Chương 28: Chương 55+56: Cố Hiên âm hồn không tan

CHƯƠNG 55

Thật ra nói Cố Hiên là âm hồn không tan cũng oan cho anh ta. Căn bản anh ta không biết Vãn Vãn cũng tới đây, có thể gặp nhau cũng chỉ do trùng hợp.

Buổi chiều ngày hôm qua Cố Hiên đã tới núi, còn dẫn theo một hướng dẫn viên du lịch địa phươռg, đi tới một chuyến tới suối Thải Hồng. Anh ta ngẩn người ở đây cả một buổi chiều, đâm ra nghiện nên hôm nay lại tới nữa. Kết quả là khi anh ta tới đây, hướng dẫn viên du lịch mới thông báo cho anh ta hôm nay có việc nên không tới được.

Cố Hiên còn đang do dự, nếu phải một mình lên núi thì có nên thu dọn đồ đạc trở về hay không thì kết quả lại nhìn thấy Vãn Vãn tới.

Cố Hiên cảm thấy quả thật đây là duyên số do ông trời sắp đặt, nếu không thì trời đất bao la, sao có thể để cho bọn họ vô tình gặp nhau lần nữa.

Lâm Triều Sinh lại cảm thấy không ổn, hôm nay ra đường không xem hoàng lịch, vừa ra đường đã giẫm phải cứt chó

"Hai người mang tôi đi chung đi, tôi sợ đi một mình thì lạc mất." Cố Hiên tội nghiệp năn nỉ Vãn Vãn.

Vãn Vãn quay đầu dùng ánh mắt cầu cứu nhìn ba ba. Nhìn thấy ánh mắt bất đắc dĩ của con gái, Lâm Triều Sinh quay người dùng ánh mắt kiêu ngạo nhìn Cố Hiên nói "Cậu không đi cùng chúng tôi được, chúng tôi muốn đi tới dãy núi Sừng Ngưu, phải qua đêm ở trên núi."

Cố Hiên rất kinh ngạc "Hai người còn định cắm trại ở trên núi à."

Vãn Vãn trả lời "Thật xin lỗi, anh có thể phải đi một mình."

Thấy mình rõ ràng đang bị từ chối, Cố Hiên cũng không hết hy vọng, mà thay đổi chủ ý, nói "Tôi đi cùng với hai người một đoạn đường, tới lối rẽ thì tách ra cũng được."

Lâm Triều Sinh chắc chắn mình không muốn gặp Cố Hiên, nhưng xét về thân phận thì dù sao hắn cũng là trưởng bối, cũng không nên cố tình gây sự, chỉ có thể khẽ nghiến răng nói "Tùy cậu đi."

Vì vậy, vốn dĩ thế giới ngọt ngào của hai ba con đột nhiên biến thành ba người không được tự nhiên.

Ban đầu vào núi, đường đi không khó đi, du khách cũng không ít, nhưng dọc theo núi, càng đi lên cao thì người qua lại lại càng ít hơn.

Balo rất lớn đeo trên lưng Lâm Triều Sinh, một tay thì cầm theo hai cái túi to, tay kia thì cầm tay của Vãn Vãn. Khi đi đường sợ cô mệt nên cứ đi được một đoạn thì sẽ nghỉ ngơi một lúc.

Tuy nhiên tên nam sinh Cố Hiên này thoạt nhìn thì còn mệt hơn cả Vãn Vãn, mới đi được không lâu đã nói cần phải nghỉ ngơi.

Lâm Triều Sinh của cậu thì tới giữa trưa cũng không đến được suối Thải Hồng."

Một con gà yếu như vậy mà cũng muốn theo đuổi con gái của Lâm Triều Sinh hắn, không chỉ không có cửa mà ngay cả cửa sổ cũng không có.

Tuy nhiên dưới yêu cầu mãnh liệt của Cố Hiên, ba người lại dừng lại nghỉ ngơi.

Mặt trời hôm nay không nắng lắm, bốn phía cũng đều có rừng cây, vì vậy cũng không cảm thấy quá nóng. Lâm Triều Sinh tìm một tảng đá ngồi xuống, lại vỗ xuống đùi mình, ý bảo Vãn Vãn qua đây ngồi.

