CHƯƠNG 8: D Y DƯA
Edit: Nắng
"Mèo hoang hiếu chiến mà, rất bình thường."
Cố Ngạn Bình vô thanh vô thức xuất hiện ở sau lưng, giọng giễu cợt, cảnh sát phái đi hỏi Hàn Trân thực chất là do hắn phái đi.
Mỗi một lời cô nói, Cố Ngạn Bình đều biết rõ ràng, trong tay hắn còn cầm một bao thuốc lá đầu mềm Trung Quốc đưa cho anh.
Quý Đình Tông từ chối: "Hút không quen."
Anh quen hút thuốc hiệu Hòa Thiên Hạ, nhiều khói, hương vị êm dịu và ngọt ngào, giá thị trường khoảng 20.000 NDT/bao, không cần phải tự mua mà được cơ quan cấp cho thường xuyên.
Cố Ngạn Bình tự mình châm lửa: "Lúc đi tìm anh có thấy một phòng trà phong cảnh cũng đẹp lắm, đi ngồi một chút không?"
Trong lúc lãnh đạo đang nói chuyện, cho dù là nói chuyện phiếm đi chăng nữa thì Mân Thanh là cấp dưới, cũng sẽ biết điều mà né qua một bên.
"Buổi chiều có đại hội."
Anh không hề cố gắng từ chối, Mân Thanh thuận đường trả lại hai chiếc điện thoại, một là cá nhân, trống rỗng, thậm chí còn không được sử dụng.
Một cái khác dùng để làm việc, hàng trăm cuộc gọi nhỡ, còn tin nhắn thì bây giờ vẫn đang nổ liên tục. Ở văn phòng tỉnh ủy, mỗi một sự kiện đều là chuyện lớn, từ chuyện nhỏ nhặt như dưa muối ở vùng nông thôn nghèo đến các vấn đề quyết định của Ủy ban thường vụ.
Cấp dưới phân loại nộp lên cấp trên, sau đó mới đến Bí thư tỉnh ủy là Quý Đình Tông ký duyệt.
Cũng may cậu là người cuồng công việc nên gánh vác được, làm việc công bằng không bị ảnh hưởng bởi yếu tố tình cảm nên được Quý Đình Tông tán thành khá cao.
"Không nói về công việc, thì nói về vấn đề tình cảm cá nhân." Cố Ngạn Bình phun ra một làn khói từ trong mũi, "Cô Hồ chính là em nuôi của tôi, bao nhiêu giáo sư đại học chính trị và pháp luật theo đuổi cô ấy không bỏ..."
Quý Đình Tông liếc hắn một cái: "Xong chưa."
Anh mặc áo khoác, vừa đi xuống hành lang vừa ngắm cảnh hồ nước ở phía xa lấp lánh ánh trăng, có mấy cái thuyền đánh cá đậu trên mặt hồ, an lành, yên bình, tình thơ ý họa.
Quý Đình Tông không bận tâm thưởng thức, ánh mắt dừng lại phía sau một đài phun nước, có một cô gái dựa sát vào cột trụ, thân hình nhỏ bé ngẩng lên, hai tay vòng dưới ngực, cố nén không run rẩy.
Chiếc sườn xám màu trắng nhìn qua đơn bạc biết bao nhiêu, Quý Đình Tông đại khái biết một chút.
Hàn Trân lạnh đến mức mắt cá chân mất đi huyết sắc, thật sự không muốn tán dóc ở chỗ này, Chu Tư Khải trước mắt cũng không bỏ qua cho cô.
Vẻ mặt dịu dàng thường ngày của anh ta đột nhiên lộ ra một chút sát ý, "Ai có thể giúp cô? Hàn Trân, cô ngủ với ai?"
"Có liên quan gì đến anh không?"
"Sao lại không liên quan gì đến tôi?" Chu Tư Khải xắn tay áo lên, nâng cô lên, "Lúc kết hôn cô đã nói, để lại lần đầu tiên cho tôi, lời hứa cũng phải thực hiện đi."
Hàn Trân tức đến mức nhắm nghiền hai mắt, sau đó mở ra nhìn về phía khác, cô thực sự bị mù mới yêu phải loại đàn ông xảo trá này.
Đã ly hôn đến nơi rồi còn nảy lòng tham chiếm hữu với vợ cũ, anh ta quan tâm thật à? Không uống thuốc anh ta còn chẳng cứng nổi với phụ nữ mà ở đây lên giọng.
