CHƯƠNG 9: ÁO MŨ
Edit: Nắng
Quý Đình Tông không nói có, cũng không nói không.
Chức vụ của hai người khác nhau, cảnh sát đóng ở tuyến một và hai trong việc phục vụ dân chúng, Cố Ngạn Bình xuất thân là một cảnh sát phòng chống ma túy, đã từng nằm vùng trong một băng nhóm buôn lậu ở biên giới mười năm, vinh dự lập được hai lần khen thưởng hạng hai.
Suýt chút nữa bị mất mạng ở tiền tuyến cho nên mắt nhìn người rất chuẩn, trong đầu cũng không có nhiều thắc mắc, hắn hỏi thẳng: "Đó không phải mèo hoang, mà là mèo đã có chủ, điều cấm kỵ nhất của người làm chính trị là hai nam tranh một nữ, anh mà cũng phạm sai làm?"
Quý Đình Tông liếc mắt: "Đang thẩm tra tôi?"
Cố Ngạn Bình cười ha ha: "Anh đoán người khác có ý đồ xấu xa được mà không cho người người ta đoán lại anh thấy sắc nổi máu dê à."
Anh nghiêm mặt: "Không phải vậy."
Hàn Trân là người dẫn chương trình, bình thường luôn chú trọng hình tượng, tập thể dục, ăn uống điều độ, luôn ngủ sớm nên trông trẻ hơn tuổi rõ rệt.
Cùng lắm là khoảng chừng hai mươi tuổi, thật sự anh nên kiềm chế, không nên động vào bởi rất dễ tạo ra tin đồn, nhưng trước khi chạm vào cô, anh thực sự không biết cô đã có chồng.
So với nhiều đồng nghiệp, sự nghiệp làm quan của Quý Đình Tông thuận lợi đến mức tên lửa cũng không đuổi kịp.
Là một trong những cán bộ cấp sở trẻ tuổi nhất đã vào thường vụ và được hưởng đãi ngộ của cấp thứ trưởng.
Cố Ngạn Bình là giám đốc công an cũng phải liều nửa cái mạng mới cùng cấp bậc với anh ở độ tuổi bốn mươi.
Các lãnh đạo cấp cao đều nghiêm túc nói anh phải yêu quý danh dự chính trị của bản thân.
Anh phải tiêu diệt ham muốn của mình cũng như ham muốn của kẻ khác.
Anh luyện tập đến độ chỉ cần nhìn ngoài mặt cũng đủ thấy sự uy hiếp của anh.
Nhưng trong vườn, anh lại bị thu hút bởi một đóa mai đỏ kiều mị, quyến rũ đến mức làm lộ ra bộ mặt thật của đàn ông.
"Không phạm sai lầm thì tốt, giờ vào trong với tôi nào, nói chuyện với Hồ Điệp nhiều xíu, cố gắng nhẫn nhịn đừng lui bước, bí thư Quý nhất định sẽ vào chùa làm hòa thượng."
Cố Ngạn bình nói xong liền kéo anh đến sảnh chính.
Thực ra anh gần như đã tỉnh rượu, một số đồng nghiệp nhìn thấy hai người nên ra xem, Quý Đình Tông trở về chỗ của mình không từ chối.
Tiếng ồn ào của vở kịch trong sảnh chính truyền đến lỗ tai Hàn Trân, cô và Chu Tư Khải tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, bất giác cảm nhận được cái lạnh.
"Ngày mai tôi sẽ dọn đi, chuyện đóng kịch tôi không thể diễn được nữa, chủ tịch Chu, nếu anh thật sự có bản lĩnh thì hãy kết hôn với người đàn ông của anh."
Chu Tư Khải chặn trước mặt cô: "Hàn Trân, nếu cô không chịu nghe thì đừng trách tôi ra tay độc ác."
Cô tức giận, đá hắn ta một cái, cô không dùng nhiều sức sợ đá hắn ta què rồi sẽ bị cảnh sát thẩm vấn, không dám gây chuyện.
Các quan chức của tỉnh đang tập trung ở đây, nhiều cấp bậc quan trọng đến mức điều cả quân đội và cảnh sát làm bảo vệ, nếu ồn ào quá mức tương đương với việc cô ấy phải đền tội ngay tại chỗ.
Sau khi vứt bỏ được chồng cũ, cô đi về phía cổng, bực mình đến mức đầu óc choáng váng cực kỳ, giờ cô chỉ muốn về nhà.
Cảnh sát phụ trợ ngăn cô lại, yêu cầu cô xuất trình giấy tờ tùy thân.
