Chương 53: 105+106: Bị địt trước mặt nhân viên phục vụ

CHƯƠNG 105

Vãn Vãn vùi người xuống nước, hy vọng đối phươռg không nhìn thấy việc làm của hai người, nhưng hành động như thế không khác nào đang lừa mình dối người, bịt tai trộm chuông, thứ nhất là nước trong ao không hề đục, thứ hai là trong một ao suối nước nóng lớn như vậy, cả hai còn xếp chồng lên nhau, không mặc quần áo, bọn họ đang làm gì chỉ cần dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết được.

Có điều hai nhân viên phục vụ cũng làm đúng theo những gì Lâm Triều Sinh đã nói, bọn họ hết sức bình tĩnh, bên miệng luôn nở nụ cười lịch sự, ngoại trừ hỏi hai người muốn đặt mâm đồ ăn ở đâu ra thì không hề nhìn lung tung nơi khác.

Lâm Triều Sinh chỉ vào tảng đá cẩm thạch bên cạnh hai nhân viên phục vụ, nói "Để ở đó là được."

"Vâng."

Hai nhân viên phục vụ kéo theo tà váy dài, bước chậm rãi tới chỗ được chỉ, mở khay đựng đồ ăn ra rồi đặt từng món lên đó, cẩn thận sắp xếp.

Đúng lúc này, Lâm Triều Sinh nãy giờ đứng im bắt đầu cử động, hai tay giữ lấy vòng eo của Vãn Vãn, kéo đẩy vòng eo, chậm rãi cắm vào rút ra.

"Ưm." Vãn Vãn quay đầu trừng mắt nhìn ba ba, lại bị hắn vươn tay nắm lấy ngực bự, dùng sức xoa bóp, thân dưới vẫn không ngừng cử động, cắm rút bên trong lồn nhỏ, mặt nước yên lặng lúc này cũng bắt đầu gợn sóng theo từng động tác của hắn, khiến người nhìn phải ngứa ngáy trong lòng.

Da đầu Vãn Vãn như muốn nổ tung, máu nóng trong người chảy ngược lên não, cô không cần nhìn cũng biết mặt mình lúc này đỏ cỡ nào.

Cô không thể nào tin được rằng bản thân và ba ba đang làm t̠ình ngay trước mặt hai nhân viên phục vụ, mặc dù thân dưới chìm trong nước nhưng hành động của thân trên lại nói lên tất cả, đối phươռg hoàn toàn không cần suy nghĩ cũng biết bọn họ đang làm gì.

Cô càng căng thẳng thì cơ thể lại càng nhạy cảm, thịt non trong lồn nhỏ siết chặt lại giống như muốn đẩy gậy thịt to lớn bên trong ra, có điều ba ba chỉ cần cử động một hai lần là đã xâm nhập tới tận điểm sâu nhất.

Khoái cảm xuất hiện khi con cặc ma sát vách thịt giống như dòng nước ấm trong ao vậy, chỉ nháy mắt đã bao trùm toàn bộ thân thể Vãn Vãn, kích thích tâm lý và sinh lý cùng lúc làm đầu óc Vãn Vãn hỗn loạn, chỉ cảm thấy từ trong ra ngoài cơ thể đều xuất hiện một đoàn lửa nóng.

"Ư... Ưm..." Cô khó lòng nhịn được tiếng rên rỉ của mình, vòng eo lắc lư, hùa theo từng động tác va chạm của ba ba.

Hai nhân viên phục vụ giả vờ như chưa từng nhìn thấy cảnh tượng trong nước, mắt nhìn thẳng về phía trước rồi rời đi.

Đợi bóng dáng màu trắng biến mất, Vãn Vãn cuối cùng cũng không kìm nén nữa, dâm đãng rên rỉ "A a... Ba ba, cắm sâu quá... A a a..."

"Bé dâm đãng, trước mặt người khác được ba ba cắm lồn nhỏ sướng lắm đúng không? Eo nhỏ vặn vẹo hết sức gợi cảm, có phải muốn được ba ba cắm mạnh hơn không?" Lâm Triều Sinh đẩy người con gái về phía trước, để cô dựa vào bậc thang chổng mông thật cao, chịu đựng từng cú va chạm từ hắn.

Bạch bạch bạch

Eo mông cả hai chạm vào nhau tạo thành âm thanh dâm đãng, dòng nước trong ao rung động không ngừng, hiện trường hết sức kịch liệt.

Hai tay Vãn Vãn chống lên thềm đá, toàn thân đung đưa theo từng cú đâm của ba ba, bộ ngực bự rũ trên mặt nước, da thịt toàn thân ửng đỏ, bên ngoài nhìn vào không biết là cô bị cắm biến thành như vậy hay là ngâm nước nóng nên mới trở thành như vậy.

Cảm giác kích thích khi làm t̠ình trước mặt người khác vẫn còn đọng lại trong đầu cả hai, lúc này bọn họ trở nên mãnh liệt hơn, không hề cố nén dục vọng của mình nữa, nghe theo bản năng điên cuồng quấn quýt lấy nhau, hoạt động thân dưới...

