Chương 79: 159+160: Tắt đèn xem phim kinh dị

CHƯƠNG 159

Hai má Vãn Vãn đỏ bừng, thấy hắn càng ngày càng thiếu nghiêm túc, trái tim nhịn không được mà đập thình thịch, cô bĩu môi nói "Cái nào con cũng không thích "

Lâm Triều Sinh nhướng mày, nói "Không thích cha dùng miệng? Bởi vì thích cha cắm con cặc vào, phải không?"

"Ai da, con không nói chuyện với cha nữa đâụ" Vãn Vãn cảm thấy mặt mình nóng đến mức có thể chiên một quả trứng gà, ba ba chính là lão g͙ià lưu manh, mỗi lần đều dùng lời nói dâm dục kích thích cô, vừa rồi tâm tình cô vốn còn rất buồn bực, bị hắn nháo thành như vậy, tâm tình không những không còn buồn bực, mà phía dưới tiểu bức lại bắt đầu chảy nước.

Thấy sắc mặt bảo bối rốt cuộc cũng đã tốt lên, Lâm Triều Sinh lúc này mới yên lòng, sủng nịch xoa xoa đầu cô.

Hai ngày nay Lâm Triều Sinh vẫn cố ý né tránh Diệp Hân, không cho bà tới gần mình, hiện tại thỏa thuận ly hôn của hai người đều đã ký, rốt cục hắn cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, cũng không cần cố ý lảng tránh nữa, đến tối để cho nhà hàng đưa tới bữa cơm thịnh soạn, một nhà ba người khó có được khoảnh khắc cùng ngồi một bàn ăn.

Diệp Hân sau khi ký tên vẫn nhốt mình ở trong phòng, đến tận bữa tối mới đi ra ngoài, biểu tình thoạt nhìn đã không có việc gì, hẳn là điều chỉnh tâm trạng xong để tiếp nhận hiện thực, dù sao tài sản Lâm Triều Sinh phân chia cho bà cũng không ít, bà còn náo loạn nữa thì quả là không biết điềụ

Sau bữa ăn, ba người tuy rằng không mở miệng, nhưng bầu không khí phá lệ vẫn rất hài hòa.

Buông bát đũa xuống, Diệp Hân nói "Em chuẩn bị đặt vé máy bay ngày mai trở về, Vãn Vãn, con có muốn cùng mẹ trở về luôn không?"

Vãn Vãn ngây người một chút, lập tức quay đầu lại nhìn về phía ba ba, lại nghe Lâm Triều Sinh nói "Kỳ nghỉ hè còn rất dài, để cho con bé ở lại đây thêm một thời gian nữa đi, đến lúc đó tôi đưa nó trở về." Nói xong, hắn quay sang nhìn Vãn Vãn "Có được không?"

Vãn Vãn gật đầu, đáp "Con cũng muốn ở lại."

Diệp Hân cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, nói "Vậy em sẽ tự đặt vé máy bay của mình."

Ăn cơm tối xong, ba người ở lại phòng khách, tâm tình đều có chút phức tạp, ngày mai sau khi Diệp Hân rời đi, bọn họ xem như hoàn toàn chia tay, sau này gặp lại, cũng chỉ là người xa lạ từng quen thuộc mà thôi.

Cảm thấy bầu không khí thực sự yên tĩnh, Vãn Vãn đề nghị "Chúng ta hãy cùng nhau xem một bộ phim đi."

Lâm Triều Sinh hỏi "Phim gì vậy?"

Vãn Vãn không nói, quay đầu lại nhìn về phía mẹ "Mẹ có muốn xem phim gì không?"

Diệp Hân tựa hồ bị gợi lại một hồi ức nào đó, bà bỗng nhiên nói "Chúng ta xem một bộ phim kinh dị đi, trước kia chúng ta thích làm nhất, chính là tắt đèn xem phim kinh dị."

Vãn Vãn sững sờ, có chút cảm khái nói "Đó là chuyện từ lâu lắm rồi, hình như là lúc con còn học trung học cơ sở."

"Ừm." Diệp Hân gật gật đầu "Cứ quyết định như vậy đi."

CHƯƠNG 160

Trong phòng khách luôn luôn bật điều hòa mát lạnh, cửa ra vào và cửa sổ đều được đóng chặt, ánh đèn bên trong lẫn bên ngoài đều bị tắt, trong bóng tối, chỉ có mỗi tivi trong phòng khách còn lóe sáng.

Để tạo ra bầu không khí kinh dị, phần lớn hình ảnh trong bộ phim mang màu sắc u ám, thi thoảng hiện lên một tia sáng, kết hợp với hiệu ứng âm thanh, ngay cả khi những điều khủng khiếp vẫn chưa xuấthiện, vẫn làm cho người xem rợn tóc gáy.

