Vãn Phong lo lắng anh lại nháo ra động tĩnh sẽ làm cho cha mẹ kinh động cô không có biện pháp nào khác liền lấy tay cách lớp quần anh xoa xoa, “Như vậy sao? Dễ chịu lắm sao?”
Khuôn mặt Đại Sơn biểu tình thay đổi ngay lập tức, lông mày nhăn lại, cả khuôn mặt anh không biết là thống khổ hay vẫn là ngày càng khó chịu, hô hấp anh cũng nhanh hơn, thúc giục Vãn Phong, “Chị… Xoa bóp…”
“Xoa như thế nào a?” Vãn Phong cả người đều bốc khói, cô đang nắm trong tay một dương vật của người đàn ông trưởng thành nóng hổi, cô xoa xong đằng trước, lại quay qua xoa mặt sau, chỉ cảm thấy cái cây gậy đó ngày càng ngày càng lớn.
Đột nhiên Đại Sơn nắm lấy tay cô thật nhanh mà loát động, sau đó amh ôm lấy Vãn Phong nói, “Muốn đi vệ sinh…”
“A? Hiện tại?!” Vãn Phong sốt ruột lại hoảng hốt phải đi tìm thùng cho anh, kết quả vòng eo của người đàn ông run lên, nước tiểu kia bắn kên trên tay cô một mảng màu trắng đục.
Vãn Phong đôi mắt trừng lớn, nhìn trong lòng bàn tay mình là một mảng màu trắng đục, một lát sau, cô khiếp sợ mà nhìn Đại Sơn hỏi, “Này… Là cái gì? Là nước tiểu sao?”
Nhưng mà nước tiểu đâu phải màu sắc này a.
Cô mờ mịt. Sau đó lại đưa đến mũi ngửi ngửi một cái đây là một mùi tanh nồng.
Có chút giống nước tiểu, rồi lại không giống, nước tiểu làm sao mà nồng như vậy.
Vãn Phong không xác định đó là cái gì, nhưng mà cô thấy Đại Sơn đã trở lại một bộ dáng thoải mái, sau đó nhanh chóng tìm khăn giấy lau cho anh, rồi đi ra ngoài rửa sạch tay.
“Hiện tại không khó chịu nữa sao?” Đem Đại Sơn ấn ở trên giường, cô cũng thành thật mà bò đến bên cạnh anh nằm xuống, quay mặt qua Đại Sơn hỏi, “Có thể ngủ được chưa?”
Đại Sơn gật gật đầu, trên mặt treo một biểu cảm thỏa mãn.
Vãn Phong sờ sờ mặt anh “Ngoan, ngủ đi.”
Đại Sơn nhớ tới cảnh ở trong phòng kia, cúi đầu ở trên miệng Vãn Phong cắn một cái.
Vãn Phong bị cắn đến hít hà một hơi, cô che miệng mình lại, đè thấp thanh âm, “Anh làm gì đó!”
Đại Sơn thấy cô tức giận, liền thay đổi biểu cảm, một bộ dáng ủy khuất, “… Chị ơi.”
Vãn Phong tức giận muốn chết, lại thấy anh là người ngốc cũng không có biện pháp, chỉ có thể ngầm tức giận, thở phì phò mà nói, “Anh cách xa tôi một chút, không cho chạm vào tôi, cũng không cho… Cắn miệng tôi.”
“…A.” Đại Sơn rầu rĩ không vui.
Vãn Phong quay đầu lại nhìn mắt anh, đôi mắt đào hoa của Đại Sơn chớp chớp, ủy khuất.
Cắn người ta mà còn ủy khuất!
Vãn Phong sờ sờ miệng, không biết có hay không bị rách ra, đau quá.
Đêm nay cô suy nghĩ hỗn loạn, một bên là nắm "chim chóc" Đại Sơn cho anh đi vệ sinh, một bên lại bị Đại Sơn kéo tay, giúp anh xoa xoa "chim chóc" kia đã dựng đứng lên, khi tỉnh lại, phát hiện trên người như bị một tảng đá dè nặng muốn chết.
Đại Sơn cọ qua cọ lại xong rồi ôm cô vào lòng giống như ôm một con gấu bông, đem cả người Vãn Phong đều ôm đến kín mít không cử động được.
Vãn Phong thiếu chút nữa bị anh ôm đến muốn ngạt thở, cô đẩy đẩy anh ra, lại không đẩy nổi, đành phải nhỏ giọng nói, “Đại Sơn, tỉnh tỉnh, anh nhích qua bên kia một chút…”
Cô dùng hết toàn lực đem anh đẩy qua một bên, Đại Sơn mông lung đôi mắt buồn ngủ nhìn về phía cô, sau đó kéo ra quần, hướng Vãn Phong nói, “ Chị ơi, khó chịu.”
Trong quần côn thịt cứng rắn mà đứng thẳng, độ nóng của dương vật cách lớp vải vóc cơ hồ muốn nóng đến phỏng làn da.
Vãn Phong hít một hơi thiếu chút nữa không chịu không nổi đã đánh anh, “ Anh như thế nào lại… Anh có phải bị bệnh hay không a?”
Cô mới vừa tỉnh ngủ, liền đem tay luồn vào trong quần anh, giúp anh giảm bớt khó chịu.
Chưa đến vài phút, dương vật người đàn ông trong tay run rẩy, anh lại kêu lên, “Muốn đi vệ sinh…”
Vãn Phong nhanh chóng tìm khăn giấy lại đây tiếp được cái gọi là "nước tiểu".
Quả nhiên anh đã xả “Nước tiểu” xong thoải mái, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Vãn Phong làm xong xuôi rồi nhanh chóng đi rửa tay.
Cô cảm thấy cần phải đi tìm bác sĩ hỏi một chút, bệnh của Đại Sơn là bệnh gì a.
Như thế nào mỗi ngày đều phải khó chịu rất nhiều lần.
Bạn thấy sao?