CHƯƠNG 267
Thật ra hai cô gái cũng không uống quá nhiều bia, bia là do Lâm Triều Sinh mua rồi để trong tủ lạnh, số lượng không nhiều lắm, tự hắn đã uống mấy lon nên cũng chỉ còn thừa lại mấy lon. Đáng tiếc là tửu lượng của Vãn Vãn và Nhan Thiến đều bằng không, sau khi uống xong cả người đều choáng váng.
Nhan Thiến uống còn nhiều hơn Vãn Vãn, cho nên đầu óc dần trở nên mơ hồ, nằm xuống bàn lẩm bẩm nói sảng. Vãn Vãn chỉ hơi choáng váng, cô đỡ trán, câu được câu không dỗ dành Nhan Thiến.
"Thiến Thiến, ba ba của cậu không cho cậu qua đêm ở nhà tớ, muốn qua đây đón cậụ" Cô vươn tay, vỗ lên bả vai Nhan Thiến.
Không biết Nhan Thiến có nghe thấy lời cô nói không, qua một lúc lâu mới nghẹn ra một câu "Ba ba thối."
Vãn Vãn cười, "Ba ba cậu thối, ba ba tớ rất thơm nha."
Nhan Thiến chợp đôi mắt mê ly, cố gắng tự hỏi một hồi mới nói "Vãn Vãn là bé dâm đãng."
Vãn Vãn không cười, khuôn mặt nhanh chóng đỏ lên, "Cậu mới dâm "
Hai con ma men giống như hai đứa trẻ con bắt đầu cãi nhau lung tung, không biết qua bao lâu, chuông cửa nhà Vãn Vãn vang lên. Bước chân của cô loạng choạng đi ra xem, thấy trên màn hình nhỏ xuất hiện một người đàn ông khí chất thanh nhã thành thục.
"Chú là ai?" Vãn Vãn hỏi.
Người đàn ông nhìn vào màn hình, nói "Chú là ba ba của Nhan Thiến, tới đón con bé về nhà."
"À, vậy chú vào đi, ở tầng cao nhất." Vãn Vãn nhấn nút mở khóa, sau đó thấy người đàn ông đi vào thang máy mới tắt màn hình trò chuyện đi, quay vào gọi Nhan Thiến.
"Thiến Thiến, ba ba của cậu tới, mau tỉnh lại."
Nhan Thiến nhìn qua có lẽ đã ngủ, vừa nghe thấy ba ba tới, đột nhiên ngẩng đầu tìm khắp nơi, "Ba ba? Ở đâu?"
Vãn Vãn bị bộ dạng mơ hồ của cô ấy làm buồn cười, "Vừa mới vào thang máy đi lên, cậu có muốn thay quần áo của cậu trước không, đợi lát nữa ổn rồi ra mở cửa."
Nhan Thiến hơi rũ mắt, dù đang ngồi nhưng thân thể vẫn lung lay sắp đổ, "Không cần, tớ không muốn về."
Vãn Vãn "..."
Con ma men quả nhiên là rất khó dỗ
Không đợi Vãn Vãn nói thêm cái gì, chuông cửa liền vang lên, ba Nhan đã lên đến đây. Vãn Vãn nhìn cửa, lại nhìn Nhan Thiến, bất đắc dĩ thở dài, nhấc chân đi ra mở cửa.
Ngoài cửa, người đàn ông có thân hình thon dài, bộ dáng thanh lãnh, đeo một cái mắt kính gọng vàng, nhìn qua vô cùng có khí chất, có thể là do nghề nghiệp nên trên mặt hắn ta không có biểu cảm gì nhưng vẫn mang theo một khí thế áp bức làm Vãn Vãn không dám đối diện.
"Nhan... Chú Nhan, Thiến Thiến uống có hơi say quá, cô ấy vừa nói... Không muốn về."
"Làm phiền rồi, Nhan Thiến ở đâu?" Ngữ khí của người đàn ông vừa khách khí vừa xa lạ.
"Ở bên trong, chú... Mời vào." Vãn Vãn đẩy cửa, vội tránh người ra để ba Nhan đi vào.
