CHƯƠNG 133
Khi hai người tìm thấy Lâm Triều Sinh, hắn vừa gặm bánh bao, vừa nói chuyện với người khác, hẳn là đang trao đổi công việc, vẻ mặt khá nghiêm túc. Nói chuyện thêm một lúc, Lâm Triều Sinh giương mắt lên nhìn thấy Vãn Vãn, nhất thời lộ ra nụ cười. Nhưng đến khi hắn nhìn thấy Diệp Hân bên cạnh cô, nụ cười trong phút chốc trở nên cứng ngắc.
Sau khi cùng người phụ trách dặn dò vài câu, Lâm Triều Sinh đi về phía hai mẹ con các cô, hắn hỏi Diệp Hân "Sao em cũng tới? Anh chuẩn bị dẫn Vãn Vãn đi cưỡi ngựa rồi "
Diệp Hân cầm dù che nắng có khả năng chống tia cực tím, đáp "Em đến xem hai người cưỡi ngựa, ở nhà một mình quá nhàm ċһán."
Sắc mặt Lâm Triều Sinh không đâụ"
"Vậy thì đừng đi quá xa, nhưng mà Vãn Vãn mặc váy ngắn cưỡi ngựa có sao không?" Diệp Hân nhìn trang phụccủa Vãn Vãn hỏi.
Không đợi Vãn Vãn mở miệng, Lâm Triều Sinh với ngữ khí không vui đã nói "Không có vấn đề gì hết."
Nghe xong biểu cảm của Diệp Hân có chút mất tự nhiên, bà là người đã quen được người khác nâng niu, hiện tại chủ động xuống nước tới tìm Lâm Triều Sinh, lại vẫn bị hắn bày ra dáng vẻ lạnh nhạt, tâm tình ít nhiều cũng có chút khó chịu, nhưng lại không thể biểu hiện ra bên ngoài, dù sao người muốn tái hợp là bà, nếu như mất bình tĩnh ngay vào lúc này, hai người kia khẳng định không còn khả năng quay lại như trước kia.
Cho nên hậu quả của việc nỗ lực đè nén cảm xúc chính là biểu tình trên mặt có chút vặn vẹo.
Vãn Vãn thân là tiểu bối, cũng không tiện xen vào nói cái gì, chỉ là nhìn không khí đi xuống, liền kéo vạt áo ba ba, nhỏ giọng hỏi "Ba ba, ngựa ở đâu vậy?"
"Ở phía trước, mau đi thôi."
Sau khi đi lên phía trước dắt ngựa, Lâm Triều Sinh chỉ vào sườn núi cách đó không xa, nói với Diệp Hân "Chúng ta cưỡi ngựa ở bãi đất trống phía trước, em đi lên trên sườn núi nhỏ hẳn là có thể nhìn thấy."
Vừa nói xong, hắn liền bế Vãn Vãn lên ngựa trước, chính mình lại xoay người ngồi sau lưng cô, khống chế ngựa trắng chậm rãi chạy đi, rất nhanh liền bỏ lại Diệp Hân phía sau, bà đứng ngây người tại chỗ một hồi, rồi mới cầm ô, xoay người đi về hướng sườn núi nhỏ.
Đây đã là lần thứ hai Vãn Vãn được ba ba dắt theo cưỡi ngựa, lần đầu tiên là vào buổi sáng của ngày thứ hai ở đây, đó là lần đầu tiên cô tiếp xúc gần gũi với chú ngựa này, trong lòng tò mò xen lẫn hưng phấn, bị ba ba dẫn theo chạy một đoạn, trong lòng cao hứng không chịu nổi, lúc ấy hình như cô không cẩn thận hôn vào môi hắn, chỉ là khi đó tâm tư cô còn đơn thuần, đem nụ hôn kia trở thành một chuyện ngoài ý muốn.
"Bảo bối, con đã hôn ta trên lưng ngựa, có nhớ không?" Lâm Triều Sinh bỗng nhiên cũng nhắc tới chuyện này.
Thì ra hai người đều nghĩ đến cùng một chuyện, Vãn Vãn đỏ mặt nói "Con vô ý thôi "
"Ta biết, tuy rằng ngoài ý muốn, ta cũng rất vui vẻ." Dù sao Lâm Triều Sinh vẫn luôn có ý đồ đen tối đối với con gái, lại có thể ngoài ý muốn có được một nụ hôn, trong lòng vừa vui vẻ, lại vừa dày vò.
Nói xong, ba ba đưa tay nhéo cằm Vãn Vãn, để cho cô quay đầu lại hôn hắn, lúc này tốc độ ngựa không nhanh, chậm rãi chạy trên con đường nhỏ, hai người liền ở trên lưng ngựa miệng lưỡi dây dưa, dính chặt lấy nhaụ
Hôn được một lúc, bàn tay đang giữ cằm của Lâm Triều Sinh bắt đầu chậm rãi di chuyển xuống, xoa nắn bầu ngực Vãn Vãn "Cưỡi ngựa lại còn mặc váy, bảo bối à, con đang muốn làm gì vậy? Có tiện để cho ta chơi con ngay bây giờ không?"
"Con không có ý gì cả, những bộ quần áo đi du lịch trở về hôm nay đều giặt hết rồi, chỉ còn lại váy thôi." Vãn Vãn giải thích, bây giờ trên người cô đang mặc áo thun và váy ngắn, vốn là thuận tiện cho hoạt động ngoài trời, nhưng bây giờ xem ra, cũng thuận tiện cho ba ba chạm vào người cô.
