to mắt.
"...... Em muốn ăn rau?"
"Ừ."
Đôi mắt Tần Thục vẫn nhìn vào không trung xanh thẳm, không chút để ý tới người bên cạnh đang vui vẻ sắp điên.
"Được, anh sẽ bảo người làm đưa tới đây. Em muốn ăn rau xào hay là rau luộc? Có ăn thịt không, có muốn ăn gì khác không?"
Giọng nói của hắn có chút khác thường, hưng phấn, thậm chí kích động.
"Đều được."
Hắn vội vàng đồng ý, đi vào phòng gọi điện thoại cho người làm đưa đồ ăn tới.
Ánh mắt Tần Thục chậm rãi rơi xuống hai bàn tay đang nắm chặt của mình. Trên ngón áp út là chiếc nhẫn kim cương màu bạc. Bà khẽ thở dài, hô hấp cũng dần nặng nề.
Cả đời, như vậy cũng dài quá.
Hà cớ gì đâu, Tần Thục.
Bạn thấy sao?