Tần Thục đã rất lâu rồi không xuống giường, nghe những người trong đội y bác sĩ nói cơ thể bà không thích hợp để đi ra ngoài, chỉ cần dính chút vi khuẩn là có thể nguy hiểm tới tính mạng. Trải qua cơn cảm mạo lần trước, suýt chút nữa là đi đời.
Mùi thuốc sát trùng thường xuyên xuất hiện trong phòng, thậm chí không một ai dám tùy tiện cầm đồ gì đó vào phòng, trước khi cầm vào đều phải khử độc.
Liễu Quý Xuyên ngồi bên mép giường, cho bà xem ảnh trong di.
Đó là tấm ảnh của một bé gái đang nhắm mắt há to miệng khóc, tay nhỏ nắm chặt thành nắm đấm, làn da trắng trẻo xinh đẹp.
"Con trai à?" Bà hỏi.
"Con gái."
Tần Thục nhìn bức ảnh kia chằm chằm, nhẹ nhàng hỏi một câu, "Tôi có thể đi gặp không?"
"Em muốn gặp ai?"
"Mẹ của nó."
Liễu Quý Xuyên khoá màn hình, "Em không được phép gặp ai hết."
"Chẳng lẽ cả đời này tôi không thể ra ngoài sao?"
Giọng nói của bà trở nên bất lực, ánh mắt mỏi mệt nhìn hắn.
"Bác sĩ chưa nói với em sao? Thân thể của em đã thành như vậy, em còn muốn đi đâu? Ở đây có gì không tốt?"
"Anh thật sự muốn nhốt tôi như vậy cả đời?"
"Tần Thục, em nghe lời chút."
Bà không nói chuyện nữa.
Liễu Quý Xuyên cũng không ngừng tìm cách để bà không cảm thấy nhàm chán. Bà cần uống thuốc mới có thể bảo đảm sức khỏe, mà phải là bà tự nguyện uống, nếu không cơ thể sẽ bị kích thích.
Liễu Dục gửi cho hắn tấm ảnh kia, Liễu Quý Xuyên cảm thấy để bà xem một chút cũng có thể khơi dậy sự hứng thú của bà, lập tức gọi điện thoại kêu hắn gửi thêm mấy tấm.
"Ảnh gì mà ảnh, tôi gửi nó vào nhà trẻ rồi, vướng víu."
"Mới sinh được mấy ngày mà đã gửi vào nhà trẻ? Năm đó sinh mày ra tao còn chưa ném mày vào đó!"
Liễu Dục "A" một tiếng, "Ông làm cha ra sao thì tôi làm cha như vậy! Nó là con của tôi, ông có quyền gì mà quản ?"
Hai người suýt thì cãi nhau một trận, Liễu Dục nổi giận đùng đùng tắt điện thoại. Liễu Quý Xuyên vừa mới thoát khỏi danh sách đen nay lại được thêm vào.
Liễu Quý Xuyên nấu xong cơm tối thì đi vào phòng ngủ, nhìn thấy Tần Thục đang cố chống cả người dậy.
"Em làm gì vậy?" Hắn vội vàng buông chén đũa, tiến lên ấn xuống bả vai bà xuống.
"Tôi muốn đi ra ngoài."
"Em đi ra ngoài làm gì?"
Hắn không khống chế được cảm xúc mà rống lên khiến Tần Thục dại ra nhìn hắn.
"Em không được ra ngoài, ngoan ngoãn đợi ở đây đi!"
"Anh phải làm tới mức này sao?" Nước mắt Tần Thục rơi tí tách, "Có thể đừng có cãi nhau với tôi không? Anh có biết tôi cứ mãi ở trong phòng có bao nhiêu khó chịu không? Nếu đã không muốn để tôi đi ra ngoài thì vĩnh viễn đừng để tôi đi. Vì sao đã để tôi ra ngoài còn giam tôi lại?"
Loại cảm giác vừa có tự do lại đột nhiên bị tước đoạt có bao nhiêu tuyệt vọng, hắn vốn không biết.
Tâm tình Liễu Quý Xuyên nháy mắt lạnh xuống.
Lại là vẻ mặt này, bà đã chịu đủ rồi.
"Liễu Quý Xuyên...... Anh đủ rồi đấy, đủ rồi! Cả đời tôi cứ mãi sống dưới cái bóng của anh như vậy sao, đến khi nào anh mới bằng lòng buông tha cho tôi?"
Tóc Tần Thục bị hắn nắm chặt, da đầu giống như bị lột ra ngoài. Khuôn mặt Liễu Quý Xuyên vì tức giận mà nếp nhăn ở khóe mắt co giật.
