CHƯƠNG 127
Trong phòng không bật đèn, một mảnh tối tăm, nhưng hành lang bên ngoài vẫn còn mấy cái đèn đêm sáng lên, ánh sáng từ khe cửa chiếu vào phòng làm Lâm Triều Sinh có thể mơ hồ nhìn thấy Diệp Hân đã trang điểm, mặc một bộ nội y gợi cảm, để lộ toàn bộ dáng người nóng bỏng của bà. Không hổ là mẹ ruột của Vãn Vãn, ngay cả dáng người cũng giống nhau, cặρ vú bự này, vòng eo thon này, mông lớn này, cũng không thua kém gì mấy cô gái trẻ tuổi, thậm chí càng có phong tình hơn.
Chỉ là Lâm Triều Sinh đã không còn là cậu nhóc dễ xúc động nữa, hơn nữa đã nhấm nháp qua tư vị mỹ diệu của thân thể con gái, bây giờ nhìn thấy thân thể của Diệp Hân, thật sự là một chút hứng thú cũng không có, ngay cả con cặc dưới quần cũng mềm oặt.
Diệp Hân từ đuôi giường bò lên, duỗi tay sờ cẳng chân của Lâm Triều Sinh, bàn tay vẫn luôn sờ tiếp lên trên. Nhưng mà chỉ vừa sờ đến đầu gối đã bị Lâm Triều Sinh đè tay lại "Cô định làm gì?"
Diệp Hân cười khẽ, học theo bộ dạng của hắn, hạ giọng nói "Nhìn không ra sao? Em tới tìm anh ngủ."
"Diệp Hân, cô bị điên rồi à?"
"Em ngủ với chồng em, tại sao lại nói là điên?"
"Rất nhanh sẽ không phải." Lâm Triều Sinh lạnh nhạt cự tuyệt "Cô trở về đi, tôi không có hứng thú ngủ với cô."
Gương mặt tươi cười của Diệp Hân dần dần biến mất, bà thu hồi tay, ngồi ở đuôi giường. Tuy rằng không đựng vào Lâm Triều Sinh nhưng cũng không có dự định rời đi, mà mở miệng nói "Lâm Triều Sinh, tôi cũng không tin, anh ở nông thôn nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chưa bao giờ ngủ với người phụ nữ khác?"
Lâm Triều Sinh nghĩ thầm, mấy năm qua đúng là không khác gì hòa thượng, nhưng mà gần đây là khai trai lại, cùng người phụ nữ nào đó phải làm rất nhiều lần một ngày.
"Từng ngủ." Hắn bình tĩnh trả lời, lại thầm bổ sung thêm một câu trong lòng Ngủ cùng con gái bảo bối của mình.
Diệp Hân lạnh mặt, sau đó chính là biểu cảm quả nhiên là như thế, nói "Nếu đã như vậy, giữa chúng ta coi như hòa, được chưa. Chuyện quá khứ bỏ qua hết đi, người nhà chúng ta sau này cùng nhau sinh hoạt cho tốt, anh không phải muốn em đến đây cùng anh sao? Em có thể từ chức để đến đây."
Nghe hết những lời bà nói, Lâm Triều Sinh cảm giác như đang nghe thiên phươռg dạ đàm, vớ vẩn hết mức "Loại chuyện lệch lạc như này, cũng có thể coi là hòa nhau sao?"
"Vì sao lại không được, nếu chúng ta đều có sai lầm như nhau, vì sao không thể tha thứ cho đối phươռg?"
"Diệp Hân, cô vẫn ích kỷ như thế, bỗng nhiên nói với tôi không muốn ly hôn, còn muốn từ chức tới đây bồi tôi, cô đã từng hỏi qua ý kiến của tôi chưa?" Lâm Triều Sinh dừng một chút, hỏi bà "Có phải cô với tình nhân là bạn học cũ kia chia tay rồi không?"
Sắc mặt Diệp Hân nháy mắt trở nên khó coi, không hé răng nói gì, coi như là đồng ý.
Cũng đúng, đối phươռg có gia có thất, người ta chỉ muốn yêu đương vụng trộm với cô, không nghĩ tới chuyện ở lâu dài với cô, đàn ông như thế có rất nhiều" Lâm Triều Sinh nói xong, lại muốn hút thuốc. Vì thế hắn lui lại, tựa lưng vào đầu giường, sau đó duỗi tay sờ trên tủ đầu giường điếu thuốc và bật lửa, ánh lửa lóe lên, căn phòng sáng hơn một chút, rất nhanh lại bị bóng tối bao trùm.
"Cô cho rằng cô quay đầu lại, tôi sẽ đứng tại chỗ chờ cô sao? Diệp Hân, tôi cũng không phải loại đàn ông tử tế gì, cô đã tính toán sai rồi. Hôm nay tôi nói rõ cho cô biết, cuộc hôn nhân này, cô muốn ly hôn thì ly hôn, không muốn vẫn phải ly hôn. Trên tay tôi có chứng cứ cô ngɵại tình, bất cứ lúc nào cũng có thể khởi tố, huống hồ, chúng ta đã ở riêng nhiều năm như thế, ly hôn chỉ là một từ giấy mà thôi."
