CHƯƠNG 71
Sau khi Vãn Vãn lên đỉnh, toàn thân cô rã rời mềm nhũn trên đệm ngủ, thân thể giống như bị hút khô, âm đạo thì nóng ran kích thích. Lớn như vậy mà cô cũng chưa từng bị ba ba đánh qua, không nghĩ tới lần đầu tiên bị đánh vậy mà lại đánh âm đạo của cô. Cảm giác vừa rồi quá kích thích, nhưng muốn làm lại lần nữa lại khiến cô cảm thấy xấu hổ
Thoạt nhìn ba ba cũng đã lên đỉnh rồi, ôm cô thở hổn hển nặng̝ nề một hồi mới bình ổn lại cảm xúc. Hắn cười nói ở bên tai cô "Bảo bối, lần sau lại chơi như vậy, quá sướng."
Vãn Vãn bĩu môi "Không đâụ Bên dưới của con bị ba ba đánh sưng lên rồi."
"Để ba xem xem."
"Không cho xem." Vãn Vãn co hai chân lại, lắc mông trốn hắn, hai cha con cứ khỏa thân chơi đùa trên giường như thế, mãi đến khi Vãn Vãn bị ba ba ôm lấy để cô ngồi trước mặt mình mới tính là xong.
Sau khi cười đùa, hô hấp hai người đều có phần thở dốc. Vãn Vãn bị ôm lên cao lúc lồng ngực phập phồng dồn dập, một bên vú phồng lên, đè từng chút một lên cằm của ba ba. Cả ngày nay ba ba không ϲạօ râu, râu ria có hơi cứng, cọ trên vú cô, cảm giác vừa ngứa vừa đau, khó chịu đến mức cô không chịu được muốn trốn ra saụ Nhưng ba ba không cho cô làm vậy, còn cố ý dùng cằm cọ xát núm vú của Vãn Vãn.
Vãn Vãn bị chà xát mạnh đến nỗi đầṳ vú ngứa ngáy, thắt lưng cũng tê dại, sau đó lại không nhịn được cười "Haha, ba ba không được cọ vào núm vú. Ha ha ha..."
Ba ba thấy đùa cũng đủ rồi mới vươn đầu lưỡi ra, liếm mút trấn an núm vú của côm sau đó ngậm lấy nó đưa vào miệng. Động tác của hắn bỗng nhiên trở nên nhẹ nhàng, bộ dáng bú sữa cũng vô cùng ngoan đạo.
"Thời điểm mà con mới sinh ra, ở trong ngực mẹ bú sữa cũng được ngồi chân quan sát, cảm thấy đứa trẻ nhỏ bé như vậy thật đáng yêụ Không nghĩ tới bây giờ ta vậy mà lại đang ăn vú của con gái mình." Ba ba hơi cảm thán.
"Ba ba thật biến thái, lại ăn vú của con gái mình. Vãn Vãn cố ý làm nhục hắn, nói "Đáng tiếc là ngực của con gái không có sữa, không thể cho ba uống được."
"Ta nghe nói trong núi có người g͙ià biết phươռg thuốc dân gian, chỉ cần con gái trưởng thành uống phươռg thuốc dân gian đó vào là có thể ra sữa. Chờ khi trở về, ba ba phải đi tìm phươռg thuốc dân gian kia về, sau này có thể vừa bị ba ba chơi, vừa phun sữa."
Vãn Vãn không khỏi tưởng tượng ra hình ảnh kia, nhất thời cảm thấy rất dâm đãng. Cô lắc người kháng nghị "Vãn Vãn không muốn phun sữa."
"Không phun sữa vậy Vãn Vãn muốn phun cái gì ra, phun nước dâm hay sao? Lúc bị ba ba làm, nước dâm phun ra giống như nước tiểu vậy."
"Ai nha, ba ba " Nghe hắn càng nói càng không đứng đắn, Vãn Vãn gấp đến mức lấy tay che miệng của ba ba lại. Vất vả lắm mới chờ được ba ba không nói lời dâm đãng nữa thì hai người đồng thời cũng nghe thấy tiếng bụng Vãn Vãn kêu lên ọt ọt, đã đói bụng rồi.
Vãn Vãn ngay lập tức bối rối tới đỏ mặt, nhưng thật ra ba ba là người áy náy, vội vàng hỏi "Là lỗi của ta, là lỗi của ta, vừa ngủ dậy đã dày vò con, quên mất không để cho con ăn trước. Nơi này của bọn họ có mì ăn liền, ba ba đi nấu nước sôi và mì cho con."
Vãn Vãn hơi ngượng ngùng trèo xuống từ trên người ba ba xuống, thẹn thùng nói "Con muốn đi tiểu nữa."
"Vậy cứ đi thôi." Lâm Triều Sinh nói "Không phải tối qua ba ba đã đưa con ra ngoài một lần rồi sao?"
CHƯƠNG 72
Vãn Vãn hơi xấu hổ, tối hôm qua mưa to gió lớn, ba ba dẫn cô đi tới bên chân dưới mái hiên để đi tiểu Bây giờ bên ngoài không có mưa, chẳng lẽ vẫn phải đi vào trong đó, cô muốn đổi chỗ khác.
