Chương 10: Chương 19+20: Dẫn con đến một nơi vắng vẻ.

CHƯƠNG 19

"A " Vãn Vãn bị côn thịt dựng thẳng đứng của ba ba dọa cho sợ hãi, vội vàng đưa hai tay ra che mắt, nũng nịu hờn dỗi nói "Cha ơi "

Lâm Triều Sinh có chút xấu hổ quẫn bách che lại cặc của mình, nhưng mà vì cây gậy thịt kia vừa thô vừa dài lại đang trong trạng thái cương cứng, cho nên hắn cũng không có cách nào che được, bất lực lo lắng nói "Xin lỗi, cha không nghĩ tới con sẽ đi ra nhanh như vậy, bình thường không phải con gái thường tắm rửa rất lâu hay sao?"

Vãn Vãn lấy tay che toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn, thế nhưng khe hở giữa các ngón tay lại quá lớn, ấp úng nói "Con chỉ tùy tiện ra ngoài mà thôi, cha mau mặc quần áo vào đi."

"Quần áo trên người cha toàn mùi mồ hôi. Con ra ngoài đi, ta cũng đi vào tắm rửa một chút." Lâm Triều Sinh đứng lên, một tay lấy quần áo sạch sẽ đặt trên giường, tay kia vẫn đang che côn thịt. Thế nhưng cặc của ba ba thật sự quá lớn, không cách nào có thể che được bao đầu cặc và tinh hoàn.

Vãn Vãn lặng lẽ nơi tay ra để nhìn trộm, liền nhìn thấy hai túi tinh nặng̝ trịch của hắn đang đung đưa không ngừng, cô quả thực muốn đào một cái lỗ để chui xuống

"Không được nhìn trộm " Lâm Triều Sinh không nhịn được cười mắng "Con là con gái đó."

Vãn Vãn bĩu môi, không chịu thua thiệt "Cha có thể nhìn thấy của con, tại sao con lại không thể nhìn thấy của cha chứ? Ngày vừa xuống máy bay đến đây, con đã tận mắt chứng kiến cha đứng bên giếng tắm." Cô nói với vẻ đắc ý.

Lâm Triều Sinh bất lực không nói nên lời "Bảo bối nhà ta lại dâm như vậy sao? Thích nhìn thấy đàn ông trưởng thành khỏa thân à?"

Đây là lần đầu tiên ba ba nói với cô ấy từ "dâm", Vãn Vãn nghe xong trong lòng không khỏi run rẩy, phía dưới tiểu bức bắt đầu ngứa ngáy, nhịn không được mà co rút mấy cái, cô xấu hổ đỏ mặt nói "Cha mới dâm, cởi quần để lộ gậy thịt trước mặt con gái mình "

Lâm Triều Sinh bị bộ dáng nhăn nhó như khỉ con của cô chọc cho tâm tình ngứa ngáy, vốn còn muốn nói thêm hai câu trêu đùa nữa, nhưng lại sợ con gái bị dọa, chỉ đành từ bỏ, cười nói "Được rồi, vậy thì cha sẽ đi rửa sạch mùi vị dâm đãng trên người."

Nói xong, hắn liền cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Chờ ba ba vào phòng tắm và đóng cửa lại, Vãn Vãn mới buông lỏng bàn tay đang che mặt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như sắp bốc khói đến nơi, cô nhịn không được dùng tay quạt gió vào mặt với hy vọng làm dịu đi cơn nóng.

Thật ra ảnh khỏa thân của đàn ông cô đã từng xem qua rất nhiều lần trong lúc vẽ phác thảo cơ thể con người, nhưng những người mẫu nam kia dáng người đều rất bình thường, cơ thể gầy gò, yếu đuối, so với thân thể cường tráng lại gợi cảm như hắn, hoàn toàn không có khả năng so sánh, cho nên Vãn Vãn cảm thấy mặt đỏ tim đập là chuyện bình thường, tuy rằng là ba ba của cô, nhưng hắn cũng là một người đàn ông thành thục có mị lực.

Khi Lâm Triều Sinh tắm rửa sắp xong, khách sạn vừa vặn mang đồ ăn tới đây, các món ăn rất phong phú, hươռg vị cũng không tệ.

Hai cha con ăn cơm trưa xong, liền ở trên giường nghỉ ngơi, Lâm Triều Sinh lái xe suốt một buổi sáng, lúc này chuẩn bị ngủ trưa một lúc, lấy lại tinh thần, Vãn Vãn liền nằm sấp bên cạnh chơi đïện thoại di động.

Không biết nghĩ tới điều gì, cô bỗng nhiên nghiêng đầu hướng mặt về phía Lâm Triều Sinh, nói "Cha ơi."

"Hửm." Lâm Triều Sinh nhắm mắt lại, hiển nhiên là còn chưa ngủ, từ trong khoang mũi hừ một tiếng, xem như là một câu trả lời.