Không lâu sau, hai cha con đã ôm chặt lấy nhau, cùng nhau đạt cao trào.

Vãn Vãn đạt hai lần cao trào sung sướng, lúc này trở nên hoàn toàn không còn sức lực, ngã ngồi xuống bậc thang, để mặc dòng nước ấm chạy dọc cơ thể, ngay khi cả người cô sắp chìm hết xuống nước, ba ba đã nhanh tay đỡ cô lên, ôm vào lòng.

Sau một hồi nghỉ ngơi, cả hai mới hồi phục sức lực, lập tức nghe được tiếng bụng dưới kêu rộn ràng.

"Ba ba, con không còn sức nữa, muốn ăn cơm."

Lâm Triều Sinh yêu chiều hôn gương mặt của cô, nói "Ba ba đút cho con ăn."

May mắn nhân viên phục vụ có để lại đồ chụp dĩa, nếu không lúc nãy khi cả hai làm t̠ình, nước trong ao văng khắp nơi thì có lẽ cơm trên bàn đã không còn ăn được nữa.

Một người đút hai người ăn, nhanh chóng chén sạch cơm canh vào bụng.

Ăn cơm trưa xong, Lâm Triều Sinh lại ôm Vãn Vãn vào hồ nước thảo dược bên cạnh tắm rửa, bởi vì lúc nãy làm t̠ình quá kịch liệt nên sau khi rửa sạch cơ thể, cả hai đã leo lên giường ngủ trưa.

Giấc ngủ này kéo dài tới tận tối, Vãn Vãn được ba ba gọi dậy, nói rằng muốn dẫn cô đi ăn tối rồi xem biểu diễn.

Vãn Vãn mơ màng ngồi dậy, ba ba đưa cho cô hai món quần áo để mặc, một cái là loại áo dài tấm mỏng manh mà lúc trưa từng mặc, một loại khác có kiểu dáng cũng không khác lắm nhưng không hề trong suốt, mục đích là che khuất ánh sáng, sau đó cả hai liền có thể ra ngoài.

"Con chỉ mặc thế này rồi ra ngoài sao?" Vãn Vãn đỏ mặt, tuy rằng áo bên ngoài không trong suốt như váy trong nhưng trên người cô vẫn không mặc đồ lót, đi ra ngoài thật sự có cảm giác không an toàn.

"Phụ nữ tới chỗ này đều mặc như thế." Lâm Triều Sinh đáp lời, sau đó không cho phép cô từ chối, tự mình giúp cô mặc vào.

CHƯƠNG 106

.

Lúc vừa tới suối nước nóng vào buổi sáng, Vãn Vãn còn tưởng rằng đây là nơi dùng để ngâm nước nóng, nhưng sau nửa ngày tự mình trải qua và nhìn ngắm, cô đã có chút hiểu được dịch vụ thật sự ở nơi này, đây thật ra là một khách sạn tình yêu đội lốt suối nước nóng

Một nơi như vậy mà lại có thể kinh doanh bình an vô sự và còn có quy mô lớn thế này đúng là kỳ tích.

Vãn Vãn vẫn còn hơi no sau khi ăn bữa cơm trưa, cô có chút hứng thú với buổi biểu diễn bí ẩn trong miệng ba ba, thế nên sau khi hắn giúp cô mặc xong quần áo, cô lập tức giục hắn dẫn mình đi xem biểu diễn.

"Con phải ngoan ngoãn ăn cơm thì ba ba mới dẫn con đi." Ba ba nhân cơ hội ra điều kiện, từ nhỏ Vãn Vãn đã kén ăn, mỗi lần như thế là ba ba lại ra điều kiện với cô.

Vãn Vãn ôm lấy cánh tay hắn lặc lư, đáp "Biết rồi "

Hai cha con chuẩn bị xong xuôi liền nắm tay nhau ra ngoài, lúc bọn họ tới vào buổi sáng, người ở bên trong còn không quá nhiều, lúc này màn đêm vừa buông xuống, ánh đèn đã rực sáng khắp nơi, cảnh tượng lung linh khiến nơi này trông có vẻ chỗ nào cũng có người, những đám người đi theo đội ba, năm cũng xuất hiện, lấp kín khoảng trống.

"Rất náo nhiệt." Vãn Vãn nói.

"Đều là mấy ông chủ tới nơi này bàn chuyện làm ăn cả, con có biết không, nhân viên phục vụ ở đây toàn là sinh viên, trăm dặm mới tìm được một người."

"Chậc chậc." Vãn Vãn cảm thán, hai người vừa mới lướt qua một đám người, làn váy bên dưới của Vãn Vãn đã bị vén lên làm cô sợ tới nhảy dựng, nhanh chóng vươn tay túm chặt, dù sao bên trong cô không mặc gì cả, nếu lộ ra ngoài thì xem như xong.

Lâm Triều Sinh thấy bộ dạng này của cô thì cố nén cười, duỗi tay vòng lấy eo nhỏ của cô, kéo sát vào lòng mình, sau đó quẹo bảy tám khúc cua, tiến vào một căn phòng, bên trong có một chiếc cầu thang kéo thẳng xuống dưới.

