CHƯƠNG 81
Tiếng mưa rơi xào xạc ngoài ngôi nhà gỗ nhỏ, trong phòng là một cảnh tối om, duy chỉ có ánh lửa trong chậu than đang vui vẻ nhảy nhót, ngẫu nhiên lại phát ra tiếng củi khô cháy lách tách. Bầu không khí an nhà như vậy giống như đưa người ta trở lại hồi cấp ba xa xôi.
Vãn Vãn nằm nghiêng trên giường, từ từ nhắm hai mắt lại, dường như đang ngủ, trên người cô mặc một cái áo phông rộng thùng thình, thân dưới không có mặc quần, lộ ra một đôi đùi xinh đẹp trắng nõn trơn mềm. Hai chân cô khép lại, cái mông tạo thành một độ cong, chỉ lộ ra một chút quần lót giữa hai chân. Quần lót dường như hơi mỏng, khiến cho vùng nổi lên giữa hai chân mơ hồ có thể thấy bên khe hở bên trong.
Lâm Triều Sinh không biết đã đứng bên giường bao lâu, vốn muốn đi vào giải thích với con gái, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của cô thì không đành lòng đánh thức cô.
Hôm nay hắn và con gái lại cãi nhau, thiếu nữ cấp ba là thời kì nổi loạn của tuổi trẻ, luôn thích tranh cãi với người lớn, không nghe khuyên bảo. Tối cuối tuần hôm qua, cô và bạn bè ra ngoài đi chơi, mãi cho tới khi sắp tới nửa đêm mới về nhà. Trong lúc Lâm Triều Sinh gọi cho cô rất nhiều cuộc đïện thoại, mới đầu Vãn Vãn còn bắt máy, sau này cảm thấy phiền nên tắt máy luôn, khiến Lâm Triều Sinh lo lắng đến mức lái xe đi tới những chỗ Vãn Vãn có thể đi, cuối cùng vẫn không tìm được. Vãn Vãn lại được một bạn nam đưa về đến nhà.
Chuyện này làm cho Lâm Triều Sinh rất tức giận, vừa mới sáng sớm đã nói Vãn Vãn, nhưng Vãn Vãn được chiều thành quen, vừa nghe giọng điệu nghiêm khắc của ba ba, cô cũng nóng giận. Vậy mà ba ba rất bá đạo, gây ra tranh cãi lớn với hắn, cuối cùng Lâm Triều Sinh bước ra ngoài cửa mới ngừng được trận cãi nhau giữa hai cha con.
Sau khi bình tĩnh lại, Lâm Triều Sinh cảm thấy mình hơi quá đáng, đứa nhỏ lớn như vậy vẫn cần có chút không gian tự do. Hắn cảm thấy Vãn Vãn trở về muộn thật ra có thể dùng phươռg thức khác để nói, mà không phải cãi nhau
Vì thế Lâm Triều Sinh suy tính quay lại giải thích với Vãn Vãn, kết quả là đi vào trong phòng Vãn Vãn thì thấy một cảnh tượng như vậy.
Đây là thân thể hoàn mỹ của một cô gái, mang thep chút hơi thở ngây ngô ngọt ngào, giống như đang trêu chọc thị giác và khứu giác của Lâm Triều Sinh. Cử chỉ của hắn như mê man, đứng bên giường một hồi cũng không đánh thức cô dậy mà ngồi xổm xuống, chiều chỉnh tầm mắt nhìn xuống thành bình thường. Hơn nữa, từ theo góc độ này nhìn qua, có thể nhìn thấy rõ được phong cảnh bên trong vạt áo phông, là mông thịt trắng nõn trơn mượt bị quần lót bọc lấy, âm đạo màu mỡ, căng phồng của xử nữ.
Hô hấp của Lâm Triều Sinh hoàn toàn rối loạn, tim đập loạn xạ, như sắp vọt như sắp vọt ra khỏi miệng. Hắn cố gắng nuốt nước bọt, cố gắng đứng dậy thật nhanh, đừng nhìn nữa, hành động như vậy là tội ác vô cùng, không có người ba bào ngồi xổm bên giường nhìn lén âm đạo xử nữ của con gái ruột của chính mình.
Nhưng bất kể hắn làm gì để xây dựng trong lòng thì chân hắn cũng như mọc rễ, vẫn không nhúc nhích mà ngồi chồm hổm. Thậm chí, cả người hắn còn chậm rãi đưa tới gần, để đầu nhìn về phía trước, đưa mũi tới chỗ giữa hai chân của cô, sau đó dừng lại, thật lâu sau mới hít một hơi.
Có thể là do cô mới tắm xong, âm đạo xử nữ của cô không có mùi, chỉ có mùi sữa tắm thoang thoảng, xen lẫn mùi hươռg thoang thoảng đặc trưng của phụ nữ.
Lâm Triều Sinh biết bây giờ mình trông như thế nào, vừa nhìn hắn trông rấtkhổ sở, hắn ngồi bên giường của con gái, ngồi xổm xuống cong mông, dùng mũi lén ngửi âm đạo của nữ nhân, tựa như một kẻ nghiện ma túy, liều mạng ngửi, như thể hươռg vị nơi đó giống như là không khí để hắn sinh tồn.
Dương vật trong quần đã hoàn toàn cương cứng như sắp nổ tung. Lâm Triều Sinh do dự vài giây, nhưng cuối cùng dục vọng đã chiến thắng bản năng, hắn đưa một tay vào đũng quần, cầm lấy con cặc cứng ngắc kia, nhanh chóng hoạt động. Chóp mũi hắn vẫn ghé sát vào giữa chân con gái như cũ, hít sâu một hơi, thậm chí còn thè đầu lưỡi liếm nhẹ quần lót của cô.