Vãn Vãn nhìn nụ cười không rõ của ba ba, mặt đỏ lên đi qua.

Thấy Vãn Vãn ngồi trên đùi ba ba, Cố Hiên ngoài ý muốn cảm khái một câu "Tình cảm giữa hai ba con hai người thật tốt "

Lâm Triều Sinh nở nụ cười, Vãn Vãn hơi đỏ mặt, không phải ý trong lời nói của Cố Hiên làm cho cô đỏ mặt mà là do tay của ba ba đang ở chỗ mà Cố Hiên không nhìn thấy, lén lút nhẹ nhàng xoa nắn vú của cô. Hôm nay cô sợ đi núi sẽ nóng nên không mặc áo lót, trên ngực chỉ dùng một miếng dán ngực nhỏ. Ba ba xoa một chút là biết được tình trạng bên trong.

Chỉ thấy ý cười trên mặt của ba ba càng sâu, tiến về phía tai cô nhỏ giọng nói "Bé dâm đãng, lúc ra ngoài vậy mà lại không mặc áo lót, thả rông hai bên ngực, là muốn ba ba xoa nắn đúng không?

Vãn Vãn bĩu môi "Không phải, do con sợ nóng thôi."

Vốn dĩ còn đang muốn vừa đi đường vừa trêu chọc cô, nhưng hiện tại có nhiều bóng đèn như vậy, muốn hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô cũng không được.

"Khi nào thì tới suối Thải Hồng?" Vãn Vãn hỏi.

Lâm Triều Sinh tính toán thời gian một chút, nói "Nếu cứ giữ tốc độ này, thì tới khoảng hơn giữa trưa thì có thể tới nơi."

Nói xong, hắn lại thừa dịp Cố Hiên không nhìn tới bên này, lại xoa giữa hai chân của Vãn Vãn. Vãn Vãn không dám kêu ra tiếng, cũng hơi run lên, giả vờ vui vẻ.

Hai ba con chụm đầu thì thầm với nhau, làm cho Cố Hiên rất hâm mộ, cũng đang muốn sáp lại nói hai câu, thì vừa mới mở miệng Lâm Triều Sinh đã đứng lên nói "Xuất phát đi."

Cố Hiên cảm thấy bản thân còn chưa kịp nghỉ ngơi, sao lại đã đi tiếp rồi?

Ba người, đi lên trên, vừa mới bắt đầu, lực chú ý của Lâm Triều Sinh đều đặt trên hai người trẻ tuổi, chờ khi hắn ngẩng đầu lên nhìn sắc trời thì lập tức ngẩn người, ba cau mày nói với Vãn Vãn "Thời tiết thay đổi, đoán chừng một lát nữa có lẽ trời sẽ mưa đấy."

Khi ba người ba ban họ ra ngoài, ánh nắng trên không trung vẫn tươi sáng, dự báo thời tiết cũng nói trời không có mưa, vậy mà thời tiết lại thay đổi.

"Không đúng, thời tiết hôm nay không được, chúng ta xuống núi đi." Lâm Triều Sinh nói "Tầng mây càng ngày càng dày, là sẽ mưa to."

"A?" Vãn Vãn và Cố Hiên đều ngây người ra.

"Chúng ta đã đi ba ba gần hai tiếng đồng hồ rồi, bây giờ cũng sắp tới được đích đến rồi." Cố Hiên buồn bực nói "Trời hẳn là sẽ không có mưa đâụ"

Lúc này, trời ở xa đã thay đổi, xuất hiện mây đen, dần dần nuốt luôn trời xanh mây trắng.

Lâm Triều Sinh không để ý tới Cố Hiên, nắm lấy tay của Vãn Vãn, xoay người bước đi. Hắn vừa đi vừa nói với Vãn Vãn "Trong rừng rậm thời tiết càng dễ thay đổi, cũng thay đổi nhanh hơn. Chúng ta trước hết vẫn nên tìm một địa phươռg bằng phẳng để tránh đi thì hơn."

Cố Hiên thấy thế thì thu dọn đồ đạc rồi đuổi theo.