CHƯƠNG 128
"Trở về đi, cô muốn ở đây nghỉ phép, tôi sẽ không đuổi cô đi, dù sao cô cũng là mẹ ruột của Vãn Vãn, tôi chấp nhận chừa chút mặt mũi cho cô, nhưng tốt nhất cô không nên vứt nốt mặt mũi của mình đi."
Diệp Hân ngồi ở đuôi giường một lúc rồi mới trầm mặc đứng dậy rời đi. Bà đã thật sự hiểu rõ thái độ của Lâm Triều Sinh.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Triều Sinh vừa thức dậy đã nghe thấy tiếng động trong phòng bếp, hắn nhíu mày, tiến vào phòng tắm rửa mặt một hồi mới rời phòng đi đến phòng bếp.
Thời điểm hắn ở một mình, căn phòng bếp này chỉ để trang trí, ngày thường đếu có người đưa cơm đến trước bữa ăn. Hôm nay có người dùng phòng bếp, ngoại trừ Diệp Hân ra thì không còn ai khác.
Hắn đứng ở cửa, hỏi người bên trong "Cô đang làm gì?"
Cảm xúc của Diệp Hân nhìn qua không quá mất má, hiển nhiên là đã suy nghĩ rõ ràng, bà nói với Lâm Triều Sinh "Làm bữa sáng đó, anh đi gọi Vãn Vãn đi, con bé rất thích đồ ăn tôi nấu mà."
Lâm Triều Sinh không nói gì, quay đầu đi về hướng phòng Vãn Vãn. Đầu tiên là gõ cửa phòng, sau đó mới thử vặn nắm cửa, thấy cửa không khóa liền trực tiếp mở cửa đi vào.
"Bảo bối, rời giường đi ăn sáng." Lâm Triều Sinh đi vào phòng cũng không đóng cửa, sợ làm cho Diệp Hân hoài nghi.
Thật ra Vãn Vãn đã tỉnh, đang nằm trên giường chơi đïện thoại di động, thấy ba ba tiến vào thì nhỏ giọng gọi một tiếng "Ba ba."
Mấy ngày nay hai cha con đều cùng ăn cùng ngủ, đột nhiên phải tách ra ngủ một buổi tối, còn cảm thấy rất nhớ. Lâm Triều Sinh ngó ra cửa nhìn một hồi, sau đó mới đi đến mép giường "Bảo bối, có nhớ ba ba không."
"Vâng." Vãn Vãn ngoan ngoãn gật đầu
Lâm Triều Sinh cúi xuống hôn môi Vãn Vãn, lại bị Vãn Vãn né tránh "Mẹ còn ở bên ngoài."
"Không sao đâu, bà ấy ở phòng bếp, nhanh đến đây hôn một cái." Nói xong, lại lần nữa tiến tới. Lúc này Vãn Vãn mới hôn hắn, hai người đã một buổi tối không đụng chạm đến đối phươռg, đều có chút thèm khát. Môi vừa chạm nhau, đầu lưỡi đã kịch liệt dây dưa với nhau, tay của Lâm Triều Sinh cũng theo đó tiến vào trong chăn, lần mò đến ngực Vãn Vãn "Mặc nội y dâm đãng như vậy, là đang đợi nửa đêm ba ba đến chơi con sao?"
"Nhưng ba ba cũng đâu có đến."
"Ừm, lầm sau ba ba đến."
Bàn tay đang xoa vú dần dần đi xuống, sờ đến giữa hai chân của cô. Vãn Vãn nằm trong ổ chăn mở rộng hai chân, để bàn tay của ba ba tùy ý chui vào trong quần lót sờ huyệt của mình. Lúc này, bên ngoài truyền đến thanh âm của mẹ "Lão Lâm, Vãn Vãn đã dậy chưa?"
Lâm Triều Sinh dùng hai ngón tay, cắm từng chút vào huyệt nhỏ đang chảy đầy dâm thủy̠ của Vãn Vãn, lên giọng nói với người bên ngoài "Vừa mới dậy, nhóc con lại ngủ nướng, không muốn dậy."
Diệp Hân đứng trước bếp canh lửa, nghe thấy lời này liền nói "Gọi con bé dậy nhanh lên, tôi sắp nấu cháo xong rồi, đợi một lúc nữa là có thể ăn."
"Biết rồi."
Lâm Triều Sinh vừa nói chuyện với Diệp Hân, vừa dùng ngón tay chơi huyệt của Vãn Vãn. Cắm đến mức hai mắt Vãn Vãn nheo lại, nhỏ giọng hừ hừ "Ba ba, a... Thật sướng..."
Nhưng vừa mới được thoải mái, ba ba lại rút ngón tay ra, nói "Trước tiên dậy rửa mặt đi."
"Ba ba... Cắm thêm một chút nữa đi mà." Vãn Vãn làm nũng.
"Bé dâm đãng, mau đứng lên, vào phòng tắm đánh răng rửa mặt đã."
Lúc này Vãn Vãn mới bĩu môi xốc chăn lên, hào phóng để lộ ra nội y gợi cảm cho ba ba nhìn. Ba ba chỉ vừa nhìn một lúc, con cặc đã cương lên, nhưng mà hắn biết hiện tại không phải thời điểm để chơi con gái nên đành lấy váy mặc vào cho cô, sau đó mới để Vãn Vãn đi vào phòng tắm. Lâm Triều Sinh cũng đi vào theo.
Bạn thấy sao?