CHƯƠNG 134
"Mặc như vậy khá đẹp, ta rất thích." Bàn tay kia của Lâm Triều Sinh từ vạt áo của cô dò xét vào, đẩy áo ngực lên cao, sau đó thay phiên nhau nhéo đôi gò bồng đảo của cô, vừa xoa vừa nói "Bảo bối, ta mang con đi tìm một chút kích thích."
Vãn Vãn bị xoa rất thoải mái, hừ hừ hai tiếng nói "Chơi cái gì kích thích ạ?"
"Ta ở đây chơi con ngay lập tức, có được không?"
Thật ra khi nghe ba ba nói dẫn cô đi cưỡi ngựa, trong lòng Vãn Vãn mơ hồ đã có chút suy đoán phóng đãng, cho nên lúc nghe hắn nói như vậy, cô không hề có chút ngoài ý muốn nào, chỉ là hơi lo lắng hỏi "Mẹ ở bên kia nhìn chúng ta, có khi nào sẽ bị phát hiện hay không?"
Từ góc độ của bọn họ, có thể nhìn thấy một chiếc ô màu vàng nhạt từ từ di chuyển về phía sườn đồi.
"Trước mặt mẹ, bị ba chơi đùa, không phải càng kích thích hơn sao, tiểu dâm đãng, lúc trước ở trong phòng tắm, con không phải là sung sướng một chút liền cao trào sao?"
"Đáng ghét, rõ ràng là do con bị trứng rung kích thích." Vãn Vãn nói.
Lâm Triều Sinh cười khẽ, cũng không vạch trần cô, một tay hắn giữ chặt dây cương, một tay xoa ngực ċһán xong, lại tiếp tục đi xuống, chui vào váy sờ soạng Vãn Vãn, cách một lớp quần lót, có thể cảm nhận được dâm thủy̠ dầm dề, hắn không khỏi tặc lưỡi "Mới cưỡi ngựa một hồi, liền ướt át thành như vậy, đợi lát nữa cưỡi lên đại côn thịt của ta, có phải con muốn trực tiếp đi tiểu ra bên ngoài hay không?"
Dưới ánh mặt trời, hai má Vãn Vãn đỏ bừng, tiểu bức bị cọ xát đến thoải mái, cô mất trọng tâm dựa vào trước ngực ba ba, nhẹ giọng hừ hừ "Ba ba... Thật thoải mái."
Lâm Triều Sinh thăm dò một lúc rồi mới thò tay vào trong chiếc quần lót gợi cảm, bởi vì hai chân tách ra để cưỡi trên lưng ngựa, nên khe hở nơi hoa huyệt hơi mở ra, ngón tay Lâm Triều Sinh vừa chạm vào liền sờ đến âm hộ trong kẽ hở, hạt trân châu đã cứng rắn, cho thấy hiện tại cô đang cực kỳ nhạy cảm.
Lâm Triều Sinh giật nhẹ dây cương, con ngựa liền chạy quanh bãi cỏ trống trải, hắn vừa xoa nắn lồn nhỏ Vãn Vãn, vừa ghé vào bên tai cô nói chuyện "Con thử nói xem với khoảng cách này, mẹ con có thể thấy được ta đang quấy rối con hay không?"
Vãn Vãn nghe ba ba nói, thân thể bỗng chốc trở nên cứng đờ, trái tim bắt đầu đập nhanh, cô giương mắt nhìn về sườn núi cách đó không xa, mẹ đã đi lên trên, đang đứng giữa hai cây cổ thụ, giơ ô, đối mặt với bọn họ.
Cô nhìn một chút, xác định mẹ dưới tình huống không có kính viễn vọng, cho dù có thể nhìn thấy bóng dáng, cũng không thấy rõ động tác nhỏ của bọn họ, nhưng trong hoàn cảnh bị mẹ nhìn từ xa, lại còn bị ba ba sờ soạng, cũng quá kích thích rồi.
Trái tim cô đập như trống, lắc eo nói với hắn "Chậm thôi ba ba."
"Sao lại phải chậm? Làm nhanh mới kích thích." Lâm Triều Sinh cố ý miết nơi giữa hai chân Vãn Vãn.
"A..." Âm hạch bị vân vê đến sảng khoái, Vãn Vãn cũng không còn để ý nhiều nữa, nhỏ giọng hừ hừ "Ba ba, cho vào bên trong đi."
"Cho cái gì?" Lâm Triều Sinh biết rõ còn cố hỏi.
"Trong tiểu bức rất ngứa, ba ba, mau cắm một chút vào bên trong đi." Vãn Vãn làm nũng.
"Thật dâm, bị mẹ nhìn có phải càng có cảm giác hay không, dâm thủy̠ chảy nhiều như nước tiểụ" Lâm Triều Sinh nói xong, giơ hai ngón tay lên, hung hăng địt vào trong hoa huyệt, tay kia thì quăng dây cương, hai chân kẹp chặt một cái, hô "Chạy "
Con ngựa di chuyển theo tiếng hô, nhanh chóng chạy trên mặt đất bằng phẳng.
Nó vừa chạy, thân thể Vãn Vãn tự nhiên phập phồng theo, lúc này nàng không chỉ đang cưỡi ngựa, còn đang cưỡi ngón tay của ba ba, theo từng nhịp chạy, u cốc bắt đầu chủ động nuốt lấy hai ngón tay kia.
"A a a..." Vãn Vãn lần đầu tiên bị chơi như vậy, cho dù chỉ là hai ngón tay, đều làm cho cô sảng khoái đến mức lớn tiếng rên rỉ.
Bạn thấy sao?