CHƯƠNG 63
Hai cha con lúc này đều chìm vào giấc ngủ say, không biết đã ngủ bao lâu, đột nhiên bên ngoài truyền đến một hồi thanh âm ầm vang, kèm theo một trận rung chuyển, làm hai người đang ngủ say tỉnh giấc.
Trong chậu sắt đặt trong phòng vẫn còn một tia lửa, làm cho toàn toàn bộ không gian không hoàn toàn chìm vào trong vào trong bóng tối.
"Ba ba, động đất sao?" Vãn Vãn hoảng sợ trốn trong vòng tay ba ba, tìm kiếm sự an ủi.
Lâm Triều Sinh cẩn thận lắng nghe một lúc, tiếng ầm ầm vẫn tiếp tục, nhưng dần dần nhỏ đi.
"Hẳn là núi lở." Lâm Triều Sinh nói, sau khi hắn nói xong thì buông Vãn Vãn ra chuẩn bị đứng dậy "Ba đi ra ngoài nhìn xem."
"Không cần, đừng đi mà ba ba, con sợ." Vãn Vãn càng ôm ba ba ba chặt hơn, khiến hai cơ thể dính chặt vào nhau không chừa một kẽ hở.
"Ba đi xem thử xem xung quanh nhà gỗ có vấn đề gì không." Lâm Triều Sinh dỗ dành cô, sau đó buông tay ra, nhanh chóng chui ra khỏi túi ngủ, tùy tiện khoác thêm áo khoác rồi mở cửa đi ra ngoài.
Khi cửa vừa mở ra, gió và mưa từ bên ngoài lập tức thổi vào qua cánh cửa đang mở, khiến Vãn Vãn rùng mình một lúc. Mưa lại nặng̝ hạt, kèm theo mưa to còn có sấm sét, đây là thứ mà Vãn Vãn sợ hãi nhất, ba ba vừa mới bước ra ngoài thì một tiếng sấm chớp vang lên ngay gần đó, tiếng vang đì đùng như muốn đâm thẳng vào tim.
Vãn Vãn sợ hãi tới mức ngồi bật dậy che tai lại.
Lâm Triều Sinh rời đi không lâu, hắn vội vàng tiến vào. Khoảnh khắc cánh cửa được đóng lại, tiếng gió và tiếng mưa trở nên yên tĩnh hơn, nhưng tiếng sấm vẫn nối tiếp nhau vang lên.
"Ba ba." Vãn Vãn sốt sắng gọi ba ba, ba ba lau khô người rồi nhanh chóng trở lại giường. Chỉ sau một lát mà toàn thân hắn đã lạnh như băng.
Vãn Vãn không quan tâm đến cái lạnh, ôm chặt lấy cơ thể trần ͙truồng của ba ba, dùng chính cơ thể mình để sưởi ấm cho hắn "Ba ba, bên ngoài thế nào?"
"Quả thật là đất trên núi bị sụt, tuy nhiên cũng không phải hướng của chúng ta." Lâm Triều Sinh ngồi đối mặt với con gái, ôm cô vào trong ngực.
"Đùng." Lại một tiếng sấm nữa vang lên, tia chớp chớp sáng cả bầu trời đêm.
Vãn Vãn bất ngờ nép chặt vào lồng ngực của ba ba, hỏi "Chúng ta ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Không rõ nữa." Lâm Triều Sinh nói như vậy.
Một lúc sau, chợt nghe thấy tiếng Vãn Vãn hỏi "Vậy chúng ta ở đây có thể chết không ba ba?"
Lâm Triều Sinh hôn lên trán cô, hắn muốn nói không có chuyện đó, để cho cô không phải nghĩ nhiều Tuy nhiên khi lời tới bên miệng lại biến thành "Nếu thật sự như vậy thì sao? Vãn Vãn có sợ không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vãn Vãn trắng bệch, thành thật gật đầu "Sợ chứ ạ, nhưng mà có ba ba bên chân, chắc là cũng không sợ như thế."
Trái tim của Lâm Triều Sinh mềm nhũn, hắn vòng tay qua ôm lấy eo của con gái, áp người cô vào người hắn, khàn giọng nói "Ba yêu con, bảo bối. Yên tâm đi, nếu có chuyện ngoài ý muốn, thì ba ba sẽ dùng tính mạng bảo vệ con, con nhất định sẽ không có việc gì."
Mũi của Vãn Vãn cay cay, mắt nóng ran, cổ áp mặt vào ngực ba ba, lắng nghe nhịp tim đập mạnh của ba ba, cô chợt nói "Ba ba, ba chơi con đi."
Tim Lâm Triều Sinh đập lỡ một nhịp, cụp mắt xuống nhìn con gái, thấy cô đang nhìn mình kiên định, bèn nói tiếp "Dùng con cặc của ba làm con."
Đùng.
Một tiếng sấm vang lên ở gần căn phòng nhỏ.
CHƯƠNG 64
Trong bóng tối, tiếng hai khúc củi được ném vào trong chậu sắt vang lên loảng xoảng, ngọn lửa đỏ rực nhanh chóng bùng cháy và lớn dần, trong nháy mắt chiếu sáng cả không gian tăm tối. Bên ngoài vẫn mưa to gió lớn như trước, giọt nước mưa nện trên nóc nhà, truyền đến tiếng vang lộp độp, tiếng sấm đì đùng như gần như xa.