Đã lâu rồi Vãn Vãn không xem phim kinh dị, nói chính xác hơn là từ sau khi rời khỏi nhà ra ngoài học tập, cô đã không xem phim kinh dị nữa, cho nên khi ánh đèn xung quanh tắt, hình ảnh trên tivi vừa xuấthiện, cô liền sợ hãi, ngay cả chân cũng co lên ghế sô pha.

Vốn dĩ ban đầu chỉ có Vãn Vãn ngồi với ba ba, nhưng sau khi bộ phim bắt đầu, mẹ đang ngồi trên ghế so pha đơn cũng chịu không nổi bầu không khí quỷ dị này, đứng dậy đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô, biến thành một nhà ba người chen chúc trên chiếc ghế dài.

Không hiểu sao, Vãn Vãn cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc, hình như cô đã từng nhìn thấy trong mơ, nhưng lại không nhớ rõ chi tiết cụ thể.

Lúc này, màn hình tivi đột nhiên nhấp nháy, một gương mặt dữ tợn chợt lóe lên, Vãn Vãn bất thình lình bị hoảng sợ, theo phản xạ có điều kiện nhào tới trên người ba ba, Lâm Triều Sinh cũng rất tự nhiên ôm cô vào trong ngực.

Diệp Hân cũng bị hoảng sợ, bà theo bản năng muốn ôm Vãn Vãn, lại phát hiện con gái không chút do dự nhảy lên người Lâm Triều Sinh, mà hắn thì thuận tay ôm chặt lấy cô, trong nháy mắt, lòng Diệp Hân chợt hiện lên một ý niệm vi diệu trong đầu, nghĩ thầm hai cha con nhà này có phải quá thân mật rồi hay không?

Tuy nhiên bà cũng rất nhanh liền trở nên thoải mái, từ nhỏ đến lớn, Vãn Vãn luôn thân thiết với hắn hơn so với mình.

Đột nhiên, tivi lại truyền đến một tiếng kêu thê lương, phối hợp với ánh đèn quỷ dị, trong phút chốc lại đem bầu không khí kinh khủng ấy kéo đến, Vãn Vãn giơ tay bịt chặt hai lỗ tai, chui vào trong ngực ba ba.

Diệp Hân cũng sợ, thoáng cái liền nằm sấp trên lưng Vãn Vãn.

Lâm Triều Sinh thoáng nhìn phản ứng của hai người phụ nữ, trong lòng cảm thấy buồn cười, người muốn xem phim kinh dị chính là bọn họ, hiện tại sợ hãi cũng là bọn họ, cái này có tính là tự đi tìm chết hay không?

"Sợ thì đừng xem." Lâm Triều Sinh nói.

Vãn Vãn lập tức phản đối "Không được, đã xem được một nửa rồi." Nói xong cô lại cọ cọ lên người ba ba.

Mí mắt Lâm Triều Sinh giật giật, lúc này mới phát hiện ra, ở trong không gian tối tăm, thân thể con gái cùng hắn đang dính sát lấy nhau, bầu ngực sữa lớn của cô đang dán chặt lên người hắn, đôi chân cũng co lại, giẫm lên đùi hắn, thiếu chút nữa là trực tiếp giẫm lên đũng quần của hắn.

Hô hấp của Lâm Triều Sinh trong nháy mắt thay đổi tiết tấu, yết hầu lăn qua lăn lại, ánh mắt càng thêm thâm trầm, hắn ở trong ánh sáng lờ mờ, không dấu vết di chuyển vị trí, để cho thân thể của mình và cô dán chặt hơn một chút.

Theo hơi thở phập phồng của Vãn Vãn, cặρ vú mềm mại của cô từng chút từng chút chèn ép hắn, giống như đang xoa bóp vậy. Lâm Triều Sinh yên lặng hưởng thụ một hồi, côn thịt trong đũng quần rất tự giác cương cứng lại.

Mùi hươռg thân thể con gái quen thuộc, từng đợt từng đợt xộc vào chóp mũi Lâm Triều Sinh, giống như mùi hươռg thúc tình, không ngừng gợi lên hứng thú trong hắn, vốn đã dễ dàng động tình với Vãn Vãn, lúc này dưới tình huống đặc biệt như vậy, mẹ cô ở ngay bên cạnh, lại càng có thêm một tia tình thú khó có thể diễn tả thành lời.

Vãn Vãn không dám đường đường chính chính xem tivi, cô chỉ dám dùng khóe mắt liếc nhìn, bởi vì tâm tình khẩn trương quá độ, cô cũng không phát hiện bản thân cùng ba ba đang tiếp xúc cực kỳ thân mật, thẳng đến khi một bên vú của mình bị bàn tay to của hắn bắt lấy, mới thu hút được sự chú ý từ cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...