Chương 8: 08. Chạy tiếp xem nào!

Mấy người trong ký túc xá chỉ chăm chăm nhắm vào cô, cô cũng đã tập mãi thành thói quen, trước nay cô chưa từng muốn phí phạm tinh lực cùng nước miếng của mình lên người bọn họ, bọn họ nhìn cô thấy khó chịu cũng là một loại thành kiến, mà thành kiến của cô chính là coi bọn họ như không khí.

Thế nên lúc này giường đệm của cô bị ném ra, cô cũng chỉ đi tới nhặt lên, đem những rương hành lý trên giường xuống, một lần nữa sửa sang lại giường, sau đó đặt đồ lại chỗ cũ.

Ban đêm, cô nghe thấy một lượng lớn từ ngữ nhục mạ mình, nhưng cô không hé răng, không nói không rằng nhắm mắt ngủ, đưa lưng về phía bọn họ, mà ba người kia vẫn cố ý mở to âm lượng mắng cô.

Đồ đê tiện, kỹ nữ, ngu ngốc, chó cái......

Ba ngày sau, Vệ Xuyên lại không liên lạc được, cô gọi ba cuộc điện thoại cho ông nhưng không có ai nghe.

Vệ Duy Nhất rất đau đầu, bởi vì cô sắp phải thi, sau khi thi xong còn phải tới công trường tìm ông.

"Vệ Xuyên à, hôm qua ông ta không tới, chỗ tôi còn một đống việc chờ ông ta tới làm đây, ai biết ông ta đã đi đâu, cô là con gái còn liên lạc không được huống hồ là bọn tôi."

Kết quả vẫn là thất vọng, thanh âm gõ thép đinh tai nhức óc quanh quẩn bên tai, cô đi ra khỏi công trường, cầm di động chuẩn bị gọi lại cho ông.

Vừa mới ngẩng đầu, bỗng có một chiếc siêu xe dừng trước mặt cô, cửa bị mở, một đôi giày cao gót màu trắng vươn từ trong ra, đáy lòng cô trầm xuống, xoay người chuẩn bị rời đi.

Quả nhiên, phía sau truyền đến thanh âm.

"Đừng đi mà Vệ Duy Nhất."

Giọng nói bén nhọn cực kỳ chói tai gọi cô.

Vệ Duy Nhất cắt đứt cuộc điện thoại không có ai nghe, sắc mặt xa cách quay đầu nhìn cô ta, "Có chuyện gì không?"

Mái tóc cô ta đen dài uốn xoăn, váy trắng trễ vai gợi cảm, ngẩng cao khuôn mặt đã được phẫu thuật thẩm mỹ theo xu hướng Hàn, toàn thân toả ra mùi tiền, khuỷu tay đặt trên cửa sổ siêu xe, nhìn cô híp mắt cười.

"Tới tìm ba cô à? Không có tiền sao? Hiện tại cô đang học ở đâu, ở chỗ nào vậy, sao tôi ở Đế Đại hơn một năm nhưng chưa từng thấy cô, có phải cô không thi đậu đúng không?"

"Rõ ràng cô học rất giỏi mà, chẳng lẽ không có tiền đi học?"

Cô ta tự nói rồi lại ha ha cười, "Tôi cảm thấy cũng đúng, ba cô một tháng kiếm được có 3000, sao có thể lo được học phí một năm ba vạn ở Đế Đại cho cô, cô thật đáng thương, rõ ràng thành tích học tập tốt như vậy, cuối cùng không phải vẫn thất bại trước hiện thực à."

"Nói xong chưa?"

Cô lạnh giọng, mặt vô biểu tình, "Không còn chuyện khác thì tôi đi trước."

"Vội cái gì, qua đây!"

Cô xoay người nhấc chân, giọng nói bén nhọn phía sau lại vang lên, "Nếu cô không tới đây, tôi sẽ khiến cho ba cô mất chức! Tiền lương một tháng chỉ còn một ngàn, như vậy bản thân ông ta còn lo chưa xong, chứ đừng nói tới chuyện nợ nần nhà cô!"

Vệ Duy Nhất dừng bước, đứng yên một giây, sau đó xoay người đi qua.

"Có chuyện gì nữa?"

Đôi môi đỏ chót kiêu ngạo nhếch lên, trong mắt là chùm tia sáng đắc ý, "Quỳ xuống, dập đầu trước mặt tôi hai cái."

Tài xế bên trong xe bất an, quay đầu nhắc nhở, "Tiểu thư......"

Bạch Chi vốn đã khó chịu với cô từ rất rất lâu, kể từ cấp 2 cô ta đã bắt đầu bị một cỗ lực lượng vô hình áp bách, bất kể là thành tích hay bộ dạng của cô đều hơn cô ta, nhưng trên đời này không có ai là vĩnh viễn thuận buồm xuôi gió, lần này rốt cuộc cô ta cũng có thể ở trước mặt cô xoay người, biến cô thành chó, sao có thể dễ dàng thả cô đi.

"Tôi bảo cô quỳ xuống, nghe không hiểu tiếng người sao!"