"Cha à, vóc dáng của cha thật tuyệt." Cô ngượng ngùng nói.

CHƯƠNG 20

Lâm Triều Sinh trầm mặc vài giây, sau đó mở mí mắt lên nhìn cô "Hửm, vậy thì sao?"

"Nếu không thì cha làm người mẫu để con vẽ nha."

"Ngay bây giờ sao?"

"Không phải không phải, chờ đến ngày nào đó con muốn vẽ cơ thể con người, có thể không?" Cô chớp chớp mắt đen láy, tràn đầy mong đợi nhìn anh.

"Có thể thì có thể, nhưng mà phải cởi sạch sao?" Lâm Triều Sinh hỏi cô.

Vãn Vãn đỏ mặt, nói "Nếu cha muốn."

Lâm Triều Sinh đảo mắt quét lên người cô, muốn cười nhưng không lại cười "Được rồi, vì con gái bảo bối đáng yêu của cha, đương nhiên ta sẽ nguyện ý hy sinh vì nghệ thuật rồi, để cho con có cơ hội chiêm ngưỡng tận mắt cơ thể trần trụi của một người đàn ông trưởng thành nữa chứ."

"Ai da, cha thật là ċһán ghét " Vãn Vãn bị hắn trêu chọc đến xấu hổ, vội vàng kéo chăn che lại, ngượng ngùng đến nỗi không còn mặt mũi gặp người khác

Chạng vạng tối, khi hoàng hôn treo lơ lửng nơi chân trời, mặt đất bị nhuộm bởi một tầng màu vàng kim, Lâm Triều Sinh vác theo đủ thứ đồ dùng cắm trại, dẫn Lâm Vãn Vãn tới núi Ngưu Giác.

Vãn Vãn vốn tưởng rằng sẽ phải leo núi, còn mang theo g͙iày leo núi loại tốt nhất, kết quả đến đó mới biết, thì ra có thể đi cáp treo, sau đó leo thêm một ngọn đồi nhỏ, là tới khu cắm trại.

"Cũng không đến nỗi vất vả như vậy." Vãn Vãn nói với hắn.

Lâm Triều Sinh cười cười, nói "Lát nữa leo lên đỉnh núi mới vất vả, nếu con cảm thấy mệt mỏi, ta cũng có thể cõng con trên vai."

"Con mới không cần, con có thể tự mình đi lên."

Hai người ngồi trên cáp treo, rất nhanh đã lên đến đỉnh núi Ngưu Giác, người người đến du ngoạn không ngớt, cũng có rất nhiều người giống như bọn họ, mang theo túi lớn túi nhỏ đến cắm trại chờ mặt trời mọc.

Vòng qua đỉnh núi chính, con đường phía sau núi tương đối gập ghềnh, Vãn Vãn được ba ba dẫn đi dọc theo hai bên đường, thể lực hắn thật sự rất tốt, trên vai đeo một cái dây đai lớn, một tay xách hai túi đồ lớn, tay còn lại đưa ra đỡ lấy cô, nhưng nhìn vẫn cực kỳ thoải mái, còn Vãn Vãn thì không dễ dàng chút nào, chỉ là leo lên một đoạn bậc thang, cả người liền thở hổn hển không chịu nổi, cảm giác căn bản hít thở không thông, cuối cùng là bị hắn kéo đi về phía trước.

Hai người đi thẳng đến một ngọn núi khác, nơi đó có một cái cột lớn, tầm nhìn rộng mở, phía đông cũng không có ngọn núi che khuất, hẳn là địa điểm tốt nhất để ngắm mặt trời mọc.

"Đến chưa vậy cha?" Vãn Vãn ôm cánh tay ba ba, thở hổn hển hỏi.

"Đến rồi, nơi này chính là nơi cho du khách cắm trại."

Vãn Vãn nhìn xung quanh, phát hiện người đến cắm trại còn rất nhiều, "Có rất nhiều người." Cô nói.

"Đi thôi, vậy thì ta sẽ dẫn con đến một nơi vắng vẻ." Nói xong, Lâm Triều Sinh liền dắt Vãn Vãn đi đến bên kia ngọn núi, mãi cho đến mép đồi, cô mới phát hiện nơi đó còn có một con đường nhỏ, không quá nổi bật, hẳn là do con người giẫm lên, con đường rất sâu, dẫn vòng quanh lên trên.

"Cha, chúng ta đang đi đâu vậy, xa quá." Vãn Vãn nhỏ giọng nói, lúc này trời đã dần tối, cô có chút sợ hãi.

"Sắp tới rồi." Lâm Triều Sinh nói.

Quả nhiên, sau khi vòng qua hai cây đại thụ chắn đường, trước mắt họ đã xuất hiện một ngôi nhà mái bằng, ước chừng rộng bằng nửa sân bóng rổ cỡ lớn, cây cối bốn phía vây quanh, tạo thành một cái sân nhỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...