"Chúng ta đang xuống tầng hầm sao?"

"Gần như vậy."

Trên cầu thang cũng không im lặng, có rất nhiều người tới người đi, hai cha con đi thẳng xuống tầng thấp nhất, cảnh tượng trước mắt trở nên rộng mở, đây là một phòng ăn rất rộng lớn, ở giữa có một sân khấu hình tròn, một nhóm các cô gái trẻ tuổi ăn mặc mỏng manh nhảy múa trên đó.

Nhân viên phục vụ thấy hai người đi tới liền dẫn đường sang một vị trí bốn người, cách sân khấu không gần không xa, có thể xem được rõ ràng.

Hai người vừa ngồi xuống thì đột nhiên nghe được một giọng nữ truyền tới "Tổng giám đốc Lâm, đúng là anh rồi, đã lâu không gặp, không ngờ chúng ta lại gặp gỡ ở đây."

Hai cha con cùng ngẩng đầu nhìn về phía người phụ nữ vừa mở miệng, đó là một người phụ nữ trưởng thành trang điểm xinh đẹp, trên dưới ba mươi tuổi, tuy đối phươռg cũng mặc áo dài tắm giống Vãn Vãn, nhưng áo khoác của cô ta không cột chặt dây lưng, phóng khoáng để lộ lớp vải trong suốt bên trong ra ngoài, cơ thể nóng bỏng lúc ẩn lúc hiện, bộ ngực còn to tới mức thái quá, nếu dùng sức lắc lư thì có lẽ sẽ chạm tới tận bờ vai.

Lâm Triều Sinh hơi nhíu mày, vẻ mặt có hơi không vui, nói "Chào cô, Miya."

Miya trong có vẻ hơi ủ rũ "Mới không gặp bao lâu mà Lâm tổng đã trở nên lạnh nhạt rồi." Cô ta vừa nói chuyện vừa ngồi xuống cạnh bên Lâm Triều Sinh.

Vãn Vãn không thích người phụ nữ đột nhiên xuất hiện này, trong lòng hết sức khó chịu, thấy cô còn ngồi xuống thì Vãn Vãn lập tức di chuyển, ngồi thẳng lên đùi ba ba, sau đó từ trên cao liếc nhìn người phụ nữ trước mặt.

Muya hơi bất ngờ, sau đó bật cười "Cô gái nhỏ này là?"

Vãn Vãn nhướng mày, đáp "Tất nhiên là bà xã của Lâm Triều Sinh."

Lâm Triều Sinh nghe thấy vậy thì không nhịn được nhướng mày, hai mắt chứa đầy sự vui vẻ, duỗi tay ôm sát Vãn Vãn vào lòng, còn không quên cắn một phát lên gò má cô, đáp lời "Đúng thế, đây là bà xã của tôi."

Miya cười nhạo "Sao tôi lại nghe nói bà xã của anh có tuổi ngang với anh nhỉ?"

Lâm Triều Sinh không hề bối rối, bình thản đáp "Đây là bà xã nhỏ."

"Anh cũng thật vui tính, thôi, nếu đây đã là bà xã nhỏ của anh thì tôi cũng không làm phiền khoảng thời gian vui vẻ của hai người nữa." Cô ta nói xong liền xua tay, đứng dậy rời đi.

Vãn Vãn nhìn theo bóng dáng của cô ta, thấy cô ta ngồi vào lòng của một người đàn ông g͙ià to béo.

"Cô ta là ai?" Vãn Vãn bĩu môi, sắc mặt không vui.

Lâm Triều Sinh vội vàng giải thích "Cha chồng của cô ta là bên hợp tác làm ăn với ba ba, lần trước có tới đây bày chuyện, cha chồng của cô ta muốn để cô ta ngủ với ba ba nhưng bị ba ba từ chối."

Vãn Vãn trợn mắt há miệng, tin tức trong câu nói này của ba ba quá lớn, trong chốc lát cô không thể hiểu hết được, đúng lúc này đồ ăn được đặt lên bàn bọn họ, Vãn Vãn muốn thay đổi vị trí nhưng bị ba ba giữ lại "Ngồi ở trên đùi ăn đi."

Hắn vừa nói vừa dùng bàn tay giấu dưới khăn trải bàn luồn vào vạt váy của Vãn Vãn.

Vãn Vãn bị dọa sợ, quay đầu trừng mắt nhìn hắn, cảnh cáo "Đừng làm bậy, ở đây có nhiều người lắm."

Lâm Triều Sinh mỉm cười "Con nhìn kỹ đi, ở đây chỉ có hai chúng ta là thành thật nhất thôi."

Đúng lúc này, ánh đèn trong sảnh lớn tối lại, chỉ còn lại sân khấu là được chiếu sáng rực rỡ như ban ngày.

Vãn Vãn tò mò ngẩng đầu lên, nghe thấy tiếng ba ba vang bên tai "Buổi biểu diễn chính thức được bắt đầu rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...