So với khung cảnh tận thế bên ngoài, mọi thứ bên trong ngôi nhà trông ấm áp và quyến rũ.
Chiếc túi ngủ đôi được mở ra, trải ra như một tấm chiếu trên chiếc giường gỗ, thân hình Vãn Vãn trần ͙truồng ngồi trên chiếu, nửa thân trên ngả ra sau, hai tay chống sau lưng, hai bên đùi lớn mở ra, lộ ra thứ trắng như ngọc, âm đạo đầy nước.
Ba ba quỳ giữa hai ba chân Vãn Vãn, liếm âm đạo của cô một cách si mê, như thể đang ăn món ngon nhất trên đời.
Vãn Vãn nhìn xuống thấy động tác của ba ba, thấy hắn dùng tay mở môi âm hộ, để lộ âm vật sưng tấy. Cô thấy hắn dùng đầu lưỡi đẩy âm vật ra rồi há miệng ngậm lấy, cô sảng khoái say mê hừ một tiếng "A..."
Còn điều gì có thể kích thích hơn là xem ba ba ruột quỳ gối giữa hai chân mình rồi liếm âm đạo đây? Không có
Loại phá vỡ luân lý con người người, mang theo sự kích thích bí ẩn của một tia tội ác, dường như giống một đóa hoa thuốc phiện vừa đẹp nhất vừa độc nhất. Một khi bị lây dính, sẽ khiến cho con người nghiện tới trầm mê không biết giới hạn.
Vãn Vãn luôn nghĩ rằng cô có một điểm giới hạn cuối cùng, nhưng cái điểm mấu chốt này, trong đêm mưa rền gió dữ tại nơi đây lại bị bản thân dễ dàng phá hủy. Khi cuộc sống gặp phải những ẩn số, mọi sự giam cầm đều trở nên thừa thãi. Lúc này, Vãn Vãn chỉ muốn hoàn toàn buông xuống những những lo lắng nặng̝ trĩu của mình, hoàn toàn phóng túng một hồi. Cô không thể không thừa nhận rằng bản thân đã nghiện thân thể của ba ba từ lâu, đã sớm muốn cho ba ba dùng con cặc của hắn hung hăng tiến vào trong âm đạo. Tuy nhiên cô lo lắng sợ hãi nhất nhiều chuyện nên mới làm cho cô khẩu thị tâm phi mà cự tuyệt.
Lúc này nàng không muốn cự tuyệt nữa, cô chỉ muốn ba ba hung hăng tiến vào cơ thể của cô, chơi cô, làm cô, yêu cô.
Đầu lưỡi của ba ba như đuôi của một con cá linh hoạt, xuyên tới xuyên lui du đang bên trong âm hộ của cô, sau đó liếm xuống miệng âm đạo của cô. Ba ba đưa lưỡi ra và khoan vào tận bên trong, như thể muốn liếm và liếm sạch nước dâm của cô. Nhưng hắn càng liềm thì nước dâm của cô càng nhiều, dù cho ba ba không ngừng nuốt xuống thì cũng có rất nhiều nước chảy ra bên ngoài, đến mức ướt cả mặt hắn.
"Ba ba... Ba ba... Đầu lưỡi của ba thật lợi hại... A... Thật thoải mái..." Ánh mắt của Vãn Vãn mê ly, mắt mày đầy sắc xuân, dâm đãng lớn tiếng rên rỉ. Cô không ngừng lắc mông, để hùa theo ba ba liếm láp trêu đùa, cặp ngực lớn cũng theo đó mà rung lên, núm vú màu hồng nhạt nhô lên cao, khát vọng có người tới ăn nó.
Lâm Triều Sinh nhanh chóng dùng tay xoa nắn âm vật mẫn cảm, rút
lưỡi ra khỏi lỗ âm đạo liếm hết từ trên xuống dưới, nặng̝ nề liếm đáy chậu rồi đến c̠úc̠ hoa của cô. Hắn thực sự yêu mặt này con gái, không chỉ một sợi lông cũng không có, mà còn không có sắc tố đọng lại, toàn bộ đều là màu trắng nõn, ngay cả c̠úc̠ hoa cũng là màu hồng nhạt xinh đẹp. Hắn dùng đầu lưỡi liếm mạnh bên trên vài cái sau đó đưa lưỡi đút vào bên trong, đổi lấy âm thanh rên rỉ của Vãn Vãn kêu lên lớn hơn nữa, sau đó mới vừa lòng rời đi. Hắn thầm nghĩ, sớm muộn thì hắn cũng sẽ chơi cái cúc huyệt nhỏ đáng yêu này, tuy nhiên trọng điểm của đêm nay đương nhiên là nuốt hết nước dâm trào ra từ âm đạo.
Nghĩ đến đây, Lâm Triều Sinh cảm nhân được con cặc của mình trướng đến mức sắp nổ mạnh. Hắn đứng lên giữa hai chân của con gái, sờ soạng mồ hôi trên trán nóng hổi một hồi, đỡ lấy con cặc màu tím đen, gân xanh nổi xung quanh để sát vào giữa hai chân của Vãn Vãn. Hắn lấy đầu cặc đặt tới âm đạo, trượt lên xuống hai cái, thở hổn hển hỏi Vãn Vãn "Bảo bối, thật sự để cho ba ba đi vào sao?"
Bạn thấy sao?