Ba người bước nhanh về hướng xuống núi, đi một hồi lâu thì mây đen trên bầu trời cũng càng dày đặc hơn, động nghìn nghịt tạo thành những tảng lớn. Thậm chí, màu sắc trên bầu trời cũng trở nên tối sầm, cảnh sắc giống như tận thế đang sắp tới.

Lúc này, phía sau sườn núi truyền đến một loạt tiếng vó ngựa. Trên lưng ngựa là một người đàn ông mặc một bộ trang phục dân tộc thiểu số, tay đang xách theo một giỏ dược liệu, cưỡi ngựa chạy như bay về phía bọn họ. Khi nhìn thấy ba ban họ, người nọ cũng sốt ruột cất tiếng nói "Bão sắp tới rồi, các người mau chạy nhanh lên "

Lâm Triều sinh cao giọng nói với người nọ "Anh trai này, anh là người đến từ làng bên dưới chân núi đúng không, ngựa của anh có thể ngồi thêm được một người chứ. Anh có thể dẫn con gái của tôi đi cùng được không?"

Người nọ không chút suy nghĩ đã gật đầu đáp ứng.

Vãn Vãn ôm lấy cánh tay của ba ba, cũng lắc đầu nói "Con không cần đâụ"

Lâm Triều Sinh vỗ tay cô "Con đi xuống trước chờ ba, ba cũng sẽ tới đó rất nhanh."

Nhưng trong lúc Lâm Triều Sinh đang dỗ con gái thì Cố Hiên ở bên kia đã ném đồ trên người xuống, tiến lên nói với người đàn ông kia "Chú à, chú dẫn tôi xuống đi, tôi cũng sợ hãi."

Lâm Triều Sinh trừng mắt "Con mẹ nói, Cố Hiên, cậu tranh g͙iành với con gái làm cái gì "

Bầu trời trên không trung càng lúc càng ảm đạm, vừa nhìn đã thấy sắp mưa to rồi, Cố Hiên run lên nói "Chú à. Vãn Vãn nói cô ấy không cần, cô ấy không cần thì con cần "

Lâm Triều Sinh suýt chút nữa đá một cước qua bên kia "Con mẹ nó nhà cậu"

Vãn Vãn ôm lấy ba ba "Ba ba, ba đừng nóng giận, con không muốn đi trước."

Chờ Cố Hiên vụng về bước lên trên ngựa, người đàn ông kia nói với Lâm Triều Sinh "Bây giờ hai người xuống núi cũng không kịp rồi, nếu không thì đi lên trên đi, băng qua sườn đồi này thì có thể thấy một ngôi nhà trú ẩn. Bình thường đều được kiểm lâm sử dụng͟͟, bên trong có một ít lương thực, có thể cấp cứu"

Lâm Triều Sinh gật đầu, nói "Cảm ơn anh."

Người nọ cũng không khách sáo với bọn họ nữa, cưỡi ngựa rồi chở Cố Hiện về hướng đi xuống núi.

Lâm Triều Sinh ở bên này cũng không do dự nữa, lôi kéo người của Vãn Vãn ba bay về hướng mà người nọ chỉ, vừa nãy còn may cho Cố Hiên, sau này tốt nhất là đừng để cho hắn gặp lại anh ta

Lúc này, phía ba ban trời xuất hiện vài tia chớp, lập tức có tiếng sấm nổ mạnh vang lên.

"A " Vãn Vãn sợ hãi tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

CHƯƠNG 56

Thời tiết trên núi lớn biến sắc còn nhanh hơn lật sách. Hơn mười phút trước nhìn thấy ở nơi chân trời mây đen vần vũ, còn bây giờ chưa đi qua triền núi thì không trung đã đen kịt, từng trận tiếng sấm vang lên.

Vãn Vãn sợ sấm sét, mỗi lần tiếng sấm chớp vang lên khiến cô hoảng sợ mà hét lên tiếng thét chói tai. Lúc mới đầu Lâm Triều Sinh còn xách đồ, nhưng nhìn thấy mưa to sắp kéo tới, khắp trời đất đều tối đen, rõ ràng hắn đã ném đồ trong tay xuống, ôm lấy thắt lưng Vãn Vãn vừa ôm vừa dắt cô chạy đi.

