Chương 1: Chương 1 - Với cái thân thể kia của hắn, là đàn bà con gái thì ai mà chịu nổi

"Ái chà, nghe nói gì chưa? Ngô quả phụ ở đầu thôn sắp bệnh chết rồi đấy."

"Sắp chết rồi ư? Không phải nói là bệnh không nặng sao? Sao bỗng nhiên lại nghiêm trọng thế này?"

"Còn không phải vì nhà nghèo sao. Chở lên thành phố truyền bình nước là xong chuyện, nhưng cái nhà nghèo kiết xác đó, đứa con gái duy nhất thì liễu yếu đào tơ chẳng làm nổi việc đồng áng, kiếm đâu ra tiền mà lên thành phố tiêm thuốc chứ."

"Đáng tiếc thật, con gái nhà bà ấy dung mạo thuộc hàng nhất đẳng, ngặt nỗi thân mình không được tốt, nhìn cái eo nhỏ đó đi, bóp một cái là muốn gãy."

"Đúng thế, đẹp nữa cũng có tác dụng gì, chẳng ai cưới, mẹ ruột sắp chết cũng không có tiền chữa."

Đầu thôn, hai người phụ nữ ngồi dưới gốc cây hòe lớn, tay vừa khâu đế giày vừa tán gẫu.

Họ đang nói về hộ nghèo nhất trong thôn - nhà Ngô quả phụ. Ngô quả phụ chồng chết từ khi còn trẻ, một mình vất vả nuôi đứa con gái duy nhất là Ngô Uyển Uyển khôn lớn. Khó khăn lắm mới đợi được con gái trưởng thành thì bà lại mắc chứng viêm phổi, cần tiêm thuốc tiêu viêm mỗi ngày. Nhưng trong nhà lấy đâu ra nhiều tiền thế, đành phải cứ lần lữa mãi khiến bệnh tình ngày một trầm trọng hơn.

Triệu Mạc đẩy chiếc xe bán thịt heo tình cờ đi ngang qua, bị hai người phụ nữ gọi lại: "Triệu Mạc à, hôm nay lại mổ heo hả?"

"Vâng, định đẩy lên huyện bán." dáng người Triệu Mạc ngũ đại tam thô (*), làn da ngăm đen. Trời sắp sang đông mà hắn vẫn ăn mặc phong phanh, cơ bắp cuồn cuộn ẩn hiện dưới lớp áo mỏng, dường như chẳng biết lạnh là gì.

(*) Ngũ đại tam thô: Một cụm từ thường dùng để miêu tả người đàn ông có vóc dáng to lớn, thô kệch, hào sảng nhưng có phần cục mịch.

"Vậy cậu cân cho thím với thím Năm mỗi người một cân đi. Trời lạnh rồi, cũng phải muối lạp nhục (*), vài hôm nữa cậu chọn ít thịt mỡ để dành cho thím, thím mua về muối thịt để mùa đông xào rau ăn."

(*) Lạp nhục: Thịt hun khói/thịt muối khô, món ăn phổ biến vào mùa đông của người Trung Quốc.

"Thím thì định thắng mỡ, kiếm tí mỡ heo mùa đông ăn cho có chút chất tanh."

Triệu Mạc cũng không nhiều lời, rút con dao chặt thịt ra, tay đưa lên hạ xuống dứt khoát, một miếng thịt ba phần nạc bảy phần mỡ đã được cắt xuống. Đặt lên cân, đúng một cân hai lạng, nhưng Triệu Mạc chỉ lấy tiền một cân.

Anh xưa nay vẫn hào phóng như vậy. Thôn Đông Hồ tuy lớn nhưng chỉ có nhà anh nuôi heo bán thịt. Giờ đời sống người dân cũng khấm khá hơn, thịt heo của anh có khi chẳng cần ra khỏi thôn đã bán sạch, chuyện này cũng liên quan rất lớn đến nhân phẩm của anh.

Hai miếng thịt đều chuẩn xác một cân hai lạng không lệch đi đâu được. Thu tiền hai người xong, anh đẩy xe tiếp tục đi về phía trước.

Mấy người phụ nữ phía sau lại bắt đầu bàn tán: "Bà nhìn Triệu Mạc xem, người ngợm toàn cơ bắp, dáng lại cao, sức lực vô cùng, còn khỏe hơn cả trâu ấy chứ."

"Chứ còn gì nữa, heo nhà nó toàn một tay nó bắt rồi làm thịt, làm việc cũng là người có bản lĩnh, vừa nuôi heo mà việc đồng áng vẫn lo liệu đâu ra đấy. Muốn nói khuyết điểm thì chỉ có mỗi việc nhà còn mỗi mình nó, thiếu cô vợ sưởi ấm đầu giường."

"Với cái thân hình đó của nó, là phụ nữ ai mà chịu cho thấu."

"Cái bà này, đừng nói nữa, già rồi mà còn không đứng đắn."

Hai người hài lòng xách thịt heo về nhà, Triệu Mạc thì đẩy cả xe thịt lên huyện thành.

Chỉ riêng đẩy xe đi bộ lên huyện thành đã mất hơn một tiếng, nhưng nhân phẩm anh tốt nức tiếng, không cân thiếu cũng chẳng keo kiệt, cả con heo bán chưa đầy hai tiếng đã hết sạch. Lúc về đến thôn thì trời đã ngả hoàng hôn.

Đi ngang qua cái sân nhỏ tồi tàn xây bằng đá ở đầu thôn, lờ mờ có thể nghe được tiếng nói chuyện trong nhà.

(Làm vì đam mê thôi, thời gian ra chương mới của các truyện nó cảm tính lắm, cả nhà ủng hộ mình nhé).

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...