"Tần Thục, tôi cho em mặt mũi nhưng em lại không biết điều phải không?"
Bà run rẩy, khuôn mặt tái nhợt.
"Có phải em cảm thấy gần đây tôi đối xử với em tốt quá nên càng ngày càng quá phận? Tính tôi thế nào em còn không hiểu?"
Hắn hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua hoàng hôn bên ngoài cửa sổ, nở nụ cười. Hắn cởi cúc áo, "Thời gian vẫn còn sớm, chúng ta từ từ làm."
"Liễu Quý Xuyên...... Anh còn không bằng súc sinh."
"A, hôm nay tôi sẽ cho em thấy tôi là thứ gì!"
Tần Thục khóc lóc, cố gắng phản kháng nhưng cũng vô dụng, móng tay bà bấm sâu vào da thịt hắn, hai chân giơ cao. Liễu Quý Xuyên lạnh lùng cởi bỏ quần, bịt miệng bà cảnh cáo.
"Ông đây đã chơi em bao nhiêu lần rồi, khóc cái gì? Em khóc một lần tôi cắm vào mười cái! Càng khóc tôi càng hưng phấn, để xem em còn dám chống đối không!"
Tiếng khóc của Tần Thục nghẹn lại, nhưng nước mắt không kìm được mà trào ra. Bà không còn sức giãy giụa, hai tay nắm chặt ga giường.
Hắn mặc kể nỗi đau đớn của bà, mặc kệ bên dưới có ướt hay không.
"Không phải em vừa nói tôi không bằng súc sinh sao? Vậy em như này là sao? Kẹp chặt như vậy làm gì? Nói xem ai đang thao em? Nói!"
Âm đạo khô khốc bị cắm vài cái đã khiến bà đau đến chết đi sống lại, "Súc sinh, nhẹ chút, Liễu Quý Xuyên!"
"Bây giờ thì biết cầu xin tôi nhẹ? Vừa rồi em nói gì? Không phải mắng tôi sao? Mắng tiếp xem!"
Ánh mắt hắn trở nên âm trầm, hắn cúi đầu cắn lên da thịt bà, sau đó há miệng mút sạch máu vào trong. Tần Thục sợ hãi không dám động, thậm chí không thể khóc thút thít.
Bà nhẹ giọng kêu rên, Liễu Quý Xuyên bóp cổ bà.
"Chịu đựng! Không phải đã chịu hơn nửa đời rồi sao?"
Lồng ngực hắn phập phồng, nước mắt cũng dâng lên ngày càng nhiều, hạ thân trướng đau, côn thịt đâm vào âm đạo khiến cho vách tường yếu ớt đổ máu.
"Tha cho tôi đi...... Tha cho tôi."
Lúc nào cũng là những lời này, hắn nghe đến phát ngán, càng lúc càng dùng sức tra tấn bà. Bà không muốn cái gì nhất, hắn càng phải ban cho bà, khiến bà tuyệt vọng, chỉ có như vậy bà mới chịu khuất phục.
"Thao chết em! Được ở bên tôi nửa đời người là may mắn của em. Tôi chỉ mới đối xử với em tốt một chút, em liền khôi phục bản tính phải không? Tần Thục à Tần Thục, em xứng đáng bị tôi tra tấn cả đời!"
"Ô...... A, ô ô, làm tôi đến chết đi! Tôi chịu đủ rồi, cứ khiến tôi chết đi."
Cổ tay bị túm chặt, hai mắt bà trừng lớn, không thốt ra nổi một câu. Người đàn ông lạnh lùng phun ra mấy chữ, cả khuôn mặt như vừa bò lên từ địa ngục.
"Em xong rồi."
"Tôi chơi chết em!"
Côn thịt điên cuồng cọ xát trong âm đạo khô ráo, máu tươi dần rỉ ra, hắn làm tình không chút thương tiếc, cơ thể Tần Thục theo từng cú thúc mà đập vào thành giường, phát ra tiếng vang thùng thùng.
Có lẽ đã lâu không làm tình, kích thích quá độ khiến bà rất nhanh ngất đi. Liễu Quý Xuyên nắm tóc bà, muốn bà mở to mắt, hai mắt hắn tràn ngập tơ máu, hỏi bà tại sao không chịu nghe lời.
"Em muốn anh phải làm sao? Em muốn gì anh cũng đều cho em, có phải em muốn anh chết mới bằng lòng yêu anh không hả, Tần Thục?"
Bọn họ dành nửa đời người tra tấn lẫn nhau, nếu ai cũng không có được thứ mình muốn, vậy thì cứ mãi làm tổn thương nhau đi. Hắn không sợ, cho dù có chết, chỉ cần chết chung là được.
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 1 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bạn thấy sao?