Chương 76: 🧡 Chương 74: Ngoài ý muốn

𝐄𝐝𝐢𝐭𝐨𝐫: 𝐒𝐎 𝐘𝐔𝐔

Tiếng chuông tan học vang lên, các học sinh trong lớp cũng lần lượt nối đuôi đi về, Tần Niệm lúc này mới bắt đầu chậm rì rì mà dọn dẹp cặp sách, Từ Gia đứng ở cạnh bên có chút kỳ quái hỏi cô: “Anh trai của cậu đâu rồi? Mọi khi không phải tan học là sẽ tới chờ cậu sao?”

“Chiều nay anh ấy có trận thi đấu, nên sẽ ra trễ một chút.”

“À, học bá chính là như vậy a, học cuối cấp rồi mà vẫn còn muốn đi thi đấu.” Từ Gia nói, lại hỏi cô: “Vậy cậu muốn tự về nhà sao?”

“Ừm, tớ sẽ tự ngồi xe bus trở về.” Tần Niệm đã dọn dẹp đồ đạc xong, rút từ trong túi áo ra hai cây kẹo que, đưa cho Từ Gia một cây.

Hai người ăn kẹo que, cùng nhau đi ra khỏi phòng học. Từ Gia muốn đi xuống căn tin ăn cơm, nên cả hai tạm biệt nhau ở cuối dãy hành lang, một người chạy vội đi ăn, còn người kia thì chậm rì rì mà đi đến trước cổng trường học.

Ánh chiều tà hoàng hôn nhiễm hồng phía chân trời, những làn gió nhẹ thổi qua làm xua tan cái thời tiết nóng oi bức ngày hè, Tần Niệm thấp giọng hừ nhẹ, cất bước đi về phía trạm xe bus đối diện trường.

Một trận âm thanh vui đùa ầm ĩ từ phía sau truyền đến, một đám nam sinh vừa đi vừa đùa giỡn xô đẩy lướt qua Tần Niệm, trong đó có một nam sinh bị mấy đứa bạn đẩy đến một cái lảo đảo, dưới chân không đứng vững liền ngã về hướng Tần Niệm.

Tần Niệm cúi đầu đi đường, cũng không chú ý, tức khắc bị va chạm mạnh đến lảo đảo một cái, mắt cá chân đau nhức, phải khó khăn lắm mới có thể trụ vững.

Nam sinh va phải vội vàng xin lỗi Tần Niệm, sau đó liền lôi kéo đám bạn chạy đi.

Tần Niệm có chút há hốc mồm, cảm giác thật không thể hiểu được, chờ đến khi cô đứng thẳng lại, chuẩn bị đi tiếp thì mới phát hiện mắt cá chân rất đau, cú va chạm kia đã làm mắt cá chân của cô bị thương.

Chỉ cần đụng nhẹ một chút là đã đau thấu trời xanh.

Cô lại chưa từ bỏ ý định mà thử thử, kết quả càng ngày càng đau.

Tần Niệm một tay dựa vào thân cây cổ thụ bên cạnh, nhìn trạm xe bus cách đó không xa, có chút mờ mịt vô định.

Đúng lúc này, có một giọng nam từ phía sau cô truyền đến, “Tần Niệm, có phải chân của cậu bị thương rồi không?”

Tần Niệm quay đầu nhìn lại, phát hiện ra là cậu bạn Trần Tử Kiều học cùng lớp, một cậu bạn có dáng người cao cao gầy gầy, hai người không chỉ hiện tại học cùng lớp, mà hồi cấp hai cũng chung lớp, cũng coi như là rất quen thuộc.

Trần Tử Kiều đi đến trước mặt cô, nhìn nhìn chân của cô rồi nói: “Tớ đi ở đằng sau, nhìn thấy những người đó đụng phải cậu.”

“Ừ, hẳn là do vậy rồi.”

“Vậy làm sao bây giờ, có thể tự đi sao?” Trần Tử Kiều hỏi cô.

Tần Niệm lắc đầu, “Cử động một chút liền đau quá.”

“Vậy cậu có đem theo di động không? Liên hệ người trong nhà tới đón cậu đi.”

Tần Niệm lắc đầu, cô không có thói quen mang di động, ngày thường cùng anh trai ở bên nhau, đều là hắn mang theo di động.

Trần Tử Kiều liền từ trong túi móc ra điện thoại đưa cho cô, “Vậy dùng điện thoại của tớ gọi đi.”

