Chương 86: 173+174: Ấn trên sàn, thừa nhận cặc lớn

CHƯƠNG 173

Phòng khách sau khi tắt đèn là một khoảng không gian u ám, chỉ có một chút sáng sáng mờ ảo từ ánh trăng phía ngoài sân chiếu vào.

Vách tường ngoài phòng ngủ, hai khối thân thể quấn quýt bên nhanh, không ngừng lặp lại luật động nguyên thủy nhất, hạ thân hai người dính sát vào nhau, con cặc kịch liệt đưa đẩy cọ xát, cắm đến mức dịch thể dính nhớp văng khắp nơi, làm ướt hạ thân, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nước òm ọp.

Nhưng cho dù hạ thể có va chạm kịch liệt như nào, hai người trước sau vẫn cố gắng đè nén thanh âm, ngay cả hô hấp cũng không dám quá nặng̝, chỉ sợ động tĩnh quá lớn, đánh thức người trong phòng ngủ.

Vãn Vãn bị địt sướng đến trợn tròn hai mắt, huyệt thịt bị con cặc lớn cọ xát liên tục, khoái cảm truyền đến từng đợt một.

Hai tay cô ban đầu còn chống tường, đè thấp eo, vểnh mông lên, thừa nhận ba ba địt cô từ phía saụ Nhưng sức lực của ba ba quá lớn, chỉ một lúc sau đã khiến nửa thân trên của cô dán lên tường.

Áo ngủ trên người Vãn Vãn còn chưa mặc hẳn hoi, sau một hồi làm t̠ình, áo ngủ hoàn toàn lỏng lẻo, cặρ vú bự không ngừng lắc lư trong không khí, cô bị người phía sau địt cho dán chặt lên tường, hai vú cũng bị áp sát mặt tường lạnh lẽo. Nhìn qua giống như đang nhào nặn cục bột, không ngừng đè ép, rất nhanh đã biến thành hai cái bánh bao nhân thịt.

Vãn Vãn cắn môi dưới, liều mạng đè nén tiếng rên rỉ muốn bật ra khỏi miệng, cảm giác bị ba ba địt huyệt quá sung sướng, sướng đến mức cô muốn lớn tiếng kêu lên. Không thể được, cho dù bọn họ có sướng đến mấy thì cũng đều phải nhịn.

Hiển nhiên ba ba cũng rất sướng, hơi thở của hắn thô nặng̝, ở bên tai cô thở gấp từng ngụm một, gợi cảm giống như nam chính trong mấy truyện sắc tình. Nghe tiếng thở nặng̝ nề của hắn, Vãn Vãn liền cảm thấy chân mình như mềm ra.

Thân thể cường tráng rắn chắc, cơ bắp đều tích tụ lực lượng, giống như một con thú săn hung mãnh, tùy thời đều có thể cắn xé cô, sau đó nuốt toàn bộ xuống bụng.

Loại yêu đương vụng trộm không thể phơi bày ra ánh sáng trong đêm tối này, dễ dàng kích thích dục vọng từ sâu trong nội tâm con người, làm người ta hoàn toàn mất lý trí, một lòng muốn trầm luân trong biển trời tình dục.

Vãn Vãn sướng đến da đầu tê dại, đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì ngoài việc phải vểnh mông lên để ba ba địt .

Nương theo ánh trăng mỏng manh, Lâm Triều Sinh thấy rõ bộ dạng dâm đãng của con gái thì không khỏi cong khóe môi, thì thầm một tiếng "Lẳng lơ" sau đó kéo cô rời khỏi mặt tường, thuận tiện cởi áo ngủ duy nhất trên người cô ra, để cô trần như nhộng mà bị hắn địt nát.

Cảm giác thân thể bại lộ làm Vãn Vãn càng thêm dâm đãng, đã vậy mẹ còn đang ở trong phòng. Chỉ cần bà mở cửa phòng ra là có thể nhìn thấy hai cha con đang điên cuồng giao phối.

Ngay lúc vừa khẩn trương vừa kích thích này, Vãn Vãn bị ba ba ấn lên sàn nhà, tứ chi chạm đất, vểnh mông, không ngừng thừa nhận con cặc lớn của ba ba.

CHƯƠNG 174

Ngày hôm sau Vãn Vãn tỉnh lại đã là giữa trưa, cả đêm hôn qua lăn lộn cùng ba ba trong phòng khách, lăn lộn đến mức cô muốn tan thành từng mảnh. Hôm nay tỉnh lại eo và đầu gối vẫn còn đau, cô nằm trên giường một hồi mới chậm rì rì rời giường.

Buổi chiều mẹ phải về thủ đô, bây giờ đã thu dọn hành lý xong, thấy cô rời giường liền nói cùng cô đi ăn cơm trưa trước.

"Đợi lát nữa ăn xong cơm trưa, ba ba con muốn đưa mẹ đến sân bay." Diệp Hân nói.

