CHƯƠNG 125
Thời điểm xe dừng lại tại cửa viện đã là mười một giờ đêm, đèn đuốc trong viện sáng trưng, Diệp Hân biết đêm nay hai cha con sẽ đến cho nên đã đứng chờ sẵn ở cửa.
Ô tô vừa tắt máy, mẹ từ đại sảnh đẩy cửa chạy ra, mặc váy ngủ rộng thùng thình cười khanh khách tiến tới đón tiếp.
Mẹ và ba ba cùng tuổi, là một người phụ nữ bốn mươi, bởi vì lớn lên xinh đẹp, lại biết cách bảo dưỡng nên thoạt nhìn qua vẫn còn rất trẻ.
Vãn Vãn mới đi từ trên xe xuống, hai chân còn chưa đứng vững đã bị mẹ đang chạy đến ôm chặt vào lòng, hươռg hoa nhài nhàn nhạt xông vào mũi, "Bảo bối, làm mẹ lo chết mất."
"Mama." Vãn Vãn đỏ mặt gọi một tiếng, cô cũng không dám đẩy mẹ ra, sợ mẹ phát hiện ra tình trạng bất thường của cô, chỉ có thể dùng sức kẹp chặt hai chân, kẹp chặt khiêu đản còn đang chấn̵ động bên trong. Cảm giác tê dại vẫn đang lan tràn giữa hai chân cô khiến cô cảm thấy bản thân sắp không thể chống đỡ được nữa.
"Để mẹ nhìn xem, có phải gầy đi không?" Sau đó Diệp Hân lùi lại một bước, chăm chú quan sát con gái mình, hình như cũng không có khác trước mất, chỉ cảm thấy sau khi Vãn Vãn đi ra ngoài một chuyến trở về giống như càng xinh đẹp hơn.
"Mama." Vãn Vãn cười "Con thật sự không sao, ba ba rất quan tâm con, mẹ đừng lo lắng."
Lâm Triều Sinh từ trên xe bước xuống, cũng không gấp gáp sửa sang lại đồ vật trên xe mà chỉ lấy vali quần áo của hai người xuống xe, khóa cửa xe, quay đầu nói với Diệp Hân "Bọn anh đã đi cả một ngày rồi, em để Vãn Vãn đi tắm rửa nghỉ ngơi trước, có chuyện gì chờ mai lại nói."
"Đúng đúng đúng, Vãn Vãn đã mệt mỏi rồi, nhanh về phòng rửa mặt. Mama đi hầm lại cháo, chờ con tắm rửa xong, ăn một bát rồi đi ngủ."
"Vâng, mẹ." Gương mặt Vãn Vãn từ đầu đến cuối đều đỏ bừng, cũng không dám đối diện với mẹ, quay đầu liền muốn lấy vali hành lý của mình, ba ba lại nhanh hơn cô một bước, xách theo vali hành lý đi đến phòng cô.
Vừa buông hành lý xuống, ba ba đã tiến sát bên tai cô, nói "Tiểu tao hóa, huyệt dâm có phải rất sướng không?"
Vãn Vãn bĩu môi, không để ý tới hắn.
Thấy Diệp Hân cũng chuẩn bị theo vào phòng, Lâm Triều Sinh đứng thẳng người, xoay người nói với bà "Em ra đây một chút, anh có việc cần hỏi em."
Bước chân của Diệp Hân dừng lại, nụ cười cứng đờ hai giây mới gật đầu, cũng không còn tâm trạng nào để nói chuyện với Vãn Vãn nữa. Bà quay người đi theo sau Lâm Triều Sinh đến phòng khách.
Vãn Vãn nhìn bóng dáng của hai người, tâm tình có hơi phức tạp, nhưng lực chú ý của cô rất nhanh đã bị khiêu đản lôi đi mất. Vì thế cô vội vàng mở vali ra, lấy một bộ áo ngủ sạch sẽ, vội vàng đi vào phòng tắm.
Bên kia, Lâm Triều Sinh đi vào phòng khách, ngồi vào chiếc ghế sô pha đơn, hỏi Diệp Hân "Có phải đến tìm tôi ký tên không?"
Ban đầu Diệp Hân vẫn còn duy trì nụ cười, nghe thấy lời hắn nói, khuôn mặt tươi cười nháy mắt cứng đờ. Một lúc lâu sau mới kìm nén cảm xúc nói "Hai người chúng ta, rốt cuộc tại sao lại đi đến một bước như bây giờ."
Lâm Triều Sinh cười lạnh, từ trên người lấy ra một bao thuốc lá, lấy ra một cây hút mấy ngụm, sau đó mới ung dung giải thích với bà "Từ khi cô không muốn qua bên này với tôi, từ khi cô thân thiết với bạn học cũ của cô, giữa chúng ta nhất định phải đi đến một bước này."
Sau khi hắn nói ra lời này, trong phòng khách lâm vào yên tĩnh giống như chết, sắc mặt của Diệp Hân vừa xanh vừa trắng, miệng lúc đóng lúc mở, một hồi lâu sau mới nói "Việc này, anh biết từ khi nào?"
Bà vẫn luôn cho rằng bản thân mình giấu rất tốt, bà còn cho rằng Lâm Triều Sinh xa lánh bà, muốn ly hôn với bà chỉ là vì bà không muốn về nông thôn sống cùng hắn. Bà không ngờ cho dù hắn rất ít khi về thủ đô mà vẫn có thể nắm rõ chuyện của bà trong lòng bàn tay.