Giấy tờ tùy thân? Cô sửng sốt: "Tôi nhớ lúc vào đã kiểm tra rồi mà."
Cảnh sát phụ trợ nói rằng mẫu đăng ký tạm thời chưa được xác minh, chỉ thị của cấp trên vui lòng xuất trình giấy tờ.
Cô nhìn về chiếc Land Rover đậu bên đường, cửa xe đóng kín mít có lẽ lái xe đang ngủ gật bên trong.
Ly hôn xong còn chưa chia tài sản, lúc đi vào hai người thống nhất để giấy tờ tùy thân ở trong cặp hồ sơ của Chu Tư Khải.
Cô bất đắc dĩ quay lại sảnh phụ, đúng lúc đụng phải nữ thư ký của Chu Tư Khải.
"Chu phu nhân, sao cô không đi cùng với chủ tịch Chu vậy?"
Hàn Trân thật sự sợ phải gặp mặt hắn, như thể nắm được cọng cỏ cứu mạng bên đường: "Thư ký Tống, cô đưa cặp hồ sơ của ông chủ cô cho tôi."
Tống Tuệ đầu óc mơ hồ: "Cặp không ở chỗ của tôi."
Cô lên tiếng: "Vậy cô đi tìm đi."
Trong mắt đám nhân viên công ty vạn Khai, hàn Trân là một người dịu dàng hiểu chuyện, khi nói chuyện lúc bình thường giọng nói nhu hòa đến mức có thể bóp được ra nước.
Giờ phút này bởi vì sốt ruột mà giọng khàn đặc.
Tống Tuệ nhìn cô vài lần, ân cần nói: "Phu nhân, hình như cô bị bệnh rồi."
Cô không để trong lòng, thúc giục thư ký Tống nhanh chóng đi tìm, lớp trang điểm trên mặt cô đã bị trôi đi phân nửa, chưa kịp chỉnh trang lại, chiếc gương sang trọng phản chiếu khuôn mặt cô.
Màu đỏ lan ra khắp mặt, trán và sau tai nhưng đôi môi lại trắng bệch. Thuốc kích tình lần này quá mạnh, khiến cô phát sốt, vừa nóng vừa lạnh đan xen lẫn nhau...
Hàn Trân lấy căn cước đi ra cổng, lúc này có khoảng bảy, tám người đang đứng, ngoại trừ hai viên chức viện kiểm sát mặc vest đen, cà vạt đỏ ra, trên ngực trái còn đeo quốc huy nữa.
Những người còn lại mặc đồng phục áo khoác hành chính màu đen, mang theo cặp tài liệu, giày da, áo mũ chỉnh tề mang lại cảm giác trang trọng và áp bức khó tả.
Lòng bàn tay Hàn Trân đổ đầy mồ hôi, cô không khỏi đi chậm lại, muốn đợi bọn họ đi qua trước.
Nhưng Quý Đình Tông thực sự chói mắt, đa số lãnh đạo không quan tâm về việc quản lý thân hình hoặc do tuổi tác đã lớn mà bụng vừa mập đầu vừa hói.
Còn anh có dáng người cao ráo, thẳng tắp hào sảng, tóc đen dày, dáng người rất nam tính, trên môi luôn nở nụ cười, anh bắt tay trực tiếp với mọi người, trò chuyện đôi câu rồi chào tạm biệt...
Mẫn Thanh ghé vào tai anh nói mấy câu, biểu cảm trên mặt anh không thay đổi nhiều, ánh mắt thoáng qua như có như không, Hàn Trân không xác định được.
Cánh sát phụ trợ đi thẳng về phía cô: "Thưa cô, mời xuất trình giấy tờ tùy thân."
Cô đưa lên, cảnh sát phụ trợ đối chiếu xong không trả lại mà nói cô xin chờ chút.
"Chờ cái gì? Tôi đang có việc gấp."
"Xin phối hợp với công việc của chúng tôi." Thái độ của viên cảnh sát rất cứng rắn.
Hàn Trân nghi ngờ, cô nhìn bóng lưng của viên cảnh sát, suy đoán có phải vị lãnh đạo họ Quý kia còn nghi ngờ cô có ý đồ làm loạn hay không.
Thẩm tra thì cũng thẩm tra rồi, anh sẽ không đến mức lạm dụng chức quyền để làm khó lương dân đấy chứ, vừa mới từ bỏ ý định này đi thì cô liền phát hiện ra căn cước củ mình bị Quý Đình Tông nắm chặt trong lòng bàn tay...
Bạn thấy sao?