CHƯƠNG 13
Sau khi ba ba đi ra ngoài, Vãn Vãn ngồi ở trên giường một hồi, có chút tủi thân cùng bất lực, cô kéo khăn tắm bọc lên người, uể oải nghĩ, tắm rửa cũng có thể phát sinh những chuyện hoang đường như vậy. Hắn khẳng định đã chán ghét cô, nếu không cũng sẽ không nói gì mà xoay người bỏ đi.
Phát sinh loại chuyện này, khẳng định ba ba sẽ rất tức giận, buổi sáng ở trong xe đã cọ xát côn thịt đến cao trào, hiện tại lại giày vò hắn như vậy, ba ba có khi nào cảm thấy cô là người thích gây chuyện phiền phức hay không?
Vãn Vãn càng nghĩ càng đau lòng, khổ sở tới nỗi thiếu chút nữa đã ôm chăn òa khóc.
Cô mím môi ngồi trên giường một hồi, do dự không biết nên làm gì tiếp theo, hiện tại trên người cô vẫn còn ướt sũng, làn da mềm mại tinh tế dính đầy sữa tắm, hạ thân vừa mới bị ngón tay thô ráp của hắn cắm vào rồi rút ra, chỉ cảm thấy đau rát, miệng tiểu huyệt giống như bị nứt ra vậy.
Vãn Vãn muốn tắm rửa cho xong, nhưng giờ trong phòng tắm vẫn còn một con nhện to lớn, cô sợ sệt không dám bước vào, hiện tại ba ba đã đi, cô thật sự không biết phải làm sao, chỉ đành ôm chăn ngồi ngây ngốc.
Trong sân vườn yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến một tiếng đinh đinh, là tiếng bật lửa, Vãn Vãn lặng lẽ dịch thân thể, len lén nhìn ra ngoài, một nửa rèm cửa sổ không kéo, có thể dễ dàng nhìn ra ngoài sân, vì thế cô đã nhìn thấy hắn ngồi xổm dưới mái hiên hút thuốc, sắc cam của bóng đèn từ trên đỉnh đầu ba ba chiếu xuống, theo ngũ quan cương nghị, vẻ mặt góc cạnh càng ngày càng trở nên thâm thúy, tâm tình hắn hẳn đang không tốt, đôi lông mày cau có, một điếu thuốc chỉ mất một lúc liền hút xong, sau đó lại châm cái thứ hai, khói thuốc tỏa ra mờ mịt, Vãn Vãn nhìn không rõ biểu cảm của ba ba.
Sau khi hút xong điếu thuốc thứ hai, hắn mới đứng dậy, nửa người trên để trần như cũ, nửa dưới vẫn là chiếc quần mà hôm nay mặc đi ra ngoài, ba ba vứt mẩu thuốc còn sót lại sang bên cạnh, xoay người đi vào phòng mình.
Vãn Vãn có chút chán nản cúi đầu, hắn quả nhiên không muốn để ý tới cô nữa.
Không lâu sau, bên ngoài phòng Vãn Vãn truyền đến tiếng gõ cửa, là ba ba, hắn đứng ở ngoài cửa nói "Vãn Vãn, cha vào được chứ?"
Vãn Vãn nhất thời lại lấy lại tinh thần, cô quấn chặt lấy chăn, nói với ra ngoài "Cha vào đi."
Ba ba bước vào phòng, trong tay cầm một chiếc khăn tắm màu trắng, khuôn mặt trông rất bình tĩnh, nhưng lông mày vẫn cau lại, nói với Vãn Vãn "Quấn lấy khăn rồi đi vào phòng của cha mà tắm, bây giờ cha sẽ đi xem phòng tắm của con."
Tâm tình rối rắm của Vãn Vãn rốt cục cũng thả lỏng một chút, cô ngoan ngoãn gật đầu, nhận lấy khăn tắm, chờ khi ba ba đi vào phòng tắm của cô, cô vội vàng quấn lấy khăn tắm, chạy tới phòng hắn. Cô chạy vội vàng, đến dép cũng không kịp đi, cũng may trong phòng tắm của ba ba còn có dép lê.
Khi đã tắm rửa xong xuôi, Vãn Vãn đột nhiên choáng váng, cô lại quên lấy quần áo mất rồi, ngẫm lại cũng chỉ có thể tiếp tục quấn khăn tắm trở về. Lúc đi tới cửa phòng mình, lại gặp Lâm Triều Sinh từ bên trong đi ra, nhìn thấy bộ dáng Vãn Vãn như đóa hoa mới nở, kiều diễm ướt át, Lâm Triều Sinh vừa mới giãn mày, lại gắt gao nhíu lại.
"Cha... Con, con quên mang theo quần áo."
