Trong ấn tượng của Vãn Vãn, vóc dáng của ba ba vẫn luôn rất đẹp. Khi còn nhỏ, trong mắt cô, hắn tựa như một ngọn núi lớn, giống như một người khổng lồ. Bây giờ lớn lên, cô vẫn cảm thấy ba ba của mình chính là người đàn ông khỏe mạnh nhất, là người có thể mang đến cho người khác cảm giác an toàn.
Vãn Vãn cũng không ngờ bản thân mắt quét qua một lượt, nhìn thấy cơ thể bán khỏa thân của hắn, cô liền muốn rụt chân lại theo bản năng, tránh né cảnh tượng đáng xấu hổ này. Nhưng lòng hiếu kỳ mãnh liệt đối với phái nam đã ngăn cản hành động của cô, chẳng phải ba ba còn mặc quần nhỏ hay sao, sợ cái gì, đàn ông để trần nửa thân trên không phải là chuyện rất bình thường sao? Cô chỉ nhìn trộm một cái, chắc hắn sẽ không tức giận đâu nhỉ?
Vãn Vãn vốn là sinh viên của khoa nghệ thuật, trong máu luôn có sẵn tế bào thưởng thức vẻ đẹp từ đường nét cơ thể con người, giống như ba ba của cô, tỷ lệ cơ thể hoàn mỹ, cơ bắp cân đối, thật sự rất hiếm thấy. Vì vậy cho nên cô không nhịn được muốn nhìn ngắm thêm, nói không chừng đêm nay có thể vẽ ra một bức phác họa khỏa thân hoàn chỉnh của người đàn ông.
Vừa nghĩ tới đây, cô nhất thời nhìn đến mê mẩn.
Ba ba của cô rất cao, dáng người thuộc dạng vai rộng eo hẹp chân dài hiếm thấy, làn da màu lúa mì do thường xuyên làm việc dưới ánh nắng mặt trời, thân hình cuồn cuộn cơ bắp, cơ ngực nở nang phập phồng lên xuống, hai núm vú cũng rất đẹp, trên eo là tám múi cơ bụng được sắp xếp chỉnh tề, sau đó nhìn xuống thấp một chút chính là tuyến nhân ngư gợi cảm, lông mu ở khu tam giác thần bí kéo dài lên đến tận rốn, hoóc môn nam tính bừng bừng phấn chấn.
Đây là cơ thể đàn ông hoàn hảo nhất mà Vãn Vãn từng gặp, so với những người mẫu khỏa thân kia còn đẹp hơn ba phần.
Ánh mắt của cô trở nên u ám, dừng lại ở chiếc quần tam giác đang nhô cao lên. Kiểu dáng quần nhỏ rất bình thường, là quần lót đầu đạn thông thường, nhưng thứ được bao bọc trong đó lại rất khác thường, dù đang ở trong trạng thái bình thường nhưng lại căng phồng lên giống như một túp lều nhỏ, vậy thì nếu ở trạng thái cương cứng, chắc hẳn sẽ rất lớn nhỉ?
Vãn Vãn vừa mới nghĩ tới đây thì xấu hổ đến nỗi mặt đỏ tim đập, đã nhìn trộm cơ thể hắn thì thôi, vậy mà lại còn nảy sinh ý đồ dâm đãng, đúng là đáng tội chết
Nhìn xuống dưới thêm chút nữa, có lẽ suy nghĩ của cô sẽ càng xấu xa hơn
Cô vừa tự phỉ nhổ bản thân, vừa đi vào bên trong nửa bước, lúc này, chỉ thấy ba ba lấy ra một thùng nước lớn từ trong giếng nước bên cạnh, sau đó dùng gáo nước múc từng gáo xối lên người mình.
Thì ra là do tiết trời quá nóng nên hắn mới muốn tắm rửa, động tác Vãn Vãn lui về phía sau đột ngột dừng lại, cô thấy ba ba dội nước giếng sạch sẽ lên đỉnh đầu, nước chảy xuống, nhanh chóng làm ướt cơ thể, dưới ánh hoàng hôn chiếu rọi, giọt nước còn đọng trên người hắn phản chiếu tạo nên ánh sáng rực rỡ.