Từ huyền quan đi vào, liếc mắt một cái đã nhìn thấy người đang nằm bò trên bàn cơm. Ba Nhan cũng không nói nhiều, lập tức đi về phía cô ấy. Vãn Vãn đóng cửa lại, chạy chậm theo phía sau vào phòng.
"Chú Nhan, Thiến Thiến có hơi say quá, nếu không thì chú để bạn ý ở lại đây đêm nay đi, trong nhà chỉ có một mình cháy, không có vấn đề gì cả."
Ba Nhan không thèm ngẩng đầu, nói "Cám ơn cháu đã chiếu cố, chú mang con bé về là được rồi."
"Nhưng cô ấy còn không..." Vãn Vãn còn chưa nói xong đã thấy ba Nhan cong lưng, duỗi tay chuẩn bị ôm Nhan Thiến lên.
Trên người Nhan Thiến còn mặc áo tắm dài lỏng lẻo, bên trong không mặc thêm cái gì, ban nãy hai người bận uống rượu nên vẫn chưa đi thay quần áo. Sau khi uống nhiều rồi thì lại càng không chú ý tới chi tiết này. Bây giờ nhìn thấy ba Nhan muốn bế Nhan Thiến lên, Vãn Vãn đứng ở một bên phải đổ mồ hôi lạnh hộ cô ấy.
Nhưng mà, lo cái gì thì cái đó sẽ đến, lúc ba Nhan chuẩn bị bế con gái theo kiểu công chúa lên, Nhan Thiến bỗng nhiên mở to mắt, ánh mắt nhìn qua vẫn không thanh tỉnh.
"Ba ba?" Cô ấy nghi hoặc gọi một tiếng.
"Ừ." Ba Nhan đáp lại, nói "Cùng ba về nha."
Nhan Thiến chớp chớp mắt, thấy ba Nhan duỗi tay qua, cô ấy bỗng nhiên dùng sức hất bàn tay to đẹp kia ra, nói "Con không muốn về "
Ba Nhan "..."
Vãn Vãn "..."
Nhan Thiến quay đầu nhìn Vãn Vãn, đột nhiên nhào về phía cô, "Con muốn ngủ cùng Vãn Vãn... Nơi đó của Vãn Vãn... Thật xinh đẹp "
Vãn Vãn trừng lớn hai mắt, vội duỗi tay che miệng cô ấy lại, vừa thẹn vừa vội la lên, "Cậu đừng có nói lung tung "
Nhan Thiến giãy giụa muốn kéo tay cô ra, "Buông ra... Tớ, bảo bối Vãn Vãn, tớ muốn ngủ cùng cậu..."
Ba Nhan đứng bên cạnh xem đến đầu đầy hắc tuyến, duỗi tay kéo Nhan Thiến về phía hắn ta, lạnh giọng nói "Về nhà."
"Không cần "
Trong lúc nhất thời, ba Nhan và Vãn Vãn đều không có cách nào với con ma men này, cuối cùng ba Nhan chuẩn bị dùng sức mạnh, muốn trực tiếp bế người lên. Nhưng lúc hắn ôm eo cô ấy, Nhan Thiến bỗng nhiên nổi cáu, tay chân cùng lúc phản kháng lại, giãy giụa muốn rời khỏi ngực ba Nhan.
Vãn Vãn đứng một bên, có chút trợn mắt há mồm nhìn hai cha con đang đánh nhau, cũng không biết có nên khuyên can không.
Đột nhiên, động tác của ba Nhan cứng lại, Nhan Thiến cũng hậm hực dừng lại, cúi đầu nhìn áo tắm dài của mình, vô tội lại ủy khuất nói "Ba ba, ba ba kéo hỏng quần áo của con rồi."
Lúc này Vãn Vãn mới phát hiện, bởi vì giãy giụa quá mạnh, áo tắm dài lỏng kẻo trên người Nhan Thiến đã hoàn toàn rơi ra, vạt áo mở rộng đủ lớn, để lộ ra cặρ vú trắng nõn, vũ rất cao, núm vú và quầng vú đều là màu hồng phấn.