Cũng may là gặp được dân bản xứ, đối phươռg không chỉ sai đường, sau khi hai ba con lướt qua triền núi thì thật sự nhìn thấy một khu rừng thưa thớt ít cây cối. Trong một khu đất trống giữa rừng cây có thấy một gian nhà gỗ, vị trí địa lý vô cùng an toàn.

"Đừng sợ, Vãn Vãn. Ba ba đã thấy nơi trú ẩn." Lâm Triều Sinh ôm lấy con gái mình, chạy nhanh về hướng căn nhà gỗ. Lúc này, mây đen thật lớn như đã không chịu nổi sức nặng̝, vài hạt mưa lớn đã bắt đầu rơi xuống, khi đập vào người cũng cảm thấy đau

Vãn Vãn ôm chặt lấy ba ba, nghĩ rằng tận thế như sắp tới.

Không biết trôi qua bao lâu, ngay lúc Vãn Vãn sắp kiệt sức tới nơi, rốt cuộc ba ban họ cũng nhìn thấy căn nhà kia đã rất gần. Thật ra căn nhà gỗ tưởng gần nhưng thật ra lại rất xa. Lúc này hai ba ba con đã bị mưa rơi xuống làm cho cả hai ướt sũng.

Khi chạy vào nhà trong cơn mưa, Vãn Vãn đột nhiên có cảm giác may mắn khi sống sót sau tai nạn.

Mà lúc này ở bên ngoài, thế giới dường như đang sụp đổ. Thời gian khoảng trên dưới hai giờ chiều, không trung hoàn toàn tối đen, mưa rền gió dữ, sấm chớp liên tục. Nếu bây giờ bọn họ vẫn còn đang ở trên đường núi, đoán chừng sẽ cảm thấy rất tuyệt vọng.

Hai ba con đứng ở trong nhà gỗ, ngẩn người nhìn không trung bên ngoài mái hiên. Sau đó Lâm Triều Sinh rất khó chịu mà mắng lên một tiếng thô tục "Con mẹ nó, buổi sáng lúc ra đường vẫn còn thấy bầu trời rõ ràng nói là không có mưa, nhưng trên trời có nhiều mây vậy."

"Có thể mưa đến rất nhanh." Vãn Vãn an ủi hắn.

"Chỉ có thể chờ mưa tạnh rồi lại xuống núi thôi."

Lâm Triều Sinh kéo con gái vào trong lòng ngực, hôn lên cái trán của cô, ảo não nói "Vừa rồi con hẳn là nên xuống núi với người dân bản xử kia, cũng không cần ở trong này hoảng sợ với ba ba."

Vãn Vãn lắc đầu, quyến rũ nói "Con không muốn rời xa ba ba đâụ"

Lâm Triều Sinh nghe thấy tiếng của con gái bảo bối thì trong lòng mềm nhũn, sờ lưng của cô thấy bị ướt mới vội vàng nói "Vào đi thôi, để xem trong phòng có gì, trước hết cứ cởi quần áo ướt sũng này xuống đi."

Trong nhà gỗ nhỏ không có đïện, Lâm Triều Sinh lấy một chiếc đèn led từ trong túi lên cầm trên tay. Hắn mở ngọn đèn lên để nhìn rõ bài trí trong căn phòng. Căn nhà gỗ rất đơn giản, có một cái tủ, còn có một cái giường gỗ, trong góc tường còn có mấy cái xô nước và một ít củi khô, còn có một đống bình chữa ba bay. Mà ở giữa căn phòng có một cái chậu sắt, trên đó có một cái kệ, hẳn là nơi để nấu nước sôi và đồ ăn. Những thứ khác đều là một ít đồ dùng nhu yếu phẩm linh tinh hằng ngày của kiểm lâm.

Hoàn cảnh vừa nhìn trông cũng không tệ lắm.

Vãn Vãn ở bên chân ba ba, cảm thấy có hơi lạnh, thân thể khẽ run, cô nhỏ giọng hỏi ba ba "Ở nơi này có thể có sâu hay rắn rết gì không?" Cô thật sự sợ hãi mấy thứ này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...