Hình như hắn không phát hiện ra có người đang nhìn trộm mình tắm, ngẩng cổ lên để lộ ra yết hầu gợi cảm, từng gáo nước được dội lên người mang lại cảm giác vô cùng sảng khoái, nước trong vắt làm ướt đẫm toàn thân sau đó lại chảy xuống dưới chân, tràn ra trên mặt đất.
Đũng quần tam giác vì bị nước làm ướt nên dán sát vào da thịt, bộ ρhận sinh dục của người đàn ông giấu trong quần lót được khắc họa từng đường nét vô cùng rõ ràng.
Trái tim Vãn Vãn đập thình thịch, cô khó khăn nuốt nước miếng. Cô biết mình nên đi ra khỏi đây ngay lập tức, không thể nhìn tiếp nữa. Đây chính là ba ba ruột thịt của cô, làm sao cô có thể ngang nhiên nhìn trộm hắn tắm rửa, nhưng dường như hai chân cô tự có ý thức của riêng chúng, đứng im tại chỗ, không chịu di chuyển.
Đúng lúc này, một tay của ba ba đột nhiên kéo chiếc quần nhỏ xuống, cây gậy thịt khổng lồ kia bất ngờ nhảy ra từ bên trong.
Vãn Vãn không cẩn thận nhìn thoáng qua, gương mặt lập tức đỏ bừng, lần này cô thật sự không dám tiếp tục nhìn trộm thêm một giây nào nữa, hoảng hốt vội vàng xoay người chạy trối chết về phòng ngủ của mình.
Chúa ơi, cô và ba ba hai năm xa cách nhau không gặp, vừa gặp mặt đã trực tiếp nhìn thấy côn thịt của hắn, cái này... cũng quá mức kích thích rồi
Hình ảnh ba ba cởi quần giống như đã khắc sâu vào tâm trí cô, dù có cố gắng thế nào cũng không thể xua đuổi đi được, sắc hồng trên mặt Vãn Vãn cũng không hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Cho đến tận khi trời tối, hắn đến gọi cô xuống ăn cơm.
"Vãn Vãn, đi thôi, cha đưa con đi ăn cơm trước, nhân tiện gặp mặt mấy chú thím, bọn họ đều là đồng nghiệp của cha."
Thời tiết có chút nóng nực cho nên Lâm Triều Sinh cởi trần, mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình, chân đi một đôi dép lê. Hắn thản nhiên mở cửa phòng ra, tựa vào khung cửa thoải mái nói chuyện với Vãn Vãn.
Vãn Vãn đang nằm sấp trên giường chơi điện thoại, nghe thấy giọng ba ba thì liền nhớ đến cảnh hắn tắm rửa bên giếng lúc chạng vạng tối, mặt mày đỏ bừng. Cô hít sâu một hơi, thu hồi ánh mắt đang dán chặt trên điện thoại, cố gắng ổn định tâm trạng, đặt di động xuống giường, nhẹ nhàng đáp một tiếng, "Vâng "
Bước ra sân, gió đêm mùa hè thổi tới cực kỳ dễ chịu, không khí xung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu trong bụi cỏ.
Trên đầu chính là một bầu trời đầy sao sáng lung linh, Vãn Vãn mê mẩn thốt lên "Thật đẹp "
Ba ba đi trước vài bước, thấy tốc độ cô đi quá chậm, liền dừng lại đứng chờ. Vãn Vãn thấy thế, liền chạy tiến lên nắm lấy tay hắn giống như hồi còn nhỏ rồi mỉm cười, nói "Ba ơi, đi nhanh thôi, con đói bụng lắm rồi."
Hắn cúi đầu nhìn tay của cô, cũng không nói gì, để mặc cho cô kéo đi.
Bữa tối được phục vụ trong phòng ăn riêng của thôn trang, bởi vì muốn nghênh đón con gái bảo bối của ông chủ, đầu bếp đã nhiệt tình lấy ra hết các kĩ năng cùng tuyệt chiêu bí mật của mình, nấu một bàn đồ ăn toàn là những cao lương mỹ vị, chỉ có thể tìm thấy ở địa phương nơi đây, bên cạnh còn có vài người quản lý dưới trướng ba ba cùng ăn cơm với họ. Vãn Vãn biết, bên ngoài dù hắn nói với thiên hạ rằng bản thân chỉ là một người nông dân, nhưng nhiều năm kinh doanh như vậy, trong tay hắn đã sớm có mấy công ty quy mô tầm trung, chuyện này có thể suy ra từ cuộc sống và nhu cầu thiết yếu hàng ngày của Vãn Vãn. Ba ba thật sự rất biết cách kiếm tiền.
