CHƯƠNG 209
Vãn Vãn ngồi dậy, hai mắt hạ thấp nhìn ba ba ngồi xổm cạnh ghế sô pha, sau một lúc lâu mới nói "Ba ba là của một mình con, không ai được phép cướp đi."
Lâm Triều Sinh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó, ánh mắt của hắn vừa sâu thẳm lại dịu dàng, đáo "Ba ba mãi mãi là của con."
Vãn Vãn hơi dừng lại một chút, sau đó thỏa mãn vươn tay ôm lấy bả vai ba ba, cả người dựa sát vào lòng hắn "Ừ, ba ba là của con, con cũng là của ba ba."
Cả hai đang nói những lời âu yếm sến súa với nhau, bên ngoài phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa vang dội, Lâm Triều Sinh nghĩ là đồ ăn được đưa tới nên thả tay Vãn Vãn xuống, đứng dậy mở cửa, lại phát hiện người đứng bên ngoài là Điền Lệ.
Trong tay Điền Lệ bưng khay ăn, đằng sau còn có hai người phục vụ đi chung, tất cả đều là vì đưa đồ ăn lên cho bọn họ, Lâm Triều Sinh nhíu mày, cuối cùng vẫn để cho cô ta vào phòng.
Điền Lệ bưng khay vào trong, thấy Vãn Vãn đang ngồi trên ghế sô pha thì tỏ vẻ thân thiết hỏi thăm "Vãn Vãn không sao rồi chứ? Bộ dạng rất khỏe mạnh."
Vãn Vãn gật đầu "Tôi không sao."
Trên môi Điền Lệ vẫn treo nụ cười mỉm, bộ dạng trông hết sức dịu dàng và thục nữ, cô ta đặt đồ ăn lên bàn, quay đầu nói với Lâm Triều Sinh "Lâm tổng, tôi có chút chuyện muốn nói với anh."
Lâm Triều Sinh đang lấy đũa cho con gái cưng, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn về phía cô ta "Nói ở đây luôn đi."
Điền Lệ nhìn về phía Vãn Vãn, im lặng vài giây rồi hỏi "Lâm tổng, tôi nghe nói anh đã ly hôn?"
Hai cha con nghe được lời của cô ta thì cùng lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt Lâm Triều Sinh trở nên lạnh lùng, nhìn thẳng về phía cô ta, hỏi "Tôi còn chưa từng nói chuyện này cho người khác biết, tại sao cô lại biết?"
Mặt mũi Điền Lệ trắng bệch, cô ta đột nhiên nhận ra bản thân đã phạm phải sai làm, không nên nôn nóng mà dò hỏi như vậy, Lâm tổng luôn ghét việc nhân viên hỏi thăm chuyện riêng tư cá nhân của hắn, hôm nay cô ta thật sự đã phạm vào sai lầm lớn nhất rồi.
Cô ta vội vàng xin lỗi "Xin lỗi Lâm tổng, tôi không nên hỏi chuyện này, tôi thật sự rất xin lỗi "
Lâm Triều Sinh không định tha cho cô ta, lạnh lùng hỏi "Tại sao cô lại biết được chuyện này?"
Điền Lệ nghe được sự lạnh lẽo như băng trong giọng điệu của hắn thì vội đáp "Hôm qua tôi có tới chỗ luật sư Trương để làm chút việc, tình cờ nghe được."
Lâm Triều Sinh vẫn nhìn chăm chú về phía cô ta, sự áp lực từ hai mắt hắn quá mức to lớn, làm Điền Lệ không dám ngẩng đầu lên.
"Điền Lệ, nếu cô còn muốn tiếp tục làm việc ở đây thì nên ít hỏi thăm chuyện của tôi lại đi, những chuyện này mãi mãi cũng sẽ không có chút liên hệ nào với cô, hiểu chưa?"
Toàn bộ khí thế của Lâm Triều Sinh đều tỏa hết ra ngoài, khiến Điền Lệ có cảm giác bản thân đang đứng giữa trời đông giá rét, toàn thân lạnh lẽo làm cô ta run rẩy, cô ta vội vàng gật đầu, đáp "Tôi đã nghe rõ rồi, thưa Lâm tổng."
"Ra ngoài đi."
Điên Lệ liên tục gật đầu, đôi mắt đỏ ửng, chạy chậm từng bước ra khỏi phòng, còn thuận tay đóng cửa phòng lại.
Vãn Vãn ngồi trên ghế sô pha đã hoàn toàn ngơ ngác, bởi vì từ trước tới nay cô chưa từng nhìn thấy một mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn của ba ba như thế này.
Lâm Triều sinh thấy cô ngơ ngác thì lập tức ngồi xuống cạnh cô, khí lạnh trên người biến mất, cười khẽ hỏi cô "Sao thế? Bị ba ba dọa sợ rồi sao?"