Còn ba Nhan sau khi phản ứng lại, ánh mắt quét qua vú của con gái, động tác nhanh chóng quay người đi.
CHƯƠNG 268
Sau khi ba Nhan xoay người lại, Vãn Vãn ngây người hai giây, kịp phản ứng lại, luống cuống tay chân mặc lại áo tắm dài cho Nhan Thiến, "Thiến Thiến, đừng nháo. " Cô nhỏ giọng dỗ dành con ma men, "Tớ đưa cậu đi thay quần áo đi."
"Nhan Thiên không vui, hơi bĩu môi, "Tớ không cần, mặc như vậy rất mát."
Là rất mát, hai vú đều lộ ra rồi, còn có thể không mát mẻ sao?
Chờ đến khi chắc chắn áo tắm dài của Nhan Thiến đã được mặc hẳn hoi, lúc này ba Nhan mới quay người lại, nói với Vãn Vãn, "Cám ơn."
Vãn Vãn vội xua tay "Không cần cám ơn, nên làm thôi ạ. Chỉ là bộ dạng này của Thiến Thiến, phải làm sao bây giờ?"
Ba Nhan lập tức nhíu mày đánh giá con gái của mình, bỗng nhiên tiến lên một bước, hơi cong lưng, cánh tay bả vai đồng thời dùng sức, giây tiếp theo, Nhan Thiến đã bị hắn ta khiêng lên vai. Bây giờ mặc kệ Nhan Thiến có phản kháng như thế nào đều có thể bị nhẹ nhàng mang đi.
Vãn Vãn lại lần nữa bị dọa sợ, không ngờ ba Nhan nhìn qua lịch sự văn nhã thế mà sức lực lại lớn như vậy, dễ như trở bàn tay mà khiêng người lên, bước chân cũng rất uyển chuyển nhẹ nhàng, đi lại như gió.
Cho đến khi ba Nhan đưa Nhan Thiến vào thang máy, Vãn Vãn mới thở phào nhẹ nhõm, khí tráng trên người ba Nhan quá cường thế, cùng hắn ta ở trong một không gian khiến cô cảm thấy áp lực như núi đè. Khó trách Nhan Thiến nói quan hệ của cô ấy với ba ba không thân, một người đàn ông thanh lãnh như vậy, có lẽ không thân cận được với ai đi.
Nhan Thiến vừa đi, căn phòng rộng lớn lại phá lêh an tĩnh, Vãn Vãn nhìn bàn ăn, có chút lười biếng không muốn dọn dẹp bàn. Mùi rượu trên người cô đã biến mất hơn một nửa, đầu không choáng nữa, vì thế cô về phòng lấy quần áo ngủ, lại đi vào phòng tắm tắm rửa một hồi. Sau khi tắm xong, lau khô tóc liền ôm di động lên giường.
Thời gian này còn khá sớm, có lẽ ba ba còn đang đi xã giao, không có thời gian gọi đïện thoại cho cô. Vãn Vãn cũng không muốn quấy rầy hắn, chính mình tự chui vào trong chăn, thoải mái lăn lộn một hồi.
Cũng không biết qua bao lâu, chuông đïện thoại của cô vang lên. Vãn Vãn bị đánh thức, mơ hồ với lấy đïện thoại, quả nhiên là cuộc gọi video của ba ba. Cô vội vàng nhấn chấp nhân.
"Ba ba." Vãn Vãn vừa mới ngủ một lúc, người còn chưa thanh tỉnh, thanh âm có hơi khàn khàn, nghe tới tai vừa lười biếng vừa gợi cảm.
Màn hình bên kia, tóc Lâm Triều Sinh vẫn còn ướt, lọn tóc nhỏ từng giọt nước, nửa người trên trần trụi, vừa nhìn đã biết là mới đi ra từ phòng tắm. Một tay hắn cầm di động, một tay cầm khăn lông lau bọt nước trên đầu và trên người, cũng không quan tâm lau có khô không, chỉ lau lung tung vài cái, sau đó tùy tay ném khăn lông sang một bên.
Bạn thấy sao?