Tần Niệm nói cảm ơn một tiếng, mới nhận lấy điện thoai, đầu tiên là gọi cho mẹ Tần, điện thoại đổ chuông hồi lâu nhưng không có ai bắt máy, thẳng đến khi tự động ngắt, cô gọi lại một lần nữa, vẫn là không có ai nhận, vì thế cô chuyển qua gọi cho ba Tần, kết quả là bên kia đang tắt nguồn, cuối cùng chỉ có thể gọi cho Tần Huyên, hẳn là trận thi đấu còn chưa có kết thúc, di động cũng tắt máy.

Cô bất đắc dĩ mà đưa điện thoại di động lại cho Trần Tử Kiều.

Trần Tử Kiều nhìn cô lộ ra thần sắc uể oải, dau vài giây do dự, mới nói: “Tớ nhớ hình như ở gần nhà tớ có một phòng khám, để tớ dẫn cậu đi khám thử xem sao, rồi sau đó thử gọi lại người nhà của cậu sau cũng được.”

“Như vậy có làm phiền cậu quá không?” Tần Niệm nhỏ giọng nói.

“Không có việc gì, đi khám bệnh quan trọng hơn.”

Hắn quyết đoán đem cặp sách của mình đeo trước ngực, cúi người xuống, khom lưng ý bảo Tần Niệm leo lên.

Chân Tần Niệm thật sự rất là đau, hơn nữa thoạt nhìn còn có chút sưng, trong lòng cô cũng rất sợ hãi, liền nghe theo kiến nghị của Trần Tử Kiều, leo lên trên lưng của hắn.

Vóc dáng của Trần Tử Kiều thoạt nhìn có vẻ ốm yếu, nhưng thật ra rất có sức lực, thực nhẹ nhàng liền đem cô cõng lên trên lưng.

Phòng khám trung y mà hắn nói xác thật rất gần, vài phút liền đến, người xem bệnh cho cô là một lão bác sĩ, kiểm tra một chút rồi nói là vết thương bình thường, qua mấy ngày là có thể bình thường lại rồi, cho cô toa thuốc dán để về dán.

Y tá cũng dặn dò cô vài câu, “Mấy ngày nay dán thuốc dán, nên hạn chế hoạt động đi lại, nghỉ ngơi cho nhiều.”

Tần Niệm gật đầu, cô không chỉ không có đem theo di động, mà trên người cũng không mang tiền, vẫn là Trần Tử kiều ở bên cạnh đi giúp cô thanh toán viện phí.

“Thật sự rất là cảm ơn cậu, đợi lát nữa mẹ của tơd tới, liền trả lại tiền cho cậu nha.” Tần Niệm nhìn hắn nói.

Trần tử kiều chỉ là mỉm cười trả lời cô: “Được.”

Lưu Nhụy đang từ nhà chạy tới, lúc nãy bà đang nấu cơm, điện thoại thì để chế độ im lặng nên không có chú ý, một lúc sau mới phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ, liền thử gọi lại, mới biết được con gái bị thương ở chân liền hoảng sợ, vội tắt bếp ga, vội vàng lái xe rời đi.

Chờ đến khi bà tới được phòng khám, thì Tần Niệm cũng đã khám xong, đang ngồi ở trên sô pha chờ bà.

Lưu Nhụy đối với Trần Tử Kiều vô cùng cảm kích, liên tục nói lời cảm ơn, lại đem tiền thuốc men trả lại cho hắn, còn nói hôm nào muốn mời hắn đi ăn cơm tỏ vẻ cảm ơn, nói đến Trần Tử Kiều đỏ bừng mặt, hắn thật sự sẽ không ứng phó được với lời cảm ơn của trưởng bối, liền tìm lấy cớ bỏ chạy.

Trên đường về nhà, Lưu Nhụy còn liên tục cảm khái, nói Trần Tử Kiều là một đứa nhỏ không tồi, người cũng lớn lên rất đẹp trai, vừa gặp thì đã rất vừa ý.

Tần Niệm trong lòng cười thầm, nghĩ nếu mà bà biết hồi cấp hai hắn đã từng viết gửi cho cô rất nhiều thư tình, không biết còn có thể khen hắn hay không.

Tần Huyên vừa về đến nhà, mới biết được chân em gái bị thương, liền bùng nổ cơn tức giận, tuyên bố muốn đem đám tiểu tử thúi kia đánh cho một trận.

Tần Niệm nghĩ người ta cũng không phải cố ý, không cần thiết đi gây chuyện, kết quả Tần Huyên liền tự trách bản thân mình , cảm thấy là hắn không chiếu cố tốt em gái.

Hắn lôi kéo tay em gái, hôn hôn, nói: “Về sau nếu mà anh tan học trễ, em phải ở trong lớp chờ anh về chung, nghe không?”

Tần Niệm cảm thấy anh trai lại làm quá vấn đề lên, nhưng vẫn là gật đầu đáp ứng cho rồi.

................

..........

.....

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...