"Ừ, mau đi mặc vào đi."
Lâm Triều Sinh nói xong liền muốn rời đi, lại bị Vãn Vãn giữ lại, chỉ thấy cô vân vê một góc khăn tắm cúi đầu, dáng vẻ đầy quẫn bách, nhỏ giọng nói "Cha ơi, con... Chỗ bên dưới rất đau "
Nơi mềm mại từng bị người khác giới đụng qua, đột nhiên bị hung hăng đâm vào rồi rút ra, lúc nãy tắm rửa, Vãn Vãn mới phát hiện ra khi nước tràn vào, cửa lồn sẽ đau nhói, hẳn là đã bị thương.
Lâm Triều Sinh rũ mắt nhìn cô, thấy con gái đang trần ͙truồng, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng, cánh tay trắng nõn cùng đôi chân thon thả đều lộ ra bên ngoài, hai khối thịt phồng lên trước ngực, giống như muốn từ trong khăn tắm nhảy ra, làm cho hắn không cách nào rời mắt.
Vãn Vãn bởi vì thẹn thùng không dám nhìn thẳng mặt ba ba, vì vậy không thấy được trong mắt hắn đang tràn ngập cảm xúc phức tạp "Cha biết rồi, ta sẽ đi mua cho con một số loại thuốc, trước tiên con cứ trở về phòng nghỉ ngơi đi đã, sau đó sẽ có người mang bữa ăn tối đến."
"Dạ được, cảm ơn cha."
Vãn Vãn nói xong, liền chạy vào phòng mặc quần áo.
Không đợi bao lâu, nhà hàng phía trước quả nhiên mang bữa tối đến cho Vãn Vãn, ăn cơm tối xong, lại chơi điện thoại di động một hồi, ba ba mới từ bên ngoài trở về, trên tay cầm một tuýp thuốc mỡ, đưa cho Vãn Vãn "Ngày kia chúng ta sẽ bắt đầu đi du lịch, phải mau chóng làm cho vết thương lành lại, bằng không sẽ phải trì hoãn thời gian xuất phát."
Vãn Vãn liên tục gật đầu, có chút không thể chờ đợi được mà muốn cùng hắn đi chơi, cô đưa tay định nhận lấy thuốc mỡ kia, lại bị ba ba cự tuyệt "Để cha giúp con bôi thuốc, chính con cũng không thể tự làm được."
Vãn Vãn dừng một chút, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, nói "Được... Được rồi cha à."
Hắn cau mày mở nắp, nói với cô ấy "Cởi quần nhỏ ra."
CHƯƠNG 14
Vãn Vãn vốn định lên giường nghỉ ngơi sớm một chút, cho nên trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu nude mỏng manh, dây đai vừa dài lại vừa mảnh khảnh, lộ ra nửa bầu ngực sữa no đủ cùng khe rãnh thật sâu. Chiếc váy quá ngắn, chỉ miễn cưỡng vừa đủ để che đậy bờ mông, đôi chân thon dài lộ ra bên ngoài, thoạt nhìn trông đặc biệt mát mẻ và quyến rũ.
Đây là phong cách ngủ thường ngày của Vãn Vãn, bản thân cô đã quen với điều đó, nhưng mặc như vậy trước mặt ba, hình như không được ổn cho lắm, cô bất tri bất giác nghĩ.
Vốn tưởng rằng ba ba sẽ đưa thuốc mỡ cho cô rồi rời đi, không nghĩ tới hắn còn muốn giúp cô bôi thuốc, điều này làm cho cô không khỏi có chút thẹn thùng, hành động tiếp xúc thân mật lúc trước là dưới tình thế cấp bách, ngoài ý muốn mới bị ba ba nhìn thấy, hiện tại trong bầu không khí yên tĩnh như vậy, loại cảm giác chủ động cởi quần lót ra trước mặt hắn thật sự khiến cô vô cùng ngượng ngùng.
Nếu không như vậy thì Vãn Vãn sẽ phải tự tách hai môi lồn để bôi thuốc, dường như cũng sẽ có chút khó khăn.
Nội tâm giằng co mất vài giây, cuối cùng Vãn Vãn vẫn ngoan ngoãn nằm xuống giường, vén váy lên trên bụng, lộ ra chiếc quần lót ren màu hồng tinh xảo, toàn bộ trong suốt không chút che đậy, chỉ có phía trên tiểu huyệt có thêm một miếng vải nhỏ ngăn cách tiểu bức.