Vệ Duy Nhất chớp mắt nhìn, đó là phú quý tiền tài mà cô vĩnh viễn không bao giờ có.

"Cô nên trở về uống thuốc." Cô nói.

"Cô nói cái gì?"

Cô ta trợn tròn đôi mắt khiến hai mí cắt hiện ra dấu vết rõ ràng, Vệ Duy Nhất bỏ của chạy lấy người, mặc kệ tiếng kêu chói tai phía sau, "Vệ Duy Nhất, sao cô dám làm thế!"

"Chỗ này, chõi này!"

Ngô Đoạn chỉ vào công trường đối diện, nói với hắn, "Anh Liễu, lão Vệ Xuyên kia làm việc ở công trường này, mấy ngày trước bỗng trực tiếp đưa cho em 50 vạn, em còn đang nghi ngờ ông ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, bây giờ khẳng định là vẫn còn! Chẳng qua không muốn trả cho em nên mới bỏ trốn, nếu hôm nay bắt được ông ta, em khẳng định sẽ rũ toàn bộ tiền trên người ông ta xuống!"

Liễu Dục híp mắt, nhìn sang hướng đối diện thông qua cửa sổ xe Minibus, người kia sao lại trông quen thuộc như vậy.

Thẳng đến khi hắn nghe được một tiếng kêu tên chói tai, Vệ Duy Nhất.

Không sai.

"Anh Liễu, đi đâu thế!"

Hắn mở cửa xuống xe, bước nhanh về phía đối diện, nhìn thấy cô đi đằng trước, phía sau lại có một nữ nhân trông như yêu quái đuổi theo, cô ta nâng tay lên, giây tiếp theo liền bắt được tóc cô.

Liễu Dục đột nhiên dừng lại, hắn trơ mắt nhìn cô khom lưng quay đầu, duỗi chân ra quét một cái, động tác liền mạch lưu loát, người phía sau trực tiếp bị cô gạt ngã trên mặt đất.

"A! Vệ Duy Nhất cô con mẹ nó chán sống rồi!"

Cô cúi đầu nhìn cô ta đầu tóc tán loạn chật vật, không chút gợn sóng nói, "Là cô chọc tôi trước."

'Bạch bạch bạch'

Một tràng pháo tay không thích hợp phát ra, Vệ Duy Nhất quay đầu nhìn lại, thấy Liễu Dục lười biếng cười nhạo người đang quỳ rạp trên mặt đất.

"Ui, đây không phải đại tiểu thư Bạch gia sao? Sao lại ở nơi này chơi trò dập đầu thế?"

"Anh mẹ nó......"

Cô ta vội vàng từ trên mặt đất bò dậy, tài xế trong xe vội vàng đi xuống, đỡ cô ta nhỏ giọng nhắc nhở, "Tiểu thư, đừng náo loạn nữa, cô ở trước mặt cậu ta nói chuyện thu liễm chút! Bạch tổng còn đang hợp tác với bọn họ."

Cô ta lau khóe miệng, khinh thường cười, "Một đứa con hoang lưu lạc đầu đường xó chợ mà thôi, có gì mà phải sợ!"

"Con hoang?"

Liễu Dục kiêu ngạo nghiêng đầu liếm răng, "Ai nói cho cô? Cô chán sống rồi à."

Hắn lấy ra một con dao gấp nhỏ từ trong túi, cầm trên tay xoay tròn hai cái, sau đó ném thẳng qua chỗ cô ta.

"A!"

Bạch Chi sợ tới mức vội vàng trốn ra sau lưmg tài xế, kết quả con dao kia lại xoay chuyển, bay vút qua cô ta quay về trong tay hắn.

Liễu Dục cười lạnh, "Cái gì nên nói, cái gì không nên nói, nhớ kỹ cho ông."

Vệ Duy Nhất lui về sau hai bước, nhân lúc hắn không để ý liền xoay người chạy.

Liễu Dục quay đầu, Ngô Đoạn đánh xe Minibus qua, mở cửa sổ thét to, "Anh Liễu."

Hắn nhanh chóng kéo cửa ngồi lên xe, thu lại dao nhỏ, "Đuổi theo cô gái phía trước."

"Được!"

Vệ Duy Nhất đã dùng hết toàn lực chạy trốn, đến khi quay đầu lại nhìn thấy có xe đang đuổi theo, liền không chút do dự chạy lên sườn núi đối diện.

Ai biết xe kia vẫn không sợ chết mà xông lên, cửa xe đột nhiên bị mở ra, cánh tay cô bị một bàn tay bắt được kéo vào bên trong.

"A!"

Toàn bộ thân mình bị nện trên ghế da cứng nhắc, cổ non mịn bị người phía trên bóp chặt, tóc mái trên trán hắn rơi xuống dưới, bộ mặt tựa như thú hoang vì bắt được con mồi mà hưng phấn, nhe răng nhếch miệng, ý cười hung ác khiếp người.

"Bắt được em rồi, chạy tiếp xem nào!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...