Vãn Vãn ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc đáp "Ba ba vừa rồi rất ngầu cực ngầu"
Lâm Triều Sinh "..."
CHƯƠNG 210
Mặc dù Lâm Triều Sinh đã cảnh cáo Điền Lệ nhưng tin tức hắn ly hôn vẫn rất nhanh lưu truyền khắp toàn bộ nông trang, chỉ sau hai ba ngày, toàn bộ người trong công ty đều biết chuyện lần trước bà chủ tới nơi này là để làm thủ tục ly hôn.
Tuy rằng việc ly hôn không phải là chuyện gì mất mặt, không cần thiết phải giữ kín, có điều đi khắp nơi đều nghe được chuyện này cũng khiến Lâm Triều Sinh cảm thấy bực bội, tính tình của hắn vốn không tốt, chỉ cần nghe được người khác nói xấu là sẽ lập tức giận dữ mắng nhiếc một phen, bình thường ở trước mặt người khác cũng giữ nguyên vẻ lạnh lùng, giống như sắp có giông bão kéo tới vậy.
Lâm Triều Sinh gọi đïện thoại tìm vị luật sư phụ trách sắp xếp chuyện ly hôn của hắn, hỏi đối phương tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, ngay cả khả năng giữ gìn bí mật cơ bản nhất của ngành nghề cũng không có hay sao?
Luật sư lập tức cúi gập người xin lỗi hắn, nói rằng lúc đó bản thân đang bàn chuyện này với trợ lý của hắn thì bị Điền Lệ đi ngang qua nghe được, khi đó đối phương cũng đã nhắc nhở Điền Lệ rằng cần phải giữ kín bí mật, dù sao đây cũng là việc riêng của Lâm tổng, không ngờ Điền Lệ vẫn nói ra bên ngoài, thậm chí còn nói trước mặt đương sự.
Sau khi Lâm Triều Sinh biết hết mọi chuyện từ đầu tới cuối thì không tiếp tục trách mắng luật sự nữa, nhưng lúc sau hắn đã xử lý Điền Lệ như thế nào thì Vãn Vãn không rõ ràng lắm, cô chỉ biết rằng từ hôm đó về sau cô không còn gặp được người tên là Điền Lệ này nữa, cũng không nghe ai nhắc tới cái tên đó, có lẽ đối phương đã bị đuổi việc rồi.
Tính tình Lâm Triều Sinh vốn tệ, nhưng cơn giận của hắn tới nhanh mà đi cũng nhanh, sau hai ba ngày trôi qua, hắn đã trở lại như thường ngày, có điều công lao lớn nhất tất nhiên thuộc về Vãn Vãn.
Người đàn ông cho dù ở ngoài có khắc nghiệt cỡ nào, khi trở về nào nhìn thấy con gái nũng nịu dâm đãng của mình cũng sẽ tan thành mây khói, chỉ hận không thể ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của cô, yêu thương hết lần này tới lần khác.
Chiều hôm đó, Lâm Triều Sinh bận rộn ở bên ngoài cho tới tận chạng vạng mới trở về, vừa bước vào nhà đã đi một vòng để tìm người, hắn tiến vào sau nhà, quả nhiên nhìn thấy Vãn Vãn ngồi dưới mái hiên, cô đang ngồi cạnh giá vẽ, vẽ cảnh mặt trời lặn trên núi.
Ánh mặt trời màu cam hồng phủ lên gương mặt cô, mạ lên một tầng ánh sáng vàng nhạt lấp lánh, cô giống như là một tinh linh mờ ảo, xinh đẹp như trong thần thoại.
Chiếc váy lụa trắng mỏng manh trên người cô cũng bị ánh sáng chiếu thành màu cam nhạt, bay nhẹ theo từng làn gió lướt qua, cặp đùi xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện bên dưới tà váy, đột nhiên có một cơn gió to thổi tới, khiến vạt váy càng vén cao hơn, Lâm Triều Sinh chỉ liếc mắt một cái liền nhìn thấy bờ mông thịt cong vểnh bên dưới.
Nhưng hắn chỉ kịp liếc mắt nhìn, làn váy lại đã nhẹ nhàng rơi xuống.
Trái tim Lâm Triều Sinh giống như bị vuốt mèo cào nhẹ một phát, ngứa ngáy khó nhịn, hắn khẽ ho một tiếng, bước nhanh về phía mái hiên.
Vãn Vãn nghe được tiếng động từ đằng sau liền quay đầu nhìn lại, thấy ba ba bước tới gần mình thì gương mặt xinh đẹp của cô lập tức hiện nụ cười dịu dàng, cầm bút vẽ xoay người, giọng điệu vui sướng gọi "Ba ba."
Bạn thấy sao?