Lâm Triều Sinh đi đến bên giường, cúi đầu nhìn bộ dáng của con gái mặc như không mặc, yết hầu lăn lộn nặng nề, không nghĩ tới con gái mình trông bề ngoài thanh thuần, bên trong lại mặc quần lót khiêu gợi đến như vậy, ánh mắt ba ba dừng lại một chút ở giữa hai chân cô, có chút khàn giọng nói "Quần lót cũng cởi ra đi, bôi thuốc xong con có thể nghỉ ngơi luôn."
Vãn Vãn đỏ mặt gật đầu, đầu lưỡi liếm nhẹ qua đôi môi khô khốc, tư thế nằm ngửa, chậm rãi cởi quần lót ra, kéo đến đầu gối, cô liền rút một chân ra, để quần lót treo ở bắp chân bên kia, sau đó dưới ánh mắt sâu thăm thẳm của hắn, từ từ dạng hai chân ra.
Không khí từng chút một xâm nhập vào hạ thể của cô, làm cho cô cảm thấy sống lưng một trận tê dại.
Làn da Vãn Vãn thuộc loại trắng hồng, vô cùng mềm mại, lúc này dưới ánh đèn ấm áp trong phòng chiếu rọi, phảng phất như bị bao phủ bởi một tầng ánh sáng dịu nhẹ, tựa như có thêm một tấm màng ngăn cách, nhất thời làm cho Lâm Triều Sinh có chút mê mẩn.
Trong tay ba ba cầm lọ thuốc mỡ, chậm rãi ngồi xuống bên giường, thấy góc độ hai chân Vãn Vãn mở ra chưa đủ, lại đưa tay ra giúp cô chỉnh lại.
Tiểu huyệt bạch hổ đầy đặn kia lại một lần nữa không chút che đậy xuất hiện trước mặt Lâm Triều Sinh, cho dù đã có chuẩn bị từ trước, nhưng trong lòng vẫn là bị chấn động, hô hấp của hắn như bị đình trệ, thuốc mỡ trong tay bị bóp đến biến dạng.
U cốc trơn bóng không có lông, một khe hở mập mạp khẽ mở ra, bên trong ẩn giấu một viên trân châu màu hồng nhạt, từ khe hở đi xuống, là môi âm hộ hoàn hảo. Vãn Vãn vội vàng lấy tay che kín miệng tiểu bức, cô vẫn còn là con gái đấy
Đây là tiểu huyệt của con gái mình, nhỏ bé như vậy, đáng yêu như vậy, chưa từng bị người đàn ông nào cắm vào. Bên trong nóng như vậy, chặt như vậy, không lâu trước ngón tay của hắn còn ở trong đó, nơi mềm mại thoải mái làm cho hắn vừa đi vào, liền không muốn đi ra nữa.
Lâm Triều Sinh tựa hồ có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình, trái tim giống như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, cả người đầu óc choáng váng, hắn liên tục hít sâu vài cái, mới miễn cưỡng làm cho bản thân tỉnh táo lại.
"Có chút sưng lên rồi." Ba ba khàn giọng nói, lại đem mặt kề sát vào giữa hai chân cô một chút, cẩn thận nhìn chằm chằm vào miệng huyệt của cô.
Cảm giác được hắn tiếp cận khiến tiểu bức Vãn Vãn nhịn không được mà co rút lại một chút, dịch thể trong suốt từ khe hở đóng chặt chảy ra.
Cô cố gắng phớt lờ cảm giác mơ hồ này, run rẩy nói "Vừa rồi dính nước con rất đau"
Lâm Triều Sinh ấn ngón tay vào sâu hơn, ở bên cạnh nói "Hơi rách da."
Thật sự quá mềm mại, mới chỉ bị ngón tay cắm một chút, liền rách da, nếu như bị gậy thịt thô to cắm vào, vậy sẽ như thế nào đây?
"Cha sẽ bắt đầu bôi thuốc mỡ." Hắn nói.
"Dạ vâng ạ."
Thuốc mỡ mang theo hơi lạnh bôi lên chỗ u cốc bị sưng lên, cảm giác nơi mẫn cảm bị đụng chạm làm cho Vãn Vãn nhịn không được muốn phát ra tiếng rên rỉ, ngón tay của ba ba thật cứng, cũng rất nóng, đem thuốc mỡ tới gần miệng tiểu huyệt của cô xoa xoa, làm cho cơ thể cô dần dần sinh ra khoái cảm khó tả.
"A... Ưm..." Cô nhịn không được, cắn môi kêu lên.
Tay hắn dừng lại một chút, thanh âm từ giữa hai chân cô truyền đến, "Con không thoải mái sao?"
Vãn Vãn nâng một cánh tay che mắt lại "Cha, người mau một chút."
"Cha muốn giúp con xoa thuốc mỡ một chút, nhưng..." Ba ba dừng lại, nói "Con đang chảy quá nhiều dâm thủy."
Bạn thấy sao?