Đột nhiên thân thể con gái cử động, Lâm Triều Sinh giật mình vội rụt mặt lại, sắc mặt tái nhợt nhìn chằm chằm con gái. Sau đó hắn phát hiện người trên giường hóa ra lật người, từ nằm nghiêng sang nằm ngang. Theo sự thay đổi động tác, vạt áo phông chữ T bị cuốn lên tới eo, lập tức để lộ hoàn toàn chiếc quần lót nhỏ màu dâu giữa hai chân trước mắt Lâm Triều Sinh.
Lâm Triều Sinh hoàn toàn quên mất hít thở, đôi mắt như hai ngọn lửa hừng hực, dán chặt vào chân con gái.
Quần lót dâu tây rấtmỏng, thậm chí có chút trong suốt, hắn mơ hồ có thể nhìn thấy âm hộ mập mạp, khe hở chặt chẽ, thật trong sáng đáng yêu, lại rấtdâm đãng và quyến rũ.
Lâm Triều Sinh thò tay vào trong quần, di chuyển nó ngày càng nhanh.
Ngay khi hắn đang ở trong tình trạng bẩn thỉu và đáng khinh như vậy, hắn đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu đầy buồn ngủ "Ba ba?"
CHƯƠNG 82
"Ba ba, sao ba lại ngồi xổm trên mặt đất?" Vãn Vãn ngẩng nửa đầu lên, vẫn còn buồn ngủ nhìn ba ba đang ghé vào bên giường của mình. Cô cảm thấy tư thế của hắn có hơi kỳ quái, giống như rấtkhó chịu, lông mày cau chặt, cái trán còn toát ra rấtnhiều mồ hôi "Ba ba, ba bị đau dạ dày sao?" Vãn Vãn vừa nói xong đang cử động thân thể.
"Vãn Vãn, đừng nhúc nhích, cứ nằm như vậy đi." Lâm Triều Sinh thấy cô định ngồi dậy thì lập tức cất tiếng ngăn cô lại. Tay của hắn vẫn còn đang ở trong quần nắm lấy con cặc của mình, nếu như con gái ngồi xuống, nhất định có thể nhìn thấy hắn đang làm cái gì.
Lâm Triều Sinh biết mình nên ngừng lại, hắn đưa tay rút ra từ trong quần, nhưng khi nhìn thấy con gái ngây thơ trên giường, tay hắn dường như bị dính chặt vào con cặc, không những không thể rút ra mà còn hoạt động nhanh hơn.
Hắn đúng là rất biến thái, Lâm Triều Sinh thầm mắng bản thân, nhưng cơ thể hắn thành thật hơn với lý trí, hắn vốn dĩ không thể khống chế được.
Vãn Vãn còn chưa tỉnh ngủ hẳn, vừa nghe thấy ba ba nói như vậy thì quay trở về giường nằm, nghi hoặc hỏi "Ba ba, nếu ba khó chịu quá thì đi uống thuốc đi."
"Ba không sao." Hai chân của Lâm Triều Sinh trực tiếp ngồi chồm hổm trên mặt đất, một tay đặt trên mép giường, một tay thì luôn thủ dâm. Hắn âm thầm điều chỉnh hơi thở, nói với Vãn Vãn "Ba ba muốn tới nói với con một câu rất xin lỗi. Bảo bối, rất xin lỗi, buổi sáng ta không nên giận dữ với con như vậy."
Vãn Vãn vẫn chưa chú ý đến việc quần áo của mình đã bị cuộn lên tới eo, cô cong mông, uất ức nhìn chằm chằm trần nhà, không thèm nhìn ba ba, bộ dáng kia chứng minh cô vẫn còn đang rất giận.
"Bảo bối, con có thể tha thứ cho ba ba không?"
"Ba ba, ba không còn thương con nữa, trước kia rõ ràng ba ba không như thế."
"Rất xin lỗi, về sau ba ba nhất định sẽ sửa, không bao giờ hung dữ với con nữa. Trên thế giới này, người ba ba yêu nhất chính là Vãn Vãn."
Nghe thấy ba ba vẫn luôn xin lỗi, giải thích với cô, trong lòng Vãn Vãn cũng mềm đi, tâm tình rốt cuộc cũng tốt hơn. Cô đang muốn ngồi dậy bỗng nhiên phát hiện ra thân dưới của bản thân đang lộ ra cái quần con trước mặt ba ba.
"A Ba ba, sao ba lại không nhắc con "
Vãn Vãn đỏ mặt, tay vừa định kéo quần áo lên, nhưng không nghĩ tới ba ba lại ngăn cô lại.
"Từ từ đã bảo bối." Trong mắt ba ba hiện lên một tia đâύ tranh, vươn tay đè tay của cô lại, không cho cô kéo áo.
Vãn Vãn xấu hổ muốn chết, hai chân khép chặt vào nhau, hai chân khép chặt nhưng khu tam giác giữa hai chân vẫn như đang trướng lên, chính giữa tình cờ có một quả dâu khá lớn, trông tươi đẹp ướt át, giống như đang mời người ta tới nhấm nháp.
"Ba ba, mau buông tay đi, xấu hổ quá." Vãn Vãn không chỉ đỏ mặt mà làn da toàn thân cũng bắt đầu xuất hiện một tầng hồng nhạt.
Dương vật của Lâm Triều Sinh trong một giây cực thích kia căn bản không muốn để âm đạo xử nữ mềm mại của con gái bị che đậy. Dưới tình thế cấp bách, hắn nói "Vãn Vãn, bắp đùi con hình như có mấy điểm đỏ."
Bạn thấy sao?