Cái nhà lánh nạn này chỗ nào cũng tốt, chỉ là không có nhà vệ sinh, điểm này làm cho Vãn Vãn cảm thấy không quen.
Ba ba rất nhanh đã đun xong nước rồi ngâm mì ăn liền, Vãn Vãn đi ra sau nhà lánh nạn rồi vội vàng quay lại. Trên người cô đang mặc chiếc áo khoác của ba ba, một chiếc áo khoác mỏng mặc trên người Vãn Vãn trông giống như một chiếc áo khoác dài.
Sau khi đi vào, cô cũng không thèm ăn mì, vội vàng nói với ba ba "Ba ba, con nhìn thấy phươռg hướng chúng ta muốn đi tới, hình như bị sập rồi "
Lâm Triều Sinh cau mày "Con có thấy rõ không?"
Vãn Vãn chần chờ "Hình như ở bên kia, ba ba mau đi xem một chút đi."
Lâm Triều Sinh đáp ứng, đưa cho cô bát mì ăn liền, tùy tiện mặc quần áo khô lên người sau đó quay người đi ra ngoài.
Vãn Vãn ngẩn người cầm bát mì ăn liền, vì lo lắng trong lòng nên cô tuy đói nhưng không muốn ăn.
Không lâu sau, ba ba quay lại, sắc mặt hơi u ám, nói với Vãn Vãn "Quả thật là đỉnh núi kia lúc chúng ta đến, cụ thể có bị sụp đường hay không còn phải đến gần nhìn xem mới biết được."
"Vậy bây giờ chúng ta đi qua đó xem sao?"
"Trước hết thì con cứ ăn mì đi." Ba ba nói.
Trong lúc nhất thời, hai cha con cũng không còn tâm trạng nhàn hạ thoải ái khi mới thức dậy. Hai người ăn mì xong thì mặc đồ vẫn còn ướt một nửa vào, đi g͙iày rồi vội vàng chạy tới đỉnh núi.
Trên thực tế, Lâm Triều Sinh muốn Vãn Vãn đợi hắn trong căn nhà gỗ nhỏ, khi hắn đi xem xong sẽ quay trở về. Nhưng Vãn Vãn không muốn ở lại một mình, vì vậy cô nhất quyết theo ra ngoài.
Quần áo của cô ngày hôm qua bởi vì chất liệu thoải mái nên tối qua đã bị ba ba lấy đi chà thân thể, lúc này còn bẩn vứt xuống dưới đất. Mà lúc này Vãn Vãn cũng chỉ mặc một cái áo khoác của ba ba, khiến Lâm Triều Sinh thỉnh thoảng sẽ liếc qua chúng.
Cô liếc mắt một cái.
Đương nhiên Vãn Vãn biết ba ba đang nhìn cái gì, đỏ mặt dậm chân "Ba ba, đã là lúc nào rồi "
Ba ba cười "Cho dù là khi nào thì cũng không ảnh hưởng đến ba xem mỹ nữ."
"Con không để ý tới ba ba nữa "
Hai người leo lên lưng chừng núi, phát hiện trận lở đất tối hôm qua thật sự chôn vùi con đường bọn họ đi qua. Khi họ nhìn qua hai bên đều là dốc núi lõm xuống, không thể đi qua, trong lòng không khỏi lo lắng.
"Gọi cảnh sát trước đi." Lâm Triều Sinh nói, Vãn Vãn cũng đồng ý.
Tình cờ là Lâm Triều Sinh và Vãn Vãn có mang theo đïện thoại di động nên đã gọi đïện thoại cho cảnh sát và báo cáo tình hình ở đây, nói núi lở lần này ở khu vực bên đây tương đối lớn. Hơn nữa trong hai ngày này sẽ có mưa lớn, công tác cứu hộ sẽ chậm, có thể đợi tầm hai hoặc ba ngày trước khi con đường có thể được thông qua, cũng nói rất thân thiết với Lâm Triều Sinh.
"Có một ngôi nhà tránh nạn, hai người có thể qua đó ở trước, kiên nhẫn chờ đợi giải cứu"
Điện thoại mở loa ngoài, Vãn Vãn cũng có thể nghe thấy. Khi ba ba cúp máy, cả hai người cùng thở dài, không ngờ khi ra ngoài chơi lại xảy ra chuyện trớ trêu như vậy.
Tin tốt duy nhất là họ đã nhặt được hai túi hành lý bị vứt ngày hôm qua trong tình thế cấp bách. Túi nước không bị thấm nước, quần áo bên trong và đồ đạc bên trong đều ở tình trạng tốt.
Lúc này sắc trời vừa mới sáng tỏ, hai người cũng không vội trở về trong nhà gỗ, mà tìm một tảng đá lớn có thể ngắm phong cảnh, ngồi xuống nghỉ ngơi.
"Bảo bối, hiếm khi được nhìn thấy mặt trời, chúng ta cùng nhau tắm nắng nhé?" Lâm Triều Sinh ngồi nghiêng về phía Vãn Vãn, mở miệng đề nghị.
Vãn Vãn nghi ngờ nói "Không phải chúng ta đang phơi nắng sao?"
Lại nghe ba ba nói tiếp "Mặc quần áo thì sao gọi là phơi nắng
Vãn Vãn ...
Bạn thấy sao?