Hàn Trân nói với giọng khàn khàn: "Chẳng phải anh muốn giữ danh tiếng à, anh kết hôn chỉ để làm bình phong che mắt người ngoài, hiện tại cấp quản lý của công ty ở đây anh đừng có ép tôi."
Chu Tư Khải nghẹn ngào, nắm lấy tay cô: "Hàn Trân, em muốn làm gì?"
Cô ra sức né tránh, nghiến răng nghiến lợi: "Ngoại trừ việc vạch trần bộ mặt thật về cuộc sống hôn nhân giả dối của anh hai năm qua thì tôi có thể làm gì."
Con thỏ bị ép quá cũng sẽ cắn người, Hàn Trân có ngoan ngoãn đến mấy cũng quá ức chế với cuộc hôn nhân giả dối này rồi.
Cô đã cố gắng rất nhiều, nếu Chu Tư Kỳ lừa dối, thờ ơ trong tình dục, dương vật không dùng được thì vẫn có cách chữa trị cho anh, ít nhất cô sẵn sàng đồng hành và quấn quýt.
Cắt đứt tình cảm trong một thời gian ngắn là không thể nào.
Nhưng xu hướng tính dục của anh có vấn đề, từ đầu đến cuối anh chỉ coi cô như người thân, điều này Hàn Trân không thể chấp nhận.
Dù đích đến của vợ chồng là tình yêu thành tình thân, cô đã cố gắng tự thuyết phục bản thân mình chỉ là trải qua cuộc sống của một đôi vợ chồng trung niên sớm hơn thôi.
Nhưng lý do thoái thác này không thuyết phục được trái tim, không phải Chu Tư Khải cưới xong mới gay, chính xác là hắn lừa cưới, ngay từ đầu đã không quan tâm, tất cả chỉ là lợi dụng.
Một lời thâm tình cho chó ăn, sự tức giận của Hàn Trân trỗi dậy.
"Cô không dám!" Chu Tư Khải chắc như đinh đóng cột, "Hai năm nay mẹ cô đều thua bài, tổng cộng nợ đến tận 700.000 tệ, tất cả đều do tôi chi trả, một người dẫn chương trình không tên tuổi như cô, lương có ngàn tệ trả nổi không?"
Cô dựa vào cột, hô hấp phập phồng kịch liệt: "Ai thiếu thì anh đi mà tìm người đó."
Chu Tư Khải đẩy cô: "Hàn Trân, cô không nên gây sự đến mức này, cái danh Chu phu chẳng lẽ nào không đem lại lợi ích cho cô?"
...
Hai người tranh chấp không quá mạnh, giọng nói lúc to lúc nhỏ có thể nghe được vài câu.
Quý Đình Tông rút điếu thuốc ra, mặt lạnh lùng cản gió châm lửa.
Cố Ngạn Bình dai như đỉa, không ngừng kể lể những phẩm chất tốt đẹp của Hồ Điệp cho anh nghe.
Phó giáo sư khoa luật, đã từng du học, có lý lịch chính trị trong sạch, vẻ ngoài hiền lành tao nhã, không hư hỏng, là một người hiền đức.
Quan trọng nhất là Hồ Điệp để ý đến anh.
Tâm trạng của Quý Đình Tông không được tốt lắm, trước đây anh đã từng phục vụ trong bộ đội. Những năm đầu ở trong quân đội, anh đã được một nhóm chiến sĩ nhận anh làm lão đại, từ nhỏ đã được giáo dục nề nếp, văn chương lẫn thư pháp đều giỏi, được lãnh đạo đánh giá cao, thăng chức liên tục.
Quan trường không có góc nào sạch sẽ cả, anh lộ ra vẻ sắc bén cũng suýt chút nữa thì bị thiệt thòi lớn, trước khi được điều động làm bí thư tỉnh ủy anh đã được mài giũa một thời gian dài từ cấp đơn vị lên trên, cũng biết tiến biết lùi, biết kiềm chế hơn nhiều.
"Anh vừa nói gì?"
Cố Ngạn Bình kinh ngạc, nãy giờ hắn nói gì một câu cũng không lọt: "Tôi bảo anh nên tìm một người phụ nữ tốt như Hồ Điệp."
Nói nãy giờ mà anh cũng không thèm tiếp lời, Cố Ngạn Bình hoàn toàn im lặng, nhìn theo ánh mắt của anh...
Hàn Trân vẫn đang tranh cãi với Chu Tư Khải.
Dường như Cố Ngạn Bình hiểu ra điều gì đó, thầm kinh ngạc: "Đây chẳng phải con mèo hoang anh gặp phải?"
Bạn thấy sao?