Vãn Vãn gãi đầu tóc rối tung của mình, nói "Con cũng phải đi tiễn mẹ."

"Nếu không con trở về với mẹ đi, nơi thâm sơn cùng cốc này, có gì tốt để sinh sống đâu chứ?"

Vãn Vãn nói "Không đâu, con rất thích phong cảnh nơi này, hơn nữa con còn chưa được xem vườn trái cây của ba ba đậu Ba ba nói nơi đó có rất nhiều loại trái cây, tất cả đều là loại quý, đúng lúc con còn có thể đến đó ăn."

"Đồ tham ăn." Diệp Hân bất đắc dĩ cười, từ nhỏ đến lớn, tình cảm của con gái với ba ba nó luôn rất tốt, không ngờ tách ra nhiều năm như thế, tình cảm của hai cha con vẫn không thay đổi, ngược lại càng thêm thân mật. Nhìn lại chính mình, mấy năm nay tuy rằng ở bên cạnh con gái, nhưng giữa hai mẹ con vẫn có khoảng cách, giống như càng lúc càng lớn. Diệp Hân cũng không hiểu được, rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâụ

Được rồi, con gái cũng đã trưởng thành, sau này còn có cuộc sống của riêng mình, làm mẹ như bà không thể quản nhiều như vậy.

Chờ Vãn Vãn rửa mặt thay quần áo xong, hai mẹ con liền kéo vali nhỏ nhỏ đến nhà ăn của nông trang.

Hôm nay là cuối tuần, có không ít khách tới phụ cần du lịch, hưởng thụ một chút phong cảnh điền viên. Mỗi lần khách du lịch tới, nhà ăn của nông trang vô cùng bận rộn, thời điểm Vãn Vãn và mẹ đến đã thấy ông chủ lớn là ba ba đang phụ giúp tiếp đón khách, gặp được mấy vị khách quen còn bị rót không ít rượu, nói chuyện đều mang theo mùi rượu

Mẹ nhìn thấy tình hình này thì đen mặt, thở phì phì nói với Vãn Vãn "Người này còn muốn đưa mẹ đến sân bay, bây giờ tự mình uống thành con quỷ rượu, còn đưa thế nào nữa? Đàn ông như thế này không hề đáng tin gì cả "

Vãn Vãn đứng bên cạnh mẹ, có chút xấu hổ nói "Khả năng đều là khách khứa quan trọng, không có cách nào từ chối."

Diệp Hân hừ lạnh một tiếng "Khách khứa còn quan trọng hơn việc đưa mẹ đến sân bay sao?"

Vãn Vãn vỗ tay mẹ, nói "Mẹ đừng nóng vội, bên này còn có tài xế, sẽ không làm trễ chuyến bay đậu"

Thời điểm ăn cơm, Lâm Triều Sinh đỏ mặt đi qua ăn cơm với Diệp Hân và Vãn Vãn, giải thích một câu, nói đối phươռg là lãnh đạo ở trấn trên, rượu này không thể không uống. Diệp Hân nghe thấy là lãnh đạo thì sắc mặt mới không khó coi như trước, hỏi Lâm Triều Sinh "Vậy muốn đưa tôi đến sân bay như nào."

"Tôi đã sắp xếp tài xế."

Vãn Vãn kéo tay áo của ba ba, nói "Ba ba, lát nữa con muốn đưa mẹ ra sân bay."

Lâm Triều Sinh xoa trán, vừa rồi đã uống không ít, bây giờ cũng hơi đau đầu Hắn liếc nhìn Vãn Vãn một cái, nói "Vậy ba ba cũng đi cùng."

Vãn Vãn hài lòng cười, cô nói như vậy, chính là muốn ba ba đi cùng cô.

Sau khi ăn xong, Lâm Triều Sinh gọi tài xế, chiếc xe chạy băng băng chở đoàn người đến sân bay.

Diệp Hân không có thói quen ngồi ghế sau, hơn nữa bà ghét bỏ một thân toàn mùi rượu của Lâm Triều Sinh nên để Vãn Vãn ngồi phía sau với ba ba, còn bà ngồi ở ghế lái phụ.

Đúng lúc có hai người quen vừa dùng cơm ở nhà hàng xong, cũng chuẩn bị lên trấn trên. Lâm Triều Sinh liền tiếp đón hai người, để bọn họ đi nhờ xe. Thật ra Vãn Vãn không có ý kiến gì, trong lòng còn rất vui vẻ vì lát nữa có thể ngồi trên đùi ba ba.

Diệp Hân lại không vui vẻ "Không đủ chỗ ngồi mà." Bà nói.

Hai người kia có hơi xấu hổ, vội nói không đủ chỗ ngồi thì thôi, Vãn Vãn vội vàng lên tiếng nói "Không sao đâu, chật một chút, lát nữa con ngồi lên đùi ba ba là được."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...