CHƯƠNG 126
Lâm Triều Sinh hút hai điếu thuốc, thần sắc lãnh đạm giống như chỉ đang nói một chuyện râu ria, hắn nói "Các người bắt đầu từ khi nào, thì tôi biết từ lúc đó."
"Anh giám sát tôi?" Trong mắt Diệp Hân hiện lên một sự tức giận.
"Ừ, đúng vậy." Lâm Triều Sinh hào phóng thừa nhận "Cô cho rằng tôi sẽ thật sự để hai mẹ con ở nhà mà chẳng quan tâm chút nào sao?"
Diệp Hân hoàn toàn hết chỗ nói, bà vẫn luôn biết Lâm Triều Sinh không phải loại nhân sĩ tử tế gì, chỉ là không nghĩ tới hắn có thể tồi như thế.
Lâm Triều Sinh đã hút xong một điếu thuốc nữa mới nghe thấy Diệp Hân nói "Lâm Triều Sinh, anh thật sự không hiểu phụ nữ một chút nào, phụ nữ đều rất yếu ớt, đều mong muốn được che chở. Năm đó anh không hề hỏi ý kiến tôi đã khăng khăng làm theo ý mình mà đi đến bên này, còn để tôi đi theo anh, rốt cuộc anh coi tôi thành cái gì? Một bộ quần áo mang theo bên mình à?"
Lâm Triều Sinh nhíu mày, nhấn mẩu thuốc lá vào gạt tàn, lại rút thêm một điếu mới, sau đó mới nói "Cô không cần đứng trước mặt tôi th.ao th.ao bất tuyệt, cô chỉ cần nói cho tôi biết, có phải lần này cô đến để ly hôn với tôi không?"
"Tôi là khách du lịch." Diệp Hân nói "Chờ tôi kết thúc kỳ nghỉ rồi nói saụ"
Sắc mặt của Lâm Triều Sinh càng kém, lạnh đến mức sắp rơi cả vụn băng ra "Cô có ý gì?" Rõ ràng là hắn đã tức giận "Lúc trước chúng ta không ly hôn là bởi vì Vãn Vãn còn chưa thành niên. Lúc đấy chúng ta đã nói tốt, chờ con bé vào đại học thì chúng ta sẽ làm thủ tục. Đừng nói là bây giờ cô muốn đổi ý "
Biểu cảm trên mặt Diệp Hân thoạt nhìn còn bình tĩnh, nhưng bàn tay của bà đã gắt gao nắm chặt khiến cảm xúc của bà lộ ra. Thật ra bà rất khẩn trương, Diệp Hân hít sâu một hơi rồi mới nói "Tôi nói, chuyện ly hôn, chờ tôi hết kỳ nghỉ rồi lại nói."
Lâm Triều Sinh ném mạnh bao thuốc còn một nửa vào thùng rác loảng xoảng một tiếng sau đó đứng dậy đi về phòng mình. Chờ hắn rời đi rồi, thần kinh căng chặt của Diệp hân mới chậm rãi thả lỏng, bàn tay nắm chặt được nới lỏng ra, lòng bàn tay bị móng tay của bà bẩ ra mấy dấu vết thật sâu
Lâm Triều Sinh vừa rời đi rất nhanh đã quay lại, lạnh lùng nói "Đồ của cô tại sao lại ở trong phòng tôi?"
Diệp Hân Nói "Trước mắt tôi vẫn là nữ chủ nhân của nơi này, không ở phòng của anh thì tôi ở đâu?"
"Nơi này có mấy căn phòng dành cho khách." Lâm Triều Sinh nói.
"Anh muốn để Vãn Vãn biết tình cảm của chúng ta không ổn?" Thời điểm Diệp Hân nói lời này còn mang theo ý uy hiếo. Bà cho rằng ít nhất Lâm Triều SInh sẽ để ý đến cảm nhận của Vãn Vãn, sẽ không xé rách mặt với bà ở trước mặt con gái.
Không ngờ khóe môi hắn lại cong lên, xấu xa cười, nói "Đúng, tôi vừa nói với con bé xong."
Diệp Hân "..."
Hai người đã lâu không gặp nhau, vừa mới thấy mặt đã náo loạn rồi tan rã trong không vui. Cuối cùng Lâm Triều Sinh tự mình đến phòng dành cho khách để ngủ. Hắn gửi tin nhắn bảo Vãn Vãn đừng ra ngoài, tắm xong thì đi ngủ luôn. Vãn Vãn cũng không hỏi nhiều, chỉ cẩn thận đáp "Vâng" một tiếng.
Buổi tối hôm nay đã định trước là một đêm không thể ngủ say, một nhà ba người đều có tâm tư riêng, ban đầu còn cho rằng mọi chuyện đã như ván đóng thuyền, không ngờ lại có người thay đổi nó.
Mãi cho đến rạng sáng, Lâm Triều Sinh mới mơ mơ màng màng chuẩn bị vào giấc ngủ, bỗng nhiên ở cửa phòng hắn chuyền đến tiếng động, có người lặng lẽ tiến vào. Lâm Triều Sinh cảnh giác nheo mắt lại, chuẩn bị ngồi dậy, nhưng rất nhanh đã có một đôi tay mềm mại sờ cẳng chân hắn.
Cơ bắp toàn thân Lâm Triều Sinh căng thẳng, tâm tình có chút phức tạp mà ngồi dậy, ngay sau đó nghe thấy người phụ nữ nhẹ giọng nói "Đừng nhúc nhích, là em."
Là Diệp Hân
Bạn thấy sao?