Mặc dù thân là ông chủ, nhưng hắn cũng không có một chút khí thế hùng hổ dọa người gì cả, mười mấy người đàn ông cùng ngồi với nhau, xưng anh gọi em, chén rượu cứ rót đầy là uống cạn.
Trong bữa tiệc, có người trêu chọc ba ba "Lão Lâm à, cô công chúa nhỏ nhà anh nhìn không giống anh chút nào. Anh nhìn bản thân xem, một người đàn ông thô kệch, vậy mà con gái lại xinh đẹp tựa như búp bê sứ."
Hắn lắc đầu cười trừ, nâng chén rượu lên uống thêm hai ngụm, mới nói "Thật may mắn vì con gái không giống tôi, bảo bối phải mềm mại một chút mới đáng yêu"
"Nghe nói Vãn Nhi học mỹ thuật nhỉ? Nghệ thuật là tốt, có năng khiếu hội họa, tương lai nhất định trở thành một họa sĩ lớn "
Ba ba nghe xong, như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi họ "Có phong cảnh hoặc điểm tham quan nào đẹp ở gần đây không? Lần này Vãn Vãn tới để phác thảo, tôi muốn dẫn con bé đi dạo một chút."
Người phụ nữ duy nhất ở trong phòng khoảng chừng ba mươi tuổi, cười nói "Ở đây không có thứ gì, chỉ có phong cảnh là nhiều nhất, phía sau núi có vài chỗ, nhưng nếu muốn đẹp thì nên đến bên kia núi Ngưu Giác."
"Núi Ngưu Giác là ngọn núi cao nhất ở đây, leo lên trên đỉnh núi là có thể nhìn thấy toàn bộ nơi này."
Mỗi người thêm một lời đưa ra chủ ý, hắn cũng rất coi trọng, ghi nhớ kỹ càng mọi thứ.
Mọi người vừa trò chuyện vừa ăn, rượu cũng uống thêm mấy chén, chờ đến khi tiệc tan, ba ba đã say mèm, bước chân có chút chệnh choạng. Nhân viên tỏ ý muốn đưa hắn trở về nhà, nhưng lại bị hắn cự tuyệt, nói năng say khướt.
"Không cần... Không cần phải giúp, tôi có thể tự đi, tôi đang cảm thấy cực kỳ hạnh phúc, con gái của tôi bay từ xa đến thăm tôi, tôi thực sự rất vui vẻ."
Hắn vừa nói vừa đi về, Vãn Vãn đi ngay theo sau hắn, thỉnh thoảng đỡ ba ba một chút để hắn không bị ngã vào bồn hoa ven đường. Cuối cùng thấy ba ba thật sự đi không vững, cô dứt khoát nâng một cánh tay lên, để hắn ôm bả vai mình tiếp tục đi về phía trước.
"Cha, con biết ba vui vẻ, nhưng cũng không nên uống quá nhiều, uống rượu có hại cho cơ thể, sau này nên uống ít một chút." Vãn Vãn khuyên ba ba, nhưng cô đoán hắn sẽ không nghe thấy.
Hai người vừa bước vào sân, hắn bỗng nhiên dừng bước, cúi đầu nhìn Vãn Vãn trong vòng tay, hoang mang hỏi "Vãn Vãn?"
"Dạ? Có chuyện gì sao ba? "
Ba ba hỏi "Sao con lại ở đây?"
Hắn đã uống đến mức mơ hồ rồi sao, Vãn Vãn cười "Hôm nay con mới tới đây ạ."
Ba ba ngơ ngác nhìn cô một lúc, bỗng nhiên khom lưng cúi đầu tiến lại gần, véo má Vãn Vãn một cái, khàn giọng nói "Bé con à, ba yêu con rất